Cố Thời Nguyệt

Chương 9



 

Trong nội trạch.

 

Những nữ t.ử c.h.ế.t vì những tội danh mơ hồ như vậy nhiều vô số kể.

 

Cho nên lần này.

 

Bất luận Lâm Thanh Di có g.i.ế.c người hay không, ta đều phải bảo vệ nàng.

 

Nếu sau khi c.h.ế.t thật sự có địa ngục cắt lưỡi, ta cũng nguyện gánh chịu.

 

Đến lúc này, điều cần bàn chỉ còn là nên hay không nên.

 

Chứ không còn đúng hay sai nữa.

 

Trên đời làm gì có chuyện nào hoàn toàn trắng đen rõ ràng.

 



 

Sau khi tỉnh lại.

 

Lâm Thanh Di vẫn luôn không chịu nói chuyện.

 

Cho đến khi nhìn thấy ta.

 

Nàng ngẩn người, nước mắt chậm rãi rơi xuống.

 

Câu đầu tiên nàng nói là:

 

“Ta không g.i.ế.c người.”

 

Ta thở phào nhẹ nhõm.

 

Không g.i.ế.c người, vậy càng tốt.

 

Lần theo từng manh mối.

 

Sớm muộn cũng có thể trả lại sự trong sạch cho nàng.

 

“Ngươi kể cho ta nghe hôm đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

 

Lâm Thanh Di không muốn c.h.ế.t.

 

Liền kể hết mọi chuyện như đổ đậu trong ống tre.

 

“Hôm đó sau khi trở về phòng, Từ Chí Viễn vừa nằm xuống đã ngủ.”

 

“Quan hệ giữa chúng ta vốn không tốt.”

 

“Bình thường ta đều tránh mặt hắn.”

 

“Lần này cũng vậy.”

 

“Không ngờ sáng hôm sau…”

 

“Hắn… hắn đã c.h.ế.t rồi.”

 

Trên mặt nàng vẫn còn vài phần hoảng sợ.

 

“Sau khi phát hiện hắn đã tắt thở, ta sợ đến mức không hồn bay phách tán.”

 

“Đang định gọi người tới thì nha hoàn bỗng xông vào.”

 

“Vừa thấy đã la lớn rằng có kẻ g.i.ế.c người.”

 

“Nói thiếu phu nhân g.i.ế.c người.”

 

“Rồi mẹ chồng và cô mẫu dẫn người tới bắt giữ ta, bảo ta sát phu.”

 

“Muốn dìm ta xuống sông.”

 

Ta gật đầu.

 

Sai người đi điều tra hành tung của Từ Chí Viễn trong ngày hôm đó.

 

Ngay lúc chuẩn bị ra ngoài, Lâm Thanh Di bỗng gọi tên ta.

 

“Thời Nguyệt!”

 

Ta dừng bước nhưng không quay đầu lại.

 

“Ngươi sẽ giúp ta, đúng không?”

 

Giọng nàng rất căng thẳng.

 

Mang theo sự run rẩy khó nhận ra.

 

“Ngươi sẽ không để bụng chuyện cũ, đúng không?”

 

Ta khẽ cười.

 

“Ta sẽ giúp ngươi.”

 

“Nhưng ta sẽ không bỏ qua mọi chuyện trước đây.”

 

Ta sẽ không vì nàng cũng là nữ t.ử mà tha thứ cho tất cả lỗi lầm của nàng.

 

Nhưng đó là ân oán riêng giữa ta và nàng.

 

Nếu chỉ vì đối phương là nữ nhân mà chuyện gì cũng nhường nhịn.

 

Vậy chẳng khác nào tận đáy lòng vẫn cho rằng nữ t.ử thấp kém hơn nam nhân.

 

Ta không cần loại nhẫn nhịn mang danh khoan dung nhưng thực chất là khinh thị ấy.

 

Trên quan trường, đao thật kiếm thật.

 

Người có năng lực mới có thể đứng ở vị trí cao.

 

Chuyện này thực ra rất dễ điều tra rõ ràng.

 

Hôm đó, Từ Chí Viễn thua một khoản tiền lớn ở sòng bạc, sau đó lại tới thanh lâu uống rượu giải sầu.

 

Lúc cao hứng, hắn gọi hai kỹ nữ tới hầu hạ.

 

Thân thể hắn vốn đã suy kiệt vì t.ửu sắc.

 

Lại uống t.h.u.ố.c để gắng gượng, nhất quyết đòi cùng kỹ nữ mây mưa đến cùng.

 

Ta đoán rằng hắn đã c.h.ế.t vì thượng mã phong ngay trong thanh lâu.

 

“Hôm đó ai là người đưa hắn về nhà?”

 

“Là tiểu tư bên cạnh hắn. Nghe nói đã bị Vĩnh Ninh Hầu phu nhân đ.á.n.h c.h.ế.t rồi.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ta cụp mắt cười lạnh.

 

Đúng là g.i.ế.c người diệt khẩu.

 

Triều ta có quy định từ trước.

