"Nực cười!" Dao Sương cười lạnh, lật ngược phần đuôi của chiếc hình nhân vải lên, chỉ vào những đường kim mũi chỉ thêu trên đó. "Người của Thẩm gia ta từ trước đến nay đều dùng chỉ thô của vùng biên ải, ngay cả cung nữ ở Dao Hoa Cung cũng chỉ dùng chỉ thêu của nội vụ phủ cấp phát. Nhưng đường chỉ khâu chiếc hình nhân này lại là loại tơ tằm thượng hạng của vùng Giang Nam, có ánh kim nhẹ khi ra nắng. Loại tơ này, cả hậu cung chỉ có Phượng Nghi Cung của Hoàng hậu nương nương và Chu Loan Cung của Thục phi được ban phát từ đầu mùa thu. Các người muốn vu oan cho ta, sao không tự dùng loại chỉ thô kệch một chút để tránh lộ đuôi cáo?"
Lời nói của Dao Sương như một gáo nước lạnh dội thẳng vào mặt Tạ Hoàng hậu và Thục phi, khiến sắc mặt hai ả lập tức trắng bệch, không thốt nên lời. Dao Sương tiếp tục quỳ xuống trước mặt Thái hậu và Hoàng đế, dâng chiếc hình nhân lên, dõng dạc nói: "Chưa hết, bùa chú yểm mệnh phải được viết bằng m.á.u gà trống đen trộn với chu sa mới có linh nghiệm. Thần thiếp đang mang thai, ngửi thấy mùi chu sa liền nôn mửa, trong phòng từ lâu đã không còn một hạt chu sa nào. Xin Thái hậu truyền thái y đến ngửi thử mùi trên hình nhân này xem có phải là loại chu sa thượng hạng trộn hương trầm chỉ có ở Phượng Nghi Cung hay không!"
Sự thông minh và lập luận sắc bén, chứng cứ đanh thép của Dao Sương lập tức đảo ngược tình thế. Thái hậu nhìn sắc mặt hoảng loạn của hoàng hậu, trong lòng đã hiểu ra vài phần. Bà khẽ hắng giọng, bảo thái giám thu hồi hình nhân, không muốn vụ việc làm lung lay thể diện của trung cung thêm nữa. Vụ án yểm bùa chú kết thúc trong sự bẽ bàng của Tạ Hoàng hậu, Dao Sương đã tự minh oan cho bản thân một cách ngoạn mục ngay trước mặt ba bề bốn bên, bảo vệ được mạng sống của chính mình và đứa trẻ trong bụng.
Thế nhưng, điều khiến Dao Sương đau đớn nhất không phải là âm mưu của hoàng hậu, mà là thái độ của Tiêu Cẩn Du từ đầu đến cuối buổi điều tra. Khi nàng đứng lên chuẩn bị lui về, Tiêu Cẩn Du mới chậm rãi đứng dậy bước đến bên cạnh nàng. Y đưa tay ra khẽ dìu lấy khuỷu tay nàng, giọng nói trầm thấp nhưng không có một chút ấm áp, dịu dàng của một người phu quân khi nghe tin vợ mình vừa thoát khỏi đại nạn.
"Dao Sương, nàng quả thực rất thông minh, thông minh đến mức khiến trẫm phải bất ngờ." Tiêu Cẩn Du nhìn nàng, ánh mắt y thâm trầm như vực sâu vạn trượng, không hề có niềm vui của một người sắp làm cha. "Nhưng sau này ở trong cung, trẫm hy vọng nàng bớt đi vài phần sắc sảo. Sự sắc sảo của nàng và thế lực của Thẩm gia ngoài kia, đôi khi lại là thứ khiến triều thần cảm thấy bất an."
Dao Sương nhìn người nam nhân trước mặt, trái tim nàng bỗng chốc rơi xuống hầm băng lạnh giá. Y không hề quan tâm nàng vừa bị vu oan, y không hề tức giận khi có kẻ muốn hại c.h.ế.t con của y. Điều y quan tâm độc nhất lúc này chính là sự thông minh của nàng đang nhắc nhở y về một Thẩm gia quá mạnh mẽ đằng sau, một Thẩm gia đã phò tá y lên ngôi và giờ đây có thể đe dọa đến hoàng quyền tuyệt đối của y.
