Chị Gái Đổi Hôn Trọng Sinh: Nghịch Tập Thập Niên 80

Chương 15



Diệp Bảo Hoa sửng sốt trong giây lát, nhưng thói quen ỷ lại và ăn vạ từ nhỏ khiến gã lập tức nổi khùng. Gã chống nạnh, lớn tiếng quát tháo giữa chợ để thị uy: "Chị bớt giở giọng điên khùng đi! Máu mủ mà cắt đứt được à? Chị là chị của tôi, chị phải có trách nhiệm lo cho tôi! Vì chị bỏ trốn mà nhà họ Cốc đòi lại đồng hồ Mai Hoa và tiền sính lễ rồi. Bây giờ nhà gái đang ép tôi, không có tiền thì không cưới xin gì hết! Chị gây ra họa thì chị phải đền! Mau đưa hết số tiền chị vừa kiếm được ra đây, rồi ngoan ngoãn theo tôi đến đồn công an bãi nại cho anh Cốc. Chỉ cần chị chịu gả, anh ấy hứa sẽ không đ.á.n.h chị nữa!"

Từng lời thốt ra khỏi miệng Diệp Bảo Hoa giống như những mũi d.a.o tẩm độc, phơi bày trọn vẹn bản chất ích kỷ và m.á.u lạnh của gia đình cực phẩm này. Gã không hề quan tâm vết thương trên trán chị gái vẫn còn đang rỉ m.á.u, gã chỉ quan tâm đến tiền cưới vợ của mình.

Những người buôn bán và khách hàng xung quanh chợ bắt đầu xúm lại xem náo nhiệt. Tiếng xì xào bàn tán vang lên. Trong thập niên tám mươi, dư luận xã hội là một thứ v.ũ k.h.í vô hình nhưng cực kỳ đáng sợ.

Diệp Mạn không hề nao núng. Ngược lại, khóe môi cô nhếch lên một nụ cười trào phúng. Cô cố tình bước ra đứng trước mặt đám đông, dõng dạc nói lớn để tất cả mọi người cùng nghe rõ.

"Bà con cô bác ở đây phân xử giúp tôi! Xin mọi người nhìn kỹ gương mặt của cậu thanh niên béo tốt này. Cha mẹ cậu ta vì muốn gom tiền cho cậu ta cưới vợ, đã tàn nhẫn bán đứt đứa con gái ruột là tôi cho một thằng đàn ông mang lệnh truy nã, nổi tiếng vũ phu và tàn tật. Đó gọi là hủ tục đổi hôn! Hôm qua thằng khốn đó định đ.á.n.h c.h.ế.t tôi ngay tại nhà, may nhờ có đồng chí công an khu vực cứu mạng, đưa tôi đi giám định thương tích và tạm giam kẻ thủ ác. Còn đứa em trai 'vàng ngọc' này, thấy tôi thoát c.h.ế.t không một lời hỏi thăm, nay lại tìm đến tận nơi ép tôi phải rút đơn kiện, ép tôi quay lại cái địa ngục đó chỉ để lấy tiền cho nó cưới vợ! Trên đời này có loại tình thân nào ghê tởm và hút m.á.u người như vậy không?"

Lời nói của Diệp Mạn như một mồi lửa ném thẳng vào kho t.h.u.ố.c s.ú.n.g. Đám đông xung quanh vốn chỉ định xem kịch vui, nay nghe rõ ngọn ngành thì lập tức bùng nổ sự phẫn nộ. Những bà thím đi chợ, những ông chú làm nghề bốc vác chỉ trỏ, ánh mắt nhìn Diệp Bảo Hoa đầy khinh bỉ.

"Trời đất ơi, thời đại cải cách mở cửa rồi mà còn có trò đổi hôn bán con gái sao? Thật súc sinh!"

"Thanh niên sức dài vai rộng không lo làm ăn, lại đi bám váy chị gái, vắt kiệt m.á.u chị mình để cưới vợ. Đồ vô dụng!"

"Loại rác rưởi này mà cũng có người thèm gả con gái cho sao? Đánh cho nó một trận đi!"