 

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

Sau khi trượng phu qua đời, nữ t.ử có thể tái giá.

 

Hiện giờ Từ gia đã như ngọn đèn trước gió.

 

Từ Chí Viễn lại c.h.ế.t theo cách mất mặt như vậy, càng là đả kích nặng nề.

 

Đổ toàn bộ chuyện này lên đầu Lâm Thanh Di thì Từ Chí Viễn sẽ không còn mang tiếng xấu nữa.

 

Chỉ cần hy sinh một mạng người.

 

Huống hồ người đó còn không phải người của Từ gia.

 

Đúng là tính toán rất hay.

 

Ngón tay ta khẽ gõ lên mặt bàn.

 

Vụ án này không khó.

 

Muốn rửa sạch oan khuất cho Lâm Thanh Di cũng không khó.

 

Điều quan trọng là làm thế nào để đạt được lợi ích lớn nhất.

 

“Trước tiên giữ hai kỹ nữ kia lại.”

 

“Mụ tú bà và chủ sòng bạc là người của nhà nào? Đi điều tra.”

 

Đối với giới quyền quý, quyền lực quan trọng hơn tiền bạc.

 

Nhưng với dân chúng nơi phố chợ, tiền bạc lại quan trọng hơn quyền lực.

 

Có tiền sai khiến được cả ma quỷ, mà thứ ta không thiếu nhất chính là tiền.

 

Trọng thưởng cao tất có người dũng cảm làm việc.

 

Khi Vĩnh Ninh Hầu phu nhân dẫn theo Từ Như Ý vào cung tố cáo ta, ta cũng đã tìm được nhân chứng quan trọng.

 

Chỉ chờ bọn họ ra tay.

 

“Quan phục này của Thời Nguyệt, bản cung rất thích.”

 

Ta cong môi cười, hành lễ với Trưởng công chúa.

 

“Thần lại thấy mũ tam lương còn đẹp hơn.”

 

“Ý bản cung cũng vậy.”

 



 

Ngày mở công đường.

 

Vĩnh Ninh Hầu dẫn theo vài công t.ử thế gia tới dự.

 

Để đề phòng bất trắc, còn đưa theo hai vị đại nho nổi danh về lễ giáo.

 

Còn phía ta chỉ có Thôi Nghiêu và sáu nữ học trò đi cùng.

 

Hai bên đối lập rõ ràng.

 

Thôi Nghiêu đứng bên cạnh ta, dung mạo như ngọc, khóe môi mang theo ý cười nhàn nhạt.

 

Nàng mặc quan phục theo chế thức của triều đình.

 

Phong thái như lan như ngọc, khí độ phi phàm.

 

Trưởng công chúa Ngưng Hoa cùng Hoàng đế đồng thời xuất hiện.

 

Vốn chỉ là một vụ án không lớn không nhỏ nhưng lại trở thành chuyện khiến cả Đế Kinh chú ý.

 

Để tạo thanh thế, ta cũng đã bỏ ra không ít bạc.

 

Hoàng đế vừa đến nơi, Vĩnh Ninh Hầu lập tức đau đớn lên tiếng:

 

“Xin bệ hạ làm chủ cho đứa cháu đáng thương của thần!”

 

“Cố Thời Nguyệt thiên vị bao che cho độc phụ.”

 

“Chí Viễn c.h.ế.t thật oan uổng!”

 

Ta không hề nóng vội, giọng điệu bình tĩnh:

 

“Hôm nay thần cũng muốn tố cáo một người.”

 

Hoàng đế có chút hứng thú.

 

“Ồ? Ngươi cũng muốn cáo trạng sao?”

 

“Muốn cáo trạng ai?”

 

“Từ Chí Viễn.”

 

Vĩnh Ninh Hầu tức giận quát lớn: “Cố Thời Nguyệt, ngươi đừng quá đáng!”

 

Hoàng đế khoát tay.

 

“Nói tiếp đi.”

 

“Trẫm muốn nghe xem ngươi định tố cáo một người c.h.ế.t chuyện gì.”

 

“Ba việc.”

 

“Thứ nhất, thần tố cáo Từ Chí Viễn ngược đãi chính thê, nuôi ngoại thất.”

 

“Thứ hai, thần tố cáo Từ gia biết rõ nhưng cố tình che giấu, dung túng Từ Chí Viễn tư thông kết hôn với nữ t.ử thuộc tiện tịch.”

 

“Thứ ba, thần tố cáo Từ Chí Viễn bất mãn với hoàng thất, thường xuyên có lời lẽ phản nghịch.”

 

Vĩnh Ninh Hầu bật dậy.

 

“Cố Thời Nguyệt! Ngươi muốn c.h.ế.t sao?!”

 

“Hỗn xược!”

 

Trưởng công chúa Ngưng Hoa đập bàn.

 

“Vĩnh Ninh Hầu, ngươi liên tiếp ngắt lời Cố đại nhân.”

 

“Chẳng lẽ trong lòng có điều khuất tất?”