Nàng khẽ lùi lại một bước, vô tình nhìn xuống bàn tay của Tiêu Cẩn Du đang buông thõng bên hông. Khi ánh mắt y hạ xuống, dừng lại trên vùng bụng đang hơi nhô lên dưới lớp phượng bào của nàng, Dao Sương nhìn thấy rất rõ ràng, trong đôi mắt đa nghi, lạnh lùng kia không phải là sự mong chờ, mà là một sự đề phòng sâu sắc, một sự run sợ và kiêng dè tột cùng đối với đứa trẻ còn chưa chào đời mang dòng m.á.u Thẩm gia. Khoảnh khắc ấy, sự uất nghẹn và đau đớn dâng lên ngập tràn lòng n.g.ự.c Dao Sương, khiến nàng lạnh thấu xương tủy, nhận ra cạm bẫy lớn nhất đời nàng không phải từ hoàng hậu, mà nằm ngay trong chính trái tim của vị hoàng đế này.
4.
Khói trầm hương trong cung Dao Hoa lãng đãng quyện vào màn đêm tịch mịch, tạo nên một bầu không khí u uất đến nao lòng. Thẩm Dao Sương khẽ dựa lưng vào thành giường chạm trổ tinh xảo, hai tay thủy chung vẫn bao bọc lấy vùng bụng đã hơi nhô lên qua lớp lụa mỏng. Gió mùa đông rít qua khe cửa, tạt vào những hạt tuyết nhỏ li ti, nhưng lòng nàng lúc này lại ấm áp lạ thường khi nghĩ về sinh mệnh nhỏ nhoi đang từng ngày lớn lên. Đứa trẻ này là sợi dây liên kết duy nhất, là tia hy vọng cuối cùng giúp nàng bấu víu vào đoạn tình cảm thuở thanh mai với Tiêu Cẩn Du giữa chốn l.ồ.ng giam hoa lệ này. Bỗng nhiên, từ ngoài cửa điện, cung nữ tâm phúc bước vào, trên tay bưng một chiếc khay bạc đựng một bát canh yến nghi ngút khói. Khói nóng bốc lên mang theo hương thơm thanh ngọt, sưởi ấm cả căn phòng đang lạnh giá.
"Khởi bẩm nương nương, đây là canh yến do Phượng Nghi Cung của Hoàng hậu nương nương đặc biệt sai người mang tới, nói là để bồi bổ cho long thai." Cung nữ quỳ sụp xuống, dâng khay bạc lên ngang đầu.
Dao Sương khẽ nhíu mày, ánh mắt hạnh lướt qua bát canh yến trong vắt. Bản tính thông minh và sự cảnh giác chốn cung đình khiến nàng không khỏi nghi ngờ. Thế nhưng, cung nữ tâm phúc khẽ ghé tai nàng nói nhỏ: "Nương nương yên tâm, kiểm độc bằng kim bạc không có phản ứng, nô tỳ cũng đã cho thử qua với kim châm của võ tướng Thẩm gia, hoàn toàn không có độc lạ. Hoàng hậu có lẽ biết bệ hạ đang lưu tâm, không dám hành động thiếu suy nghĩ đâu ạ."
Nghĩ đến việc Tiêu Cẩn Du dạo này thường xuyên hạ chiếu nhắc nhở lục cung phải cẩn trọng với cái t.h.a.i của nàng, Dao Sương thầm nghĩ Tạ Thừa Ân dù có gan trời cũng không dám công nhiên hạ độc dưới danh nghĩa của mình. Nàng khẽ thở dài, cầm thìa ngọc múc một ngụm nhỏ nuốt xuống. Vị canh ngọt thanh trôi xuống cổ họng, nhưng nàng không hề biết rằng, cái bẫy tàn nhẫn nhất hậu cung đã chính thức được kích hoạt, tước đi chút ánh sáng duy nhất trong cuộc đời nàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Chưa đầy nửa canh giờ sau, xung đột tàn khốc bắt đầu bùng nổ ngay trong cơ thể Dao Sương. Một cơn đau thắt đột ngột nhói lên từ vùng bụng dưới, giống như có hàng vạn mũi d.a.o sắc nhọn đang cùng lúc đ.â.m sâu vào da thịt. Khớp ngón tay nàng siết c.h.ặ.t lấy thành giường đến mức móng tay gãy vụn, m.á.u rỉ ra nhuốm đỏ tấm chăn gấm. Sắc mặt nàng trong nháy mắt trở nên trắng bệch như tờ giấy, từng giọt mồ hôi lạnh toát ra như tắm, thấm đẫm cả xiêm y.
