Dao Sương

Chương 5



Sự thừa nhận thẳng thắn của y giống như một nhát d.a.o chí mạng găm sâu vào tim Dao Sương, bóp nát chút hy vọng cuối cùng của nàng. Nàng run rẩy, lùi lại một bước, giọng nói nghẹn ngào vì uất ức: "Tại sao? Tại sao chàng lại làm vậy? Đó là con của chúng ta! Là cốt nhục của chàng! Chàng hứa sẽ bảo vệ ta, bảo vệ con của chúng ta kia mà?!"

Tiêu Cẩn Du xoay người lại, ánh mắt y không còn sự áy náy, chỉ còn sự tàn nhẫn của một kẻ đặt hoàng quyền lên trên hết: "Bởi vì nó mang dòng m.á.u của Thẩm gia! Dao Sương, Thẩm gia quân ở biên ải đang quá mạnh, phụ thân nàng nắm giữ mười vạn đại quân, đại ca nàng kiêu hùng thiện chiến. Nếu đứa trẻ này sinh ra là một hoàng t.ử, Thẩm gia sẽ mượn thế lực của nó để uy h.i.ế.p hoàng quyền của trẫm! Trẫm không thể để một đứa trẻ có ngoại thích quá mạnh như vậy chào đời lúc này. Tạ Thừa Ân ra tay, chính là giúp trẫm giải quyết một mối họa ngầm. Trẫm bắt buộc phải làm vậy vì giang sơn Đại Tề!"

Dao Sương nhìn người nam nhân trước mặt, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng dữ dội. Thì ra đây chính là vị minh quân mà nàng từng dùng cả mạng sống để phò tá, đây chính là người phu quân từng ôm nàng dịu dàng đêm hôm trước. Vì cái gọi là hoàng quyền, vì sự đa nghi tột cùng của bậc đế vương, y có thể lạnh lùng đứng nhìn kẻ khác g.i.ế.c c.h.ế.t chính con ruột của mình, biến đứa con của nàng thành một quân bài trong trò chơi chính trị tàn khốc.

Nỗi đau đớn tột cùng biến thành một tràng cười điên cuồng. Dao Sương ngửa mặt lên trời cười lớn, tiếng cười vang vọng khắp Ngự Thư Phòng, nghe thê lương và uất nghẹn như tiếng khóc của quỷ dữ. Nước mắt nàng tuôn rơi lã chã, hòa cùng vệt m.á.u khô trên khuôn mặt tái nhợt. Nàng nhìn Tiêu Cẩn Du, nụ cười trong nước mắt tràn đầy sự khinh miệt và hận thù cốt tủy. Nàng nhận ra một sự thật tàn nhẫn nhất thế gian: kẻ hạ độc là Hoàng hậu, nhưng kẻ thật sự ra tay bóp nghẹt mạng sống của con nàng, kẻ g.i.ế.c c.h.ế.t đứa bé, lại chính là vị phụ thân cao quý của nó. Đốm lửa tình yêu và niềm tin cuối cùng của Thẩm Dao Sương chính thức lụi tàn trong đêm tuyết lạnh, chỉ còn lại tro tàn của sự hận thù vĩnh viễn không thể hóa giải.

5.

Gió bấc rít liên hồi qua những mái ngói lưu ly của T.ử Cấm Thành, cuốn theo những bông tuyết đầu mùa bay loạn xạ trong không trung. Kinh thành Trường An những ngày này chìm trong bầu không khí ảm đạm, lạnh lẽo đến thấu xương tủy. Giữa đại điện triều đình nguy nga, khói trầm hương nghi ngút từ hai lư đồng lớn cũng không thể che lấp được sát khí đang cuồn cuộn dâng lên. Tiêu Cẩn Du ngồi trên ngai vàng cao cao tại thượng, gương mặt khuất sau chuỗi ngọc miện mờ ảo, lạnh lùng nhìn xuống phía dưới. Xung đột lớn nhất từ ngày đăng cơ của y đang bùng nổ ngay tại triều đường này. Tạ Tể tướng bước ra khỏi hàng quan viên, tay cầm một xấp sớ chương gầm lên đầy phẫn nộ, giọng nói vang vọng khắp chính điện như một bản án t.ử định sẵn cho những công thần tộc Thẩm gia.

"Khởi bẩm bệ hạ! Thẩm gia cậy công kiêu binh, cấu kết với ngoại địch phương Bắc hòng mưu đồ bất chính. Đây là mật thư qua lại giữa Thẩm Đại tướng quân và thủ lĩnh bộ tộc man di, tang chứng vật chứng rành rành, xin bệ hạ nghiêm trị để an lòng thiên hạ!" Tạ Tể tướng quỳ sụp xuống, giọng nói dõng dạc nhưng ánh mắt lại lóe lên tia đắc ý tột cùng.

🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.

Văn võ bá quan đứng hai bên lập tức xôn xao, kẻ thì hoang mang, người thuộc phe cánh họ Tạ thì liên tục phụ họa, dâng sớ đòi trừng trị Thẩm gia. Tiêu Cẩn Du không hề có một chút biểu hiện bất ngờ. Sự đa nghi và lòng tham quyền lực bẩm sinh của một vị đế vương đã khiến y chờ đợi cơ hội này từ rất lâu. Y cần một cái cớ hợp pháp để tước đoạt toàn bộ binh quyền của gia tộc họ Thẩm, thu hồi vương quyền tuyệt đối về tay mình. Không một lời tra xét kỹ lưỡng, không một chút do dự cứu xét cho người từng phò tá mình lên ngôi, Tiêu Cẩn Du đập mạnh tay xuống ngai vàng, hạ lệnh sắc bén: "Thẩm gia thông địch phản quốc, tội không thể dung thứ! Truyền chiếu chỉ của trẫm, lập tức thu hồi toàn bộ binh quyền của Thẩm gia quân. Nam đinh Thẩm gia phạm tội mưu phản, ban án chu di, toàn bộ nam nhân từ mười bốn tuổi trở lên đều phải chịu tội c.h.é.m ngang lưng tại pháp trường. Nữ quyến Thẩm gia đày ra biên ải, vĩnh viễn không được quay về kinh thành!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Tin dữ như tiếng sét giữa trời quang đ.á.n.h thẳng vào cung Dao Hoa. Khi sắc chỉ chu di nam đinh Thẩm gia được ban xuống, Thẩm Dao Sương cảm thấy trời đất xung quanh mình như sụp đổ hoàn toàn. Nàng không màng đến thân phận Quý phi tôn quý, không kịp khoác thêm áo ấm, điên cuồng lao ra khỏi cung điện giữa làn mưa tuyết trắng xóa của Trường An. Sự kiêu ngạo và tình yêu sâu đậm năm xưa giờ đây đã biến thành nỗi tuyệt vọng tột cùng. Nàng chạy thẳng đến trước cửa Điện Dưỡng Tâm, nơi Tiêu Cẩn Du đang ngự trị, quỳ sụp xuống nền đá lạnh ngắt đã phủ một lớp tuyết dày.

"Bệ hạ! Cẩn Du! Thẩm gia một lòng trung liệt, phụ thân và huynh trưởng của thiếp chưa từng có nửa điểm lòng phản nghịch! Xin chàng hãy minh xét, xin chàng hãy mở cửa điện gặp thiếp một lần!" Giọng nói của Dao Sương khàn đặc, xé rách màn mưa tuyết lạnh lẽo.

Thế nhưng, đáp lại lời khẩn cầu thiết tha của nàng chỉ là sự im lặng đáng sợ. Cánh cửa gỗ nặng nề của Điện Dưỡng Tâm vẫn đóng c.h.ặ.t, như một bức tường kiên cố ngăn cách giữa tình yêu thuở thiếu thời và thực tại tàn nhẫn của quyền lực. Mưa tuyết mỗi lúc một dày, quật thẳng vào khuôn mặt tái nhợt, đôi môi rỉ m.á.u vì lạnh của Dao Sương. Nàng quỳ đó, một ngày, rồi hai ngày, rồi ba ngày ba đêm liên tục. Đầu gối nàng hoàn toàn tê dại, m.á.u tươi từ vết thương rỉ ra, thấm qua lớp y phục mỏng manh nhuộm hồng cả nền tuyết trắng dưới chân. Thỉnh thoảng, tổng quản thái giám bước ra ngoài, nhìn nàng với ánh mắt thương hại nhưng chỉ buông một câu lạnh lùng: "Dao Quý phi nương nương, bệ hạ nói Ngài ấy không muốn gặp người. Người hãy về đi, đừng làm khổ mình nữa."

"Ta không về! Trừ khi y bước ra đây, nói rõ cho ta biết tại sao y lại có thể tàn nhẫn với Thẩm gia đến mức này!" Dao Sương dập đầu xuống nền đá lạnh, trán chạm vào gạch chảy m.á.u, hòa cùng nước mắt và tuyết tan. Nàng uất nghẹn, lòng đau đớn như có hàng vạn mũi d.a.o đ.â.m lút tâm can, nhưng sống lưng của nữ nhi nhà tướng vẫn thẳng tắp, không chịu khuất phục trước số phận. Trong ba ngày đêm ấy, Tiêu Cẩn Du đứng sau cánh cửa điện, nghe tiếng khóc nghẹn ngào của nàng, đôi bàn tay y siết c.h.ặ.t đến mức bật m.á.u, nhưng dã tâm và hoàng quyền đã khiến y lựa chọn quay lưng, để mặc người con gái mình yêu chịu đựng sự dày vò của thể xác và tinh thần.

