Dao Sương

Chương 9



9.

Gió bấc rít liên hồi qua những ô cửa lụa của Thẩm Phi Cung, cuốn theo những cánh hoa mai rụng rơi, phủ một lớp mỏng lên thềm đá xám lạnh lẽo. Kể từ ngày Tạ gia đổ sụp, vương quyền tối cao đã hoàn toàn quy về một mối, nằm trọn trong tay Tiêu Cẩn Du. Thế nhưng, trong thâm tâm của Thẩm Dao Sương, lời trăn trối nhuốm m.á.u của Tạ hậu giống như một loại độc d.ư.ợ.c mãn tính, ngày đêm gặm nhấm, xé rách chút hơi tàn của tâm hồn nàng. Người nam nhân nàng từng dùng cả thanh xuân để yêu, người từng thề non hẹn biển bên hồ Vọng Nguyệt, thực chất mới chính là kẻ đứng sau bức màn, tự tay đẩy Thẩm gia vào cảnh vạn kiếp bất phục. Nỗi đau đớn tột cùng biến thành một loại bản lĩnh tàn nhẫn. Bản tính thông minh, kiêu ngạo của nữ nhi nhà võ không khiến nàng chọn cách ngửa bài một cách ngốc nghếch. Nàng lau khô giọt nước mắt cuối cùng, khoác lên mình bộ y phục dịu dàng, tự tay dệt nên một chiếc bẫy vô hình, êm ái nhưng đầy rẫy chông gai để dâng tặng cho vị minh quân kia. Sự trả thù thâm hiểm nhất không phải là đoạt mạng y, mà là c.h.ặ.t đứt từng chiếc lông vũ, biến y thành một con chim cô độc trên đỉnh cao vạn trượng của hoàng quyền.

Tình huống bắt đầu xoay chuyển khi Tiêu Cẩn Du bước vào Thẩm Phi Cung trong một đêm đông muộn, trên người y vẫn vương mùi sương tuyết lạnh giá cùng sự mệt mỏi của bậc đế vương sau những giờ thiết triều căng thẳng. Y nhìn Dao Sương đang ngồi bên bàn cờ, gương mặt nàng thanh tú, ánh mắt dịu hiền không một gợn sóng hận thù, lòng đa nghi bấy lâu nay của y bỗng chốc buông lỏng.

Dao Sương nhẹ nhàng đứng dậy, cầm lấy chiếc áo choàng lông cáo khoác lên vai y, giọng nói nhỏ nhẹ như gió thoảng: "Bệ hạ phê duyệt sớ chương vất vả rồi. Thần thiếp có nấu bát canh hạt sen, người dùng một chút cho ấm bụng."

Tiêu Cẩn Du nắm lấy bàn tay thon dài của nàng, kéo nàng vào lòng, hơi thở y nóng hổi nhưng trái tim y lại tràn ngập sự áy náy bấy lâu nay: "Dao Sương, trẫm ngỡ rằng sau chuyện của Tạ gia, nàng sẽ hận trẫm, sẽ không bao giờ tha thứ cho sự bất lực của trẫm năm xưa."

Nàng tựa đầu vào l.ồ.ng n.g.ự.c y, che giấu đi tia nhìn lạnh lẽo như băng giá trong đôi mắt hạnh. Nàng khẽ thở dài, giọng nói mang theo vài phần nghẹn ngào giả tạo: "Thẩm gia đã không còn, thần thiếp cũng đã nếm trải đủ đắng cay ở Lãnh cung. Giờ đây nhìn lại, thần thiếp mới hiểu được nỗi khổ của bệ hạ. Người ngồi vị trí kia, vạn dân nhìn vào, làm sao có thể vì tư tình mà lung lay giang sơn? Thần thiếp không hận người, chỉ trách số phận Thẩm gia không có phúc phận."

Sự giả vờ tha thứ đầy bao dung của nàng giống như một liều t.h.u.ố.c độc bọc đường, khiến Tiêu Cẩn Du hoàn toàn chìm sâu vào đoạn tình cũ. Y vốn cô độc, nay lại thấy người con gái mình yêu nhất đã thấu hiểu cho dã tâm của mình, sự phòng bị cuối cùng của đế vương đối với nàng chính thức tan vỡ. Y sủng ái nàng vô độ, biến Thẩm Phi Cung thành nơi y lui tới nhiều nhất, nghe theo mọi lời thủ thỉ dịu dàng của nàng mà không hề hay biết xung đột tàn khốc nhất triều đình đã được nhen nhóm từ chính chiếc gối nằm này.