Sự công kích từ bốn phương tám hướng khiến khuôn mặt trắng trẻo của Diệp Bảo Hoa chuyển từ đỏ lựng sang tái mét. Gã quen thói làm vua làm chúa ở nhà, chưa từng bị người ngoài sỉ nhục thậm tệ đến thế. Cơn nhục nhã hóa thành sự cuồng nộ, Diệp Bảo Hoa mất trí, gầm lên một tiếng rồi lao về phía Diệp Mạn, đưa tay định giật phăng túi tiền trên áo cô.

"Con đĩ này! Tao đ.á.n.h c.h.ế.t mày! Đưa tiền đây!"

Nhưng gã đã nhầm to. Diệp Mạn của hiện tại không còn là cô công nhân thời vụ cam chịu bị bạo hành ở kiếp trước nữa.

Trong chớp mắt khi Diệp Bảo Hoa vừa lao tới, Diệp Mạn lùi lại nửa bước cực kỳ linh hoạt. Tay phải cô với lấy chiếc cờ lê bằng sắt đặc, nặng trịch trên bàn làm việc của lão Hồ. Không hề nương tay, cô vung chiếc cờ lê đập mạnh một cú chát chúa xuống mặt bàn tôn bên cạnh.

XOẢNG!

Âm thanh kim loại va đập đinh tai nhức óc vang lên, kèm theo những tia lửa tóe ra khiến tất cả mọi người giật b.ắ.n mình. Diệp Bảo Hoa sợ hãi khựng lại, hai chân run rẩy.

Diệp Mạn tiến lên một bước, mũi cờ lê sắt nhắm thẳng vào giữa trán Diệp Bảo Hoa, ánh mắt cô lúc này tỏa ra sát khí ngùn ngụt của một kẻ đã từng bò lên từ cõi c.h.ế.t.

"Cậu đụng vào tôi thử xem?" Giọng Diệp Mạn lạnh lẽo như băng từ địa ngục. "Cậu tưởng tôi còn là con Tam Ni nhút nhát để mặc cho cái nhà đó hút m.á.u sao? Hôm qua tôi dám đ.á.n.h đổi mạng sống để tống Cốc Kiến Thành vào tù, hôm nay tôi cũng không ngại dùng cái cờ lê này gõ nát sọ cậu rồi đi tù đâu! Muốn thử không? Tiến lên đi!"

Sự tàn nhẫn và quyết tuyệt trong đôi mắt Diệp Mạn khiến Diệp Bảo Hoa cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Gã nhìn chiếc cờ lê sắt to bằng cổ tay, lại nhìn vết m.á.u khô trên trán chị gái, đôi chân gã mềm nhũn. Bản chất của gã vốn dĩ chỉ là một kẻ bắt nạt kẻ yếu và sợ hãi kẻ mạnh. Khi lớp vỏ bọc gia trưởng bị xé rách, đối mặt với một Diệp Mạn sẵn sàng liều mạng, gã hoàn toàn sụp đổ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Mày... mày là đồ điên! Mày đợi đấy, cha mẹ sẽ không tha cho mày đâu!" Diệp Bảo Hoa lắp bắp buông một câu đe dọa yếu ớt, rồi lùi lại vài bước, quay đầu bỏ chạy thục mạng qua dòng người đông đúc, bóng dáng hèn nhát hệt như một con ch.ó hoang bị đ.á.n.h cụp đuôi.

Nhìn theo bóng lưng đang khuất dần của kẻ hút m.á.u, Diệp Mạn khinh khỉnh hạ chiếc cờ lê xuống. Xung quanh chợ bùng lên những tràng vỗ tay rào rào.

"Làm tốt lắm cô gái! Cứng rắn lên mới không bị bọn cực phẩm bắt nạt!" Một bà thím bán rau giơ ngón tay cái tán thưởng.

Lão Hồ cũng đi tới, vỗ vai cô cười sảng khoái: "Tiểu Diệp, tôi nhìn không lầm cô. Tâm lý vững, tay nghề cao, lại không sợ phiền phức. Nào, chúng ta làm việc tiếp thôi."

Sóng gió qua đi, Diệp Mạn lại điềm nhiên ngồi xuống ghế, tiếp tục cầm mỏ hàn lên. Trái tim cô đập từng nhịp vững vàng. Trận chiến nhỏ này chỉ là màn khởi động. Cô biết nhà họ Diệp sẽ không dễ dàng từ bỏ, nhưng mỗi lần chạm trán, cô sẽ c.h.ặ.t đứt từng cái vòi bạch tuộc đang cố bám lấy mình.

