Dao Sương

Chương 3



Dao Sương tựa đầu vào n.g.ự.c y, nghe nhịp tim đập mạnh mẽ của người nam nhân này. Nàng khẽ thở ra một hơi, nỗi uất nghẹn ban ngày dường như vơi bớt một chút khi nghe những lời an ủi của y. Nàng ngẩng đầu lên, nhìn vào mắt y, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng kiên quyết: "Cẩn Du, ta không sợ chịu uỷ khuất, ta cũng không màng danh phận Hoàng hậu kia. Ta chỉ cần chàng nhớ kỹ lời chàng đã hứa. Thẩm gia vì chàng mà dốc hết m.á.u xương, ta vì chàng mà cam tâm chịu nhục trước mặt người khác. Chàng vĩnh viễn đừng phụ ta."

Tiêu Cẩn Du khựng lại một nhịp, ánh mắt y thoáng qua một tia phức tạp rồi biến mất rất nhanh. Y khẽ mỉm cười, đưa tay vuốt ve khuôn mặt nàng, dịu dàng hôn lên trán nàng: "Trẫm làm sao có thể phụ nàng? Thiên hạ này là do nàng và Thẩm gia cùng trẫm giành lấy. Đêm nay, trẫm ở lại đây với nàng, bồi đắp cho nàng."

Đêm đó, trong ánh nến ấm áp của Dao Hoa Cung, Tiêu Cẩn Du đối xử với nàng vô cùng dịu dàng, nâng niu nàng như báu vật dễ vỡ. Sự nồng nàn ấy khiến Dao Sương ngỡ rằng người thiếu niên năm mười sáu tuổi bên hồ Vọng Nguyệt vẫn còn đây, ngỡ rằng tình yêu của họ chưa từng bị vương quyền làm vẩn đục. Nàng ôm c.h.ặ.t lấy y, cố gắng tìm kiếm hơi ấm, cố gắng lừa dối bản thân rằng tất cả những uỷ khuất ngày hôm nay đều xứng đáng.

Thế nhưng, hạnh phúc ngắn ngủi ấy tan biến khi trời chưa kịp sáng.

Khi màn đêm còn đặc quánh và tiếng mưa ngoài trời bắt đầu ngớt, bên ngoài cửa cung đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa dồn dập cùng giọng nói hốt hoảng của tổng quản thái giám: "Bệ hạ! Khởi bẩm bệ hạ, bên Phượng Nghi Cung truyền tin, Hoàng hậu nương nương đột nhiên lên cơn đau đầu dữ dội, ngất xỉu từ canh tư. Thái y viện đã đến nhưng tình hình không mấy khả quan. Hoàng hậu nương nương trong cơn mê sảng liên tục gọi tên bệ hạ. Xin bệ hạ định đoạt!"

Tiêu Cẩn Du lập tức mở mắt, thân hình y bật dậy thẳng băng trên giường. Ánh mắt y trong giây lát không còn một chút tình ý dịu dàng của đêm qua, thay vào đó là sự tỉnh táo, lạnh lùng và đầy toan tính của một vị đế vương. Y không hề do dự, lập tức bước xuống giường, lớn tiếng gọi người vào hầu hạ y phục.

Dao Sương cũng choàng tỉnh, nàng ngồi dậy, chiếc chăn lụa trượt xuống để lộ bờ vai gầy guộc. Nàng nhìn nam nhân đang vội vã mặc triều phục kia, lòng dâng lên một cảm giác bất an tột độ. Nàng khẽ gọi: "Cẩn Du... Tạ Hoàng hậu vừa mới đăng cơ, ngày hôm qua vẫn còn khỏe mạnh, làm sao có thể đột nhiên ngất xỉu?"

