Xe tôi dừng trước ngôi nhà ba tầng mới tinh. Thậm chí không cần tôi bấm còi, trong sân đã có một nhóm người ùa ra. Đi đầu là bố tôi và chú ba. Cả hai đều đã già đi, nhưng lưng thì thẳng tắp, gương mặt không giấu nổi vẻ kích động và tự hào. Mẹ tôi và thím ba theo sau, tay lau vào tạp dề, hốc mắt ai cũng đỏ hoe. Còn có một thanh niên đang nắm tay một cô gái trẻ đứng có chút rụt rè ở phía sau. Đó là em họ tôi, Trần Dã, em đã trưởng thành và cưới vợ rồi.
Tôi đẩy cửa xe bước xuống, đôi giày cao gót chạm vào nền bê tông của sân nhà, phát ra tiếng động giòn rã. Tiếng động đó như tuyên cáo sự trở về của tôi.
"Niên Niên!"
Giọng bố tôi run rẩy. Ông muốn tiến lên nhưng lại có chút do dự. Cứ như thể tôi không phải con gái ông mà là một vị khách quý cần phải ngước nhìn. Tôi bước nhanh tới ôm chầm lấy ông:
"Bố, con về rồi."
Giọng tôi cũng nghẹn ngào. Đôi bàn tay thô ráp của ông khẽ vỗ nhẹ lên lưng tôi:
"Về là tốt rồi, về là tốt rồi."
Tôi buông bố ra rồi lại ôm lấy mẹ:
"Mẹ đừng khóc nữa, con chẳng phải đã về đây rồi sao?"
Mẹ tôi chỉ biết rơi nước mắt, gật đầu liên tục.
Sau đó là chú ba. Khi tôi chìa tay ra, chú theo phản xạ lau tay vào ống quần. Tôi trực tiếp nắm lấy đôi bàn tay đầy vết chai và những vết nứt nẻ của chú:
"Chú ba!"
Chú nhìn tôi, môi run bần bật, không nói được một câu hoàn chỉnh:
"Đứa trẻ ngoan, đứa trẻ ngoan..."
Thím ba nắm lấy tay tôi, nhìn ngắm từ trên xuống dưới:
"Gầy đi rồi, ở ngoài kia chắc chắn là chịu không ít khổ cực."
Tôi mỉm cười lắc đầu:
"Thím ba, con béo lên đấy chứ. Tại quần áo này mặc vào trông gầy thôi."
Ánh mắt tôi cuối cùng dừng lại ở Trần Dã và vợ cậu ấy. Tiểu Dã cười hì hì gãi gãi đầu, cô vợ bên cạnh rụt rè gọi một tiếng:
"Chị ạ."
Tôi lấy từ trong xe ra một chiếc túi lớn đã chuẩn bị sẵn. Bên trong là quà tôi mang về cho mọi người. Quà cho bố và chú ba là trà và rượu thượng hạng. Cho mẹ và thím ba là khăn quàng cổ Cashmere. Cho vợ chồng Trần Dã là điện thoại đời mới nhất. Họ cứ đùn đẩy nhất quyết không chịu nhận. Tôi bảo mọi người cứ cầm lấy:
"Đây là lần đầu con về nhà ăn Tết, đây là chút lòng thành của con."
Cả nhà vây quanh tôi, bước vào ngôi nhà lầu xinh đẹp. Trong nhà sạch sẽ, sáng sủa, trang trí chẳng khác gì nhà ở thành phố. Tivi LCD, bộ sofa, máy giặt tự động. Trên tường ở vị trí nổi bật nhất treo một tấm ảnh gia đình cỡ lớn. Đó là tấm ảnh tôi đã yêu cầu họ ra tiệm ảnh đẹp nhất huyện để chụp vào một năm trước. Trong ảnh ai nấy đều cười rạng rỡ.
Mẹ và thím ba bận rộn trong bếp để nấu một bàn thức ăn lớn. Bố và chú ba kéo tôi ngồi xuống, hỏi han đủ thứ. Hỏi lái xe có mệt không, hỏi mùa đông Bắc Kinh có lạnh không. Họ cẩn thận tránh né mọi chủ đề về công việc và tiền bạc, cứ như thể những thứ đó sẽ tạo ra một bức tường vô hình giữa chúng tôi. Tôi hiểu tâm ý của họ. Tôi chủ động kể về công việc của mình, dùng những lời lẽ bình dị nhất để họ hiểu tôi đang làm gì, kể cho họ nghe rằng tất cả những gì tôi có đều do tôi tự mình nỗ lực đường đường chính chính mà đạt được.
Chú ba nghe xong không ngừng gật đầu, ánh mắt ngày càng sáng rực. Chú bảo cái gốc nhà họ Trần ta không bị lệch, đi đến đâu cũng không lo c.h.ế.t đói.
Bữa trưa, không khí náo nhiệt đến cực điểm. Trên bàn bày đầy các món ăn, nhiều món là sở thích của tôi hồi nhỏ. Bố và chú ba đều uống rượu, mặt đỏ gay. Bố tôi nâng chén:
"Chén này kính Niên Niên nhà ta. Con bé là phúc đức mấy đời nhà họ Trần tu được."
Chú ba cũng nâng chén:
"Việc đúng đắn nhất đời này tôi từng làm chính là bán con bò năm ấy."
Nước mắt tôi không kìm được nữa, hòa cùng rượu mà uống cạn. Bữa cơm đó chúng tôi ăn rất lâu, từ lúc giữa trưa cho đến khi mặt trời ngả bóng về tây.