"Đau... Đau quá... Con của ta..." Dao Sương gào lên một tiếng đau đớn, tiếng kêu xé rách màn đêm tịch mịch của cung Dao Hoa.
Cung nữ tâm phúc hoảng loạn lao đến, khi nhìn thấy một dòng m.á.u tươi đỏ thẫm, ch.ói mắt bắt đầu rỉ ra, nhuộm thắm cả tấm đệm giường, ả liền hét lớn: "Truyền thái y! Mau truyền thái y viện!"
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
Cả cung Dao Hoa rơi vào một trận hỗn loạn kinh hoàng. Đèn đuốc thắp sáng trưng, tiếng bước chân chạy rầm rập vang lên dồn dập. Khi lão viện phán Thái y viện hớt hải chạy đến, quỳ bên giường bắt mạch, sắc mặt ông ta lập tức biến đổi, mồ hôi hột rơi rớt trên trán. Tiêu Cẩn Du cũng nhận được tin, y vội vã lao vào nội điện, hoàng bào xộc xệch, gương mặt lộ rõ vẻ bàng hoàng, lo lắng. Y lao đến nắm lấy tay nàng, lớn tiếng quát: "Thái y! Bằng mọi giá phải giữ được long thai! Nếu có mệnh hệ gì, trẫm chu di tam tộc các ngươi!"
Thế nhưng, mọi sự cứu chữa đều đã quá muộn màng. Cơn đau co thắt dồn dập khiến Dao Sương gần như c.h.ế.t đi sống lại. Nàng cảm nhận được một luồng sinh cơ ấm áp đang dần rời bỏ cơ thể mình, trôi tuột ra ngoài theo dòng m.á.u đỏ thẫm. Đứa con mới hơn ba tháng tuổi, chưa kịp thành hình, chưa một lần được nhìn thấy ánh mặt trời, đã vĩnh viễn tan biến trong một đêm đông tàn nhẫn. Khi tiếng khóc nghẹn ngào của thái y vang lên báo hiệu long t.h.a.i không giữ được, Dao Sương c.h.ế.t lặng. Nàng nằm bất động trên giường, đôi mắt hạnh trợn trừng nhìn lên trần điện, nước mắt tuôn rơi như mưa. Nỗi đau đớn thể xác không bằng một phần mười sự vụn vỡ trong linh hồn. Con của nàng, đứa trẻ tội nghiệp của nàng, đã c.h.ế.t ngay trong bụng mẹ.
Nỗi hận thù và uất ức dâng lên tột đỉnh, biến người nữ nhi nhà tướng vốn trọng tình trở nên lạnh lùng, sắc sảo hơn bao giờ hết. Ngay sau khi hồi sức, bất chấp lời ngăn cản của thái y, Dao Sương gượng dậy, đôi mắt đỏ ngầu tơ m.á.u, ra lệnh cho cung nữ tâm phúc: "Mang bát canh yến còn thừa đến đây cho ta. Đi tra! Tra từ Thái y viện cho đến nhà bếp của Phượng Nghi Cung, ta muốn biết Tạ Thừa Ân đã dùng loại độc gì!"
Sự thông minh của Dao Sương một lần nữa giúp nàng tìm ra chân tướng. Loại độc được hạ trong canh không phải là độc d.ư.ợ.c thông thường, mà là "Hồng Hoa Tây Vực" thượng hạng kết hợp với một lượng nhỏ xạ hương nguyên chất được ngụy trang tinh vi bằng hương liệu đặc chế, kim bạc hay kim châm thông thường hoàn toàn không thể thử ra, chỉ có những bậc thầy về y lý mới nhận biết được. Tạ Hoàng hậu quả nhiên âm hiểm, dùng thủ đoạn tàn độc này để g.i.ế.c c.h.ế.t đứa con của nàng mà không để lại dấu vết.