Khi bóng tối bắt đầu buông xuống khu chợ đồ cũ, ánh đèn nê-ông từ các con phố lớn hắt ánh sáng mờ ảo vào bãi phế liệu. Lão Hồ bắt đầu dọn dẹp đóng cửa. Diệp Mạn ngồi xổm bên cạnh chiếc rổ nhựa, cẩn thận kiểm kê lại thành quả lao động của ngày hôm nay.

Tiền giấy một đồng, hai đồng, năm đồng, cùng với vô số những đồng xu kim loại va vào nhau tạo ra âm thanh lách cách vui tai.

"Tổng cộng là... tám mươi lăm đồng." Diệp Mạn lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên một tia sáng rực rỡ.

Cộng với số tiền ít ỏi còn lại từ hôm qua, cô đã có trong tay gần một trăm đồng. Vào những năm giữa thập niên tám mươi, lương của một công nhân chính thức trong xí nghiệp quốc doanh cũng chỉ khoảng ba mươi đến bốn mươi đồng một tháng. Chỉ trong hai ngày ngắn ngủi, cô đã kiếm được số tiền bằng hai tháng lương của người bình thường. Đây chính là mị lực của nền kinh tế thị trường đang trong giai đoạn phôi thai, nơi mà chỉ cần có kỹ năng và sự liều lĩnh, vàng luôn nằm dưới đất chờ người ta nhặt.

Diệp Mạn cất kỹ xấp tiền vào lớp túi trong cùng của áo khoác, vuốt phẳng nếp áo. Cô ngước nhìn bãi phế liệu tồi tàn, ngập ngụa mùi rỉ sét của lão Hồ. Nơi này đã cho cô "thùng vàng" đầu tiên để sinh tồn, nhưng nó không phải là bến đỗ. Một đế chế thương nghiệp không thể được xây dựng bằng cách ngồi nhờ trước cửa tiệm của người khác và chia chác lợi nhuận.

Cô cần một mặt bằng của riêng mình. Cô cần một tấm biển hiệu. Cô cần thiết lập căn cứ địa đầu tiên để chính thức bước chân vào cuộc chiến thương trường đầy khốc liệt của thời đại này.

Diệp Mạn đứng thẳng người, vươn vai hít một hơi thật sâu bầu không khí se lạnh của buổi chiều tà. Đôi mắt sắc bén của cô hướng về phía khu vực trung tâm của chợ đồ cũ, nơi có những gian hàng mái tôn đang khóa trái cửa.

"Ngày mai," cô tự nhủ với chính mình, giọng nói kiên định vang lên trong gió, "mình sẽ thuê một quầy hàng. Lão Sư Phó... cái tên này có lẽ không tồi."

Bước chân của nữ cường nhân tự tin giẫm lên những vũng nước đọng trên mặt đường nhựa, hướng thẳng về phía nhà trọ, bỏ lại sau lưng những tàn dư của một quá khứ mục nát. Cơ đồ của đế chế điện máy rực rỡ nhất quốc gia, chính thức được đơm hoa từ khoảnh khắc này.

Sương sớm vẫn còn đọng trên những mái tôn rỉ sét của khu chợ đồ cũ Khê Hóa. Khi phần lớn người dân thành phố vẫn còn đang rúc mình trong chăn ấm, Diệp Mạn đã đứng trước cửa phòng ban quản lý chợ, nhịp gõ cửa vang lên đều đặn, dứt khoát.

Lưu chủ nhiệm, người phụ trách quản lý mặt bằng, ngáp ngắn ngáp dài mở cửa, tay vẫn còn cầm chiếc cốc tráng men in dòng chữ đỏ "Phục vụ nhân dân" đã bong tróc. Ông ta nheo mắt nhìn cô gái trẻ đứng trước mặt, trang phục có phần cũ kỹ nhưng sống lưng thẳng tắp, ánh mắt sáng rực như đuốc.

"Sáng sớm thế này, cô gái tìm ai?" Lưu chủ nhiệm hỏi, giọng ngái ngủ.

"Tôi đến thuê mặt bằng." Diệp Mạn đi thẳng vào vấn đề, giọng nói rành rọt, không hề có chút rụt rè của một cô gái mới ngoài hai mươi. "Gian hàng số tám ở góc rẽ phía đông. Tôi muốn thuê nó."