Khi Tiêu Cẩn Du đã hoàn toàn tin tưởng, Dao Sương bắt đầu thực hiện bước tiếp theo của kế hoạch. Nàng thông minh bẩm sinh, hiểu rõ tính cách của Cẩn Du: y thâm trầm, tham quyền lực, và trên hết là vô cùng đa nghi. Bất kỳ ai có biểu hiện cậy công, hoặc có tiếng tăm quá lớn trong triều đều sẽ kích hoạt nỗi run sợ hoàng quyền của y. Nàng không bao giờ trực tiếp nói xấu bất kỳ vị đại thần nào, nàng chỉ dùng những lời khen ngợi bâng quơ, những câu hỏi ngây thơ để gieo rắc mầm mống nghi ngờ vào tâm trí vị hoàng đế độc tài.

Một ngày nọ, tại Ngự Thư Phòng, khi Tiêu Cẩn Du đang đau đầu vì bản tấu trình của Nội các đại học sĩ – một vị trung thần lão thành, người ba triều lập công, tính tình cương trực, thường xuyên thẳng thắn can gián hoàng đế. Dao Sương đứng bên cạnh mài mực, khẽ liếc nhìn sớ chương rồi ngây thơ mở miệng: "Bệ hạ, vị đại học sĩ này thật là uy nghiêm. Thần thiếp nghe các cung nhân bàn tán, các học t.ử trong thiên hạ đều chỉ biết đến danh tiếng của ngài ấy, mỗi lời ngài ấy nói ra còn có trọng lượng hơn cả thánh chỉ của nội vụ phủ. Người ta đều bảo ngài ấy là rường cột quốc gia, không có ngài ấy thì triều đình không thể vận hành được."

Ánh mắt Tiêu Cẩn Du lập tức khựng lại, động tác đặt b.út lông dừng giữa không trung. Lời nói vô tình của nàng đ.á.n.h thẳng vào nỗi sợ lớn nhất của y: Sợ quyền lực bị chia sẻ, sợ thuộc hạ lấn lướt thiên t.ử. Y quay sang nhìn nàng, sắc mặt thâm trầm: "Họ thực sự nói như vậy sao?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Dao Sương giả vờ giật mình, vội vã quỳ sụp xuống, gương mặt lộ vẻ sợ hãi: "Bệ hạ bớt giận, thần thiếp là nữ nhi chốn hậu cung, không hiểu chuyện triều chính, chỉ là nghe loáng thoáng bên ngoài nên buột miệng nói ra. Xin bệ hạ trị tội!"

"Nàng đứng lên đi, trẫm không trách nàng." Tiêu Cẩn Du đỡ nàng dậy, nhưng trong đôi mắt y đã nhen nhóm một ngọn lửa nghi kỵ ngút trời.

🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.

Chiếc bẫy vô hình của Dao Sương bắt đầu phát huy tác dụng tàn nhẫn. Từ những lời gieo rắc tinh vi ấy, Tiêu Cẩn Du bắt đầu nhìn các vị trung thần, những vị đại thần có lòng can gián bằng ánh mắt đầy đề phòng. Xung đột triều đường bùng nổ dữ dội khi vị Nội các đại học sĩ trong một buổi thiết triều đã thẳng thắn chỉ trích việc hoàng đế sủng ái Thẩm Phi quá mức, yêu cầu y phải lập hậu mới để cân bằng triều chính. Đối với Tiêu Cẩn Du, lời can gián thẳng thắn này không còn là vì giang sơn nữa, mà là minh chứng cho việc lão thần cậy quyền, muốn thao túng cả chuyện lập hậu của thiên t.ử.

Không một chút thương xót cho vị công thần ba triều, Tiêu Cẩn Du lập tức hạ chiếu tước bỏ mọi chức vị, đày vị đại học sĩ già ra vùng biên viễn cằn cỗi. Đó mới chỉ là sự khởi đầu. Tiếp theo đó, bằng những lời rỉ tai ngọt ngào đầy độc tố của Dao Sương, những vị trung thần, các tướng lĩnh chính trực lần lượt rơi vào tầm ngắm của sự đa nghi đế vương. Kẻ thì bị vu cáo tham ô, người thì bị gán tội kéo bè kết cánh. Tiêu Cẩn Du giống như một kẻ điên cuồng, điên cuồng thanh trừng tất cả những ai có tiếng nói thẳng thắn, những cánh tay đắc lực từng giúp y ổn định giang sơn trong những ngày đầu đăng cơ.