Tiêu Cẩn Du đang cài lại thắt lưng ngọc, nghe vậy thì động tác khựng lại, y quay đầu nhìn nàng, sắc mặt thâm trầm: "Dao Sương, bất luận nàng ta thật sự đổ bệnh hay là giở thủ đoạn tranh sủng, thì lúc này trẫm bắt buộc phải sang đó. Gia tộc họ Tạ đang nhìn vào, triều thần đang nhìn vào. Nếu ngày đầu tiên sau đại điển đăng cơ mà trẫm bỏ mặc hoàng hậu ngất xỉu để ở lại Dao Hoa Cung của nàng, ngày mai các ngự sử sẽ dâng sớ luận tội nàng là yêu phi hoặc cấu kết Thẩm gia làm loạn hậu cung. Trẫm phải đi."

Lời giải thích của y vô cùng hợp lý, logic của một vị minh quân không một vết xước. Nhưng đối với Dao Sương, nó lại như một nhát d.a.o đ.â.m thẳng vào l.ồ.ng n.g.ự.c. Nàng bước xuống giường, chân trần chạm vào nền gạch lạnh, chạy đến giữ lấy tay áo y, đôi mắt hạnh ngập tràn sự khẩn cầu lẫn uất ức: "Chàng vừa mới ở bên ta chưa đầy một đêm... Chàng biết rõ đây là mưu kế của nàng ta để dằn mặt ta, để chứng minh cho cả hậu cung thấy ai mới là chủ nhân thật sự của trái tim chàng. Chàng đi bước này, chẳng khác nào nói với cả thiên hạ rằng Thẩm Dao Sương ta mãi mãi thua dưới tay Tạ Thừa Ân sao?"

Tiêu Cẩn Du nhìn bàn tay nàng đang níu kéo áo mình, lông mày y nhíu c.h.ặ.t lại, trong ánh mắt xuất hiện một tia nghiêm nghị và lạnh lùng mà nàng chưa từng thấy trước đây. Y nhẹ nhàng nhưng dứt khoát gỡ từng ngón tay của nàng ra khỏi tay áo long bào của mình.

"Dao Sương, trẫm đã nói rồi, đại cuộc làm trọng." Giọng nói của y không còn là Cẩn Du của nàng nữa, mà là giọng nói của Hoàng đế Đại Tề. "Nàng là nữ nhi nhà tướng, phải biết nhìn nhận đại cục triều đình, đừng giống như những nữ nhi tầm thường khác mà sinh lòng đố kỵ, nhỏ nhen. Trẫm đi là vì tốt cho nàng, vì tốt cho Thẩm gia."

Nói xong, Tiêu Cẩn Du xoay người, bước những bước dài ra phía cửa điện. Các thái giám, cung nữ lập tức vây quanh y, che ô, rước kiệu, tạo nên một đoàn người rầm rộ hướng về phía Phượng Nghi Cung. Cửa điện Dao Hoa Cung đóng sầm lại, ngăn cách hơi ấm bên trong và cái lạnh giá bên ngoài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Dao Sương đứng c.h.ế.t lặng giữa đại điện rộng lớn, trống trải. Gió lạnh từ khe cửa lùa vào làm tà áo ngủ mỏng manh của nàng bay lên. Nàng nhìn chằm chằm vào cánh cửa đóng c.h.ặ.t, nơi bóng dáng của vị hoàng đế vừa mới rời đi không một lần quay đầu lại.

Lần đầu tiên trong cuộc đời, nàng cảm thấy khoảng cách giữa mình và Tiêu Cẩn Du xa xôi đến thế. Khoảng cách ấy không phải là chiều dài từ Dao Hoa Cung đến Phượng Nghi Cung, cũng không phải là khoảng cách giữa Quý phi và Hoàng hậu, mà là khoảng cách giữa một người phàm trần mang trái tim chân thành và một vị đế vương mang dã tâm vương quyền tối thượng. Người nam nhân ấy có thể dịu dàng với nàng trên giường, nhưng ngay khi ngai vàng lung lay, y sẽ lập tức đẩy nàng ra phía sau mà không hề do dự. Một nỗi đau đớn, uất nghẹn dâng lên xé rách tâm can nàng, sương giá chốn hoàng cung bắt đầu ngấm vào xương tủy, lạnh thấu tận tâm can Thẩm Dao Sương.

3.