Thế nhưng, sự thật tàn nhẫn nhất lại không nằm ở hành vi của hoàng hậu. Trong quá trình cung nữ tâm phúc lén lút điều tra hành lang đêm và các thái giám chịu trách nhiệm vận chuyển t.h.u.ố.c, một gã thái giám ở góc khuất vì quá sợ hãi trước sự đe dọa của Thẩm gia đã quỳ sụp xuống, khai ra một bí mật động trời: "Nương nương tha mạng! Không phải nô tỳ cố ý không báo... Mà là đêm đó, khi Phượng Nghi Cung chuẩn bị mang canh yến đi, thủ lĩnh Ảnh vệ của bệ hạ đã xuất hiện trong phòng d.ư.ợ.c của hoàng hậu. Ngài ấy... ngài ấy nhìn thấy tất cả, nhưng lại ra lệnh cho thuộc hạ giữ kín miệng, tuyệt đối không được can thiệp vào việc của trung cung!"
Lời nói của gã thái giám như một tia sét đ.á.n.h giữa trời quang, đ.á.n.h thẳng vào linh hồn vốn đã đầy thương tích của Dao Sương. Đầu óc nàng vang lên những tiếng ong ong hỗn loạn. Thủ lĩnh Ảnh vệ của hoàng đế biết trước? Tiêu Cẩn Du biết trước? Nàng không tin, nàng tuyệt đối không muốn tin người nam nhân từng thề non hẹn biển với mình lại có thể tàn nhẫn đến mức ấy. Nàng đẩy ngã cung nữ đang dìu mình, loạng choạng bước xuống giường, chân trần không màng giày dép, điên cuồng lao ra khỏi cung Dao Hoa giữa đêm đông tuyết phủ.
Nàng điên cuồng chạy qua những dãy hành lang dài dằng dặc, lạnh lẽo của T.ử Cấm Thành, gió tuyết quật mạnh vào khuôn mặt tái nhợt, đôi bàn chân trần rớm m.á.u để lại những vệt đỏ thẫm trên nền tuyết trắng xóa. Đau đớn thể xác lúc này đã hoàn toàn tê liệt, trong đầu nàng chỉ còn duy nhất một câu hỏi cần lời đáp. Nàng lao thẳng vào Ngự Thư Phòng, đẩy mạnh cánh cửa gỗ nặng nề, cắt ngang sự yên tĩnh của không gian ngập tràn ánh nến.
Tiêu Cẩn Du đang ngồi bên bàn phê duyệt sớ chương, thấy nàng xuất hiện trong tình trạng thê t.h.ả.m, triều phục mỏng manh nhuốm m.á.u, đôi mắt y thoáng qua một tia bàng hoàng và phức tạp cực độ. Y đứng dậy, bước nhanh tới định dìu nàng: "Dao Sương, nàng vừa mới sẩy thai, sao lại chạy ra đây trong đêm lạnh thế này? Mau về cung..."
"Né tránh ta làm gì?" Dao Sương khàn giọng hét lên, nàng gạt mạnh tay y ra, ánh mắt kiên định, kiêu ngạo nhưng ngập tràn sự tuyệt vọng khóa c.h.ặ.t vào khuôn mặt đế vương. "Tiêu Cẩn Du! Ta chỉ hỏi chàng một câu duy nhất. Đêm đó, Ảnh vệ của chàng đã báo cáo việc Tạ Thừa Ân hạ độc vào canh yến cho chàng biết từ trước, có đúng không?!"
Không khí trong Ngự Thư Phòng bỗng chốc đông cứng lại, im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng tuyết rơi bên ngoài. Tiêu Cẩn Du khựng lại, đôi bàn tay giấu trong tay áo hoàng bào siết c.h.ặ.t. Sắc mặt y trong giây lát trở nên lạnh lùng, thâm trầm, sự đa nghi và uy nghiêm của một vị hoàng đế trỗi dậy lấn át chút tình cảm nam nữ. Y không nhìn vào mắt nàng nữa, mà quay lưng lại, giọng nói trầm thấp nhưng lạnh thấu xương: "Dao Sương, nàng biết rồi sao? Phải, trẫm đã biết trước."