Đến buổi sáng ngày thứ tư, trận mưa tuyết cuối cùng cũng ngừng rơi, đất trời Trường An bao phủ bởi một màu trắng xóa, thê lương. Cửa Điện Dưỡng Tâm chậm rãi mở ra, nhưng người bước ra không phải là Tiêu Cẩn Du, mà là một toán cấm quân mặt mũi lạnh lùng, áp giải theo gã thái giám thân tín của hoàng đế. Tên thái giám bưng một chiếc khay bạc lớn, trên phủ một tấm vải gấm màu vàng điều đã thấm đẫm những vệt m.á.u tươi loang lổ.

Dao Sương ngước đôi mắt ngập tràn tơ m.á.u nhìn lên, tim nàng như ngừng đập trong l.ồ.ng n.g.ự.c. Nàng loạng choạng, dùng chút sức lực tàn tạ cuối cùng để bò đến gần chiếc khay bạc. Khi tấm vải gấm được lật mở, một cảnh tượng kinh hoàng hiển hiện trước mắt khiến linh hồn nàng hoàn toàn vỡ vụn. Trên khay là hai thủ cấp, mắt vẫn trợn trừng, gương mặt đầy những vết c.h.é.m và m.á.u đông lạnh ngắt. Đó chính là phụ thân nàng - Thẩm Đại tướng quân, và đại ca nàng - người huynh trưởng từng yêu thương, bảo vệ nàng nhất đời. Họ đã bị hành hình tại pháp trường vào canh ba sáng nay, không một lời trăng trối, không một người thân đưa tiễn.

"Phụ thân... Đại ca..." Dao Sương không thể khóc thành tiếng, tiếng nghẹn ngào tắc nghẹn nơi cổ họng, khiến nàng đau đớn đến mức muốn nôn ra m.á.u. Nàng điên cuồng lao đến, ôm lấy hai thủ cấp vào lòng, mặc cho dòng m.á.u lạnh ngắt còn sót lại nhuộm đỏ khắp y phục của mình. Sự đau đớn tột cùng biến thành một nỗi hận thù cốt tủy, thiêu rụi chút hơi ấm cuối cùng trong trái tim nàng.

Ngay lúc đó, tên thái giám đứng trên cao bước lên một bước, lạnh lùng mở cuộn thánh chỉ cuối cùng ra đọc, giọng nói the thé như những nhát d.a.o cứa vào vết thương chưa lành của nàng: "Phụng thiên thừa vận, Hoàng đế khâm thử. Thẩm thị Dao Sương cậy sủng sinh kiêu, phụ tộc phạm tội phản quốc đại nghịch bất đạo. Nay phế truất danh hiệu Dao Quý phi, đày vào Lãnh cung, vĩnh viễn không được ân xá. Khâm thử!"

Dao Sương ngửa mặt lên trời cười dài một tràng, tiếng cười vang vọng khắp khoảng sân rộng lớn của Điện Dưỡng Tâm, nghe thê lương và uất nghẹn hơn cả tiếng khóc của quỷ dữ dưới địa ngục. Nàng nhìn thẳng vào cánh cửa điện nơi Tiêu Cẩn Du đang trốn tránh, ánh mắt hạnh không còn một chút tình ý, chỉ còn lại sự lạnh lẽo và căm hận thấu tận xương tủy. Thẩm gia đã diệt vong, tình yêu của nàng đã c.h.ế.t, nàng không còn gì để mất nữa. Đám cấm quân thô bạo lao vào, nắm lấy vai nàng kéo lê đi trên nền tuyết lạnh, hướng về phía Lãnh cung tăm tối, hoang tàn ở góc sâu nhất của T.ử Cấm Thành. Nhưng bất chấp sự kéo lê của quân lính, đôi bàn tay gầy guộc của Dao Sương vẫn siết c.h.ặ.t, ôm lấy thủ cấp của phụ thân và huynh trưởng vào lòng giữa trời tuyết trắng xóa của Trường An, để lại một vệt m.á.u dài đỏ thẫm kéo dài trên mặt đất, khép lại một chương đời đầy m.á.u và nước mắt của vị Quý phi thất thế.