Tuyết đầu mùa rơi lác đác bên thềm Dao Hoa Cung, nhuộm trắng xóa những cành mẫu đơn khô cằn trong chậu sứ. Thẩm Dao Sương ngồi tựa bên cửa sổ, tay khẽ vân ve một chiếc khánh ngọc nhỏ, gương mặt thanh tú lộ rõ vẻ mệt mỏi nhưng khóe môi lại vô thức nhen nhóm một nụ cười dịu dàng hiếm hoi kể từ khi nàng bước chân vào T.ử Cấm Thành. Ngoài kia gió lạnh rít qua từng khe cửa, nhưng bên trong nội điện, hơi ấm của than hồng sưởi ấm khắp không gian. Từ một tháng trước, cơ thể nàng bắt đầu có những biểu hiện lạ, thường xuyên buồn nôn và chán ghét mùi long diên hương vốn luôn vương vấn trên người hoàng đế. Khi lão viện phán của Thái y viện quỳ sụp xuống đất, giọng nói run rẩy vì kinh hỷ báo tin nàng đã có mạch hỷ được hơn hai tháng, đầu óc Dao Sương hoàn toàn trống rỗng. Một sinh mệnh nhỏ nhoi, mang trong mình dòng m.á.u của nàng và Tiêu Cẩn Du, đang âm thầm nảy nở dưới lớp y phục Quý phi thêu chỉ bạc này. Sự xuất hiện của đứa trẻ giống như một đốm lửa sưởi ấm tâm hồn lạnh giá của nàng sau bao ngày tháng phải chịu đựng sự ngột ngạt của chốn cung đình. Nàng khẽ đưa bàn tay thon dài đặt lên vùng bụng vẫn còn bằng phẳng, cảm nhận một sự liên kết thiêng liêng đang trỗi dậy. Đứa con này là tất cả hy vọng của nàng, là minh chứng cho tình yêu duy nhất còn sót lại giữa nàng và vị đế vương trên ngai vàng kia.

Tin tức Dao Quý phi mang long t.h.a.i lập tức giống như một trận cuồng phong càn quét khắp lục cung, khiến hoàng cung chấn động dữ dội. Trong triều, Thẩm gia quân vừa lập đại công ở biên ải phía Bắc, nay đích nữ lại m.a.n.g t.h.a.i đứa con đầu lòng của hoàng đế, thế lực của Thẩm gia gần như đã chạm đến đỉnh cao. Sực chấn động này không mang lại niềm vui, mà chỉ kéo theo vô số luồng ám khí và những ánh mắt đố kỵ, thù hằn từ các cung điện khác. Tại Phượng Nghi Cung, Tạ Hoàng hậu ngồi trên phượng tọa, bàn tay siết c.h.ặ.t chiếc khăn lụa thêu chim phượng đến mức những chiếc hộ giáp bằng vàng đ.â.m sâu vào da thịt, đôi mắt ả hiện lên sự thâm hiểm và lạnh lẽo tột cùng khi nghe tin dữ. Một phi tần xuất thân võ tướng như Thẩm Dao Sương, nếu sinh hạ được một hoàng t.ử, thì vị trí mẫu nghi thiên hạ của họ Tạ và ngôi vị thái t.ử tương lai sẽ bị đe dọa nghiêm trọng. Xung đột ngầm trong hậu cung lập tức bị đẩy lên đỉnh điểm khi Tạ Hoàng hậu và Thục phi không chấp nhận để đứa trẻ này chào đời một cách bình yên. Cạm bẫy đã được giăng sẵn trong bóng tối, chỉ chờ một cái cớ hoàn hảo để bóp nghẹt sinh cơ vừa mới nảy nở ấy.

Chỉ ba ngày sau khi tin hỷ truyền ra, giông bão đã chính thức ập xuống Dao Hoa Cung. Buổi sáng hôm ấy, khi Dao Sương còn chưa kịp dùng xong bát canh hạt sen, một toán thái giám và cung nữ thân tín của hoàng hậu dầm rầm rộ rộ xông vào, không quản lễ nghi mà lục soát khắp nơi. Ngay sau đó, Dao Sương bị áp giải thẳng đến Từ Ninh Cung của Thái hậu. Không khí bên trong Từ Ninh Cung trầm trọng và u ám đến nghẹt thở. Thái hậu ngồi ở vị trí cao nhất, khuôn mặt già nua lộ rõ vẻ tức giận xen lẫn mệt mỏi. Tiêu Cẩn Du cũng đã ngồi sẵn ở đó, sắc mặt y thâm trầm như nước, đôi mắt đa nghi dòm ngó chiếc hộp gỗ đặt giữa đại điện. Tạ Hoàng hậu và Thục phi đứng một bên, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười đắc ý nhưng ánh mắt lại giả vờ tỏ ra bàng hoàng, đau xót.