Triều đình Đại Tề trải qua một cuộc đại thanh lọc âm thầm nhưng tàn khốc. Đại điện nghị chính rộng lớn, nơi từng vang vọng những lời can gián trung thực, những cuộc tranh luận nảy lửa vì dân vì nước, giờ đây chìm vào một sự im lặng c.h.ế.t ch.óc. Mỗi buổi thiết triều, bá quan văn võ đều khép nép cúi đầu, không ai dám nói một lời thật lòng, chỉ còn lại những lời nịnh hót, tung hô giả tạo của những kẻ tiểu nhân cơ hội. Vị minh quân ngày nào nay đã bị chiếc bẫy của hận thù biến thành một kẻ độc tài, độc đoán và mù quáng trên ngai vàng.

Đến một đêm giao thừa muộn, khi tuyết ngoài trời rơi dày đặc, phủ một màu trắng xóa thê lương lên khắp T.ử Cấm Thành. Tiêu Cẩn Du ngồi một mình trong đại điện nghị chính trống trải, ngọn nến long phụng cháy leo lét hắt bóng hình y cô độc trên bức tường đá lạnh ngắt. Trên bàn rồng chất đống hàng trăm bản sớ chương, nhưng y lật qua lật lại, toàn là những lời ca tụng sáo rỗng, không một ai dám dâng kế sách thực tế cho nạn đói đang diễn ra ở phía Nam.

Y bỗng cảm thấy một sự trống rỗng và lạnh lẽo tột cùng xâm chiếm lấy cơ thể. Y muốn tìm một người để bàn bạc việc quân quốc đại sự, muốn tìm một người có đủ năng lực và sự trung thành để giao phó trọng trách, nhưng khi lướt qua danh sách các đại thần trong triều, y bàng hoàng nhận ra những người giỏi nhất, những người trung thực nhất đều đã bị chính tay y đẩy vào chỗ c.h.ế.t hoặc đày đi biệt xứ. Triều đình của y đông đúc, nhưng thực chất đã thành một cái xác không hồn.

Tiêu Cẩn Du đứng dậy, loạng choạng bước ra khỏi đại điện, đi lang thang giữa màn đêm tuyết phủ. Bước chân y vô thức đưa y quay trở lại Thẩm Phi Cung. Cửa điện mở ra, Dao Sương đang đứng bên bếp than hồng, khuôn mặt nàng dịu dàng nhen nhóm ngọn lửa, ánh mắt nhìn y đầy sự chào đón ấm áp.

Y lao đến, ôm c.h.ặ.t lấy nàng từ phía sau, thân thể vị đế vương run rẩy dữ dội giữa cái lạnh của đất trời và sự băng giá của quyền lực. Y áp mặt vào hõm cổ nàng, giọng nói khàn đặc, ngập tràn sự bất lực và hoang mang tột độ: "Dao Sương... Trẫm mệt quá. Giang sơn này trẫm đã nắm c.h.ặ.t trong tay, không còn ai dám phản kháng trẫm nữa. Thế nhưng... tại sao trẫm lại cảm thấy sợ hãi thế này? Trẫm quay đầu lại, nhìn khắp cả triều đình vạn người, nhìn khắp cả hậu cung ba ngàn phi tần... bỗng nhiên nhận ra bên cạnh trẫm, không còn một ai đáng tin, không còn một ai thật lòng với trẫm ngoài nàng cả."

Dao Sương để mặc cho y ôm c.h.ặ.t, đôi bàn tay nàng nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc y, nhưng khuôn mặt nàng lúc này lại nở một nụ cười lạnh lùng, tàn nhẫn đến đáng sợ trong bóng tối. Chiếc bẫy vô hình của nàng đã hoàn thành mỹ mãn. Y đã tự tay g.i.ế.c c.h.ế.t tất cả những người trung thành với mình, tự tay cô lập chính mình trên đỉnh cao quyền lực. Sự uất nghẹn và đau đớn dâng lên ngập tràn lòng n.g.ự.c, khép lại một chương đời đầy toan tính và đẩy vị hoàng đế đa nghi vào sự cô độc vĩnh viễn, chuẩn bị đón nhận đòn chí mạng cuối cùng từ người con gái duy nhất y còn tin tưởng trên thế gian.