Sau bữa ăn, thím ba bưng trà nóng và hoa quả lên. Cả gia đình ngồi trên sofa, vừa xem tivi vừa trò chuyện gia đình. Sự ấm áp và an nhàn này chính là thứ tôi khao khát nhất suốt 14 năm bôn ba bên ngoài.
Đang nói chuyện, bố tôi chợt nhớ ra điều gì đó, ông nhìn tôi có chút ngập ngừng:
"Niên Niên, vừa nãy ở đầu làng con gặp chú hai con à?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tôi gật đầu:
"Vâng, gặp rồi ạ."
Mẹ tôi lập tiếp lời:
"Ông ta không nói gì khó nghe chứ?"
Tôi bảo:
"Dạ không. Chú ấy xin con tìm việc cho con trai chú ấy là Trần Vũ."
Căn phòng bỗng chốc im lặng. Bố và chú ba nhìn nhau rồi đều thở dài. Bố tôi nói:
"Cái ông Trần Đại Kim này da mặt càng ngày càng dày. Năm xưa ông ta đối xử với con thế nào ông ta quên rồi sao?"
Chú ba cũng nói:
"Phải đấy, Niên Niên cháu đừng để ý đến lão. Những năm qua lão nói xấu cháu trong làng không ít đâu. Giờ thấy cháu thành đạt lại muốn đến hưởng sái, làm gì có cái lý đó."
Nhìn dáng vẻ đầy phẫn nộ khi bảo vệ tôi của họ, trong lòng tôi dâng lên một cảm giác ấm áp. Tôi biết họ thực sự nghĩ cho tôi. Tôi nâng tách trà lên, khẽ thổi hơi nóng, chậm rãi nói:
"Bố, chú ba, mọi người đừng giận, chuyện này con tự có tính toán. Nếu chú ấy đã cầu xin đến con rồi thì đứa cháu gái như con cũng không thể không có chút biểu hiện."
Bố tôi lập tức cuống lên:
"Con định giúp lão thật à? Cái hạng vong ơn bội nghĩa đó, con giúp làm gì?"
Tôi mỉm cười:
"Bố yên tâm, con tất nhiên sẽ giúp, chỉ là giúp thế nào phải do con quyết định."
Giọng tôi rất bình thản.
Sáng hôm sau, nắng trải vàng khắp sân. Tôi ngồi cùng mẹ và thím ba phơi nắng, nhặt đậu khô, tận hưởng chút thảnh thơi hiếm hoi. Ngoài cổng chợt vang lên tiếng ho khan gây chú ý. Ngay sau đó, cả gia đình chú hai Trần Đại Kim, thím hai Ngô Hiểu Mai và cậu con trai quý t.ử Trần Vũ xuất hiện đầy đủ ngay lối vào.
Ba người họ đều diện những bộ đồ bảnh nhất của mình. Chú hai mặc chiếc áo khoác hơi cũ, tóc chải bóng loáng. Thím hai uốn một kiểu tóc xoăn đã lỗi thời, mặt chát phấn dày. Trần Vũ khoác áo thể thao hàng nhái thương hiệu lớn, ánh mắt né tránh, lộ rõ vẻ mất kiên nhẫn. Trên tay họ xách theo quà, hai cây t.h.u.ố.c lá rẻ tiền và một thùng sữa. Cái dáng vẻ ấy giống hệt đi chúc Tết sớm.
Không khí thư giãn trong sân lập tức đông cứng. Nụ cười trên môi mẹ và thím ba tắt ngấm. Hai người đứng dậy có chút lúng túng. Ngô Hiểu Mai vốn tự nhiên như người nhà, vừa bước vào sân bà ta đã oang oang:
"Ái chà, chị dâu, thím ba, chúng tôi sang thăm mọi người đây. Tiện thể thăm luôn cả đại nhân tài nhà mình. Niên Niên!"
Vừa nói, bà ta vừa dán mắt vào tôi, ánh nhìn nịnh bợ đến nóng bỏng:
"Niên Niên à, càng lớn càng xinh ra đấy. Cái khí chất này nhìn là biết người làm việc lớn ở thành phố rồi."
Tôi ngồi trên chiếc ghế gỗ nhỏ không hề nhúc nhích, cũng không ngẩng đầu, vẫn thong dong nhặt từng hạt đậu trên tay. Tôi nhàn nhạt nói:
"Thím hai đến rồi ạ."
Sự lạnh nhạt của tôi như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào sự nhiệt tình của Ngô Hiểu Mai. Bà ta sượng lại trong chớp mắt rồi lập tức lấy lại vẻ niềm nở. Bà nhét túi quà vào tay mẹ tôi:
"Chị dâu, có chút quả mọn không thành ý lắm."
Mẹ tôi xua tay liên tục:
"Thôi không cần đâu, mang về đi."
Ngô Hiểu Mai vẫn nhất quyết nhét bằng được rồi ngồi phịch xuống chiếc ghế bên cạnh tôi, xoa tay cười nói:
"Niên Niên, chuyện hôm qua chú hai cháu nói với cháu, cháu cân nhắc thế nào rồi?"
Bà ta đi thẳng vào vấn đề, không hề vòng vo. Bố tôi và chú ba từ trong nhà bước ra, hẳn đã nghe thấy động tĩnh. Sắc mặt bố tôi rất khó coi, còn chú ba lộ vẻ ngượng ngùng. Trần Đại Kim vội vàng cười xoa dịu:
"Anh cả, Kiến Sơn, tôi dẫn cái đứa không nên thân này sang xin lỗi mọi người đây."