"Thẩm Dao Sương, ngươi có biết tội của mình chưa?" Thái hậu đập mạnh chiếc vương trượng xuống nền gạch, giọng nói sắc lẹm như d.a.o cạo vang lên giữa điện.

Dao Sương bước lên, dù đang m.a.n.g t.h.a.i nhưng sống lưng nàng vẫn thẳng tắp, không hề lộ chút yếu đuối: "Thần thiếp không biết mình phạm tội gì. Xin Thái hậu minh xét."

Tạ Hoàng hậu bước ra, cầm lấy một hình nhân bằng vải rách nát từ trong hộp gỗ, trên đó có găm chi chít những chiếc kim bạc và viết ngày tháng năm sinh của Thái hậu cùng Hoàng hậu. Ả rơi lệ, giọng nói nghẹn ngào nhưng đầy ác ý: "Dao Quý phi, bản cung biết muội muội cậy thế Thẩm gia nắm binh quyền, lại đang mang long t.h.a.i nên không xem ai ra gì. Nhưng muội không nên độc ác đến mức dùng bùa chú trù yếm Thái hậu và bản cung! Hình nhân thế mạng này được tìm thấy ngay dưới chân giường của muội ở Dao Hoa Cung, chứng cứ rành rành, muội còn muốn chối cãi sao?"

🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.

Thục phi lập tức quỳ xuống, phụ họa theo: "Khởi bẩm Thái hậu, bệ hạ, Dao Quý phi xuất thân nơi biên ải, từ nhỏ đã tiếp xúc với những tà thuật của bộ tộc ngoại bang. Nàng ta vì muốn độc chiếm hậu cung, bảo vệ cái t.h.a.i trong bụng mà không từ thủ đoạn. Loại yêu phụ độc ác này không xứng đáng mang dòng m.á.u hoàng gia!"

Nhìn hình nhân trên tay hoàng hậu, nội tâm Dao Sương cuộn trào một làn sóng tức giận nhưng nàng nhanh ch.óng ép mình phải bình tĩnh. Nàng thông minh bẩm sinh, lập tức hiểu ra đây là một màn kịch mượn đao g.i.ế.c người vô cùng vụng về của trung cung nhằm triệt hạ nàng và đứa con. Nàng quay sang nhìn Tiêu Cẩn Du, hy vọng tìm thấy một sự tin tưởng từ y, nhưng ánh mắt của hoàng đế lúc này vô cùng xa xăm, lạnh lùng, y chỉ im lặng nhìn nàng như thể đang cân nhắc một điều gì đó đại cuộc hơn. Sự im lặng của y khiến tim nàng nhói đau, nhưng sự kiêu ngạo của đích nữ Thẩm gia không cho phép nàng cúi đầu nhận tội oai sai.

Dao Sương bước đến trước chiếc hộp gỗ, nàng không quỳ xuống khóc lóc cầu xin như những nữ nhi tầm thường khác, mà giật lấy chiếc hình nhân từ tay Tạ Hoàng hậu. Ánh mắt nàng sắc sảo như chim ưng, quét qua khuôn mặt của hoàng hậu và Thục phi, cất giọng đanh thép: "Hoàng hậu nương nương nói hình nhân này tìm thấy ở Dao Hoa Cung của thần thiếp? Vậy xin hỏi, chiếc kim bạc găm trên hình nhân này là do ai làm ra?"

Tạ Hoàng hậu khựng lại một nhịp, sững sờ trước sự cứng rắn của nàng: "Ngươi làm ra, bản cung làm sao biết được?"