6.
Gió mùa đông quét qua những mảng ngói vỡ nát của Lãnh cung, phát ra những tiếng rít u uất, thê lương như tiếng khóc than của hàng vạn oan hồn bị chôn vùi nơi cung tường lạnh lẽo. Một năm trôi qua kể từ ngày Thẩm gia diệt môn, chốn hoang tàn này chưa từng có một tia nắng ấm áp nào ghé qua. Sân viện rộng lớn giờ đây phủ đầy cỏ dại cao quá đầu gối, những cành cây khô cằn gầy guộc đ.â.m thẳng lên nền trời xám xịt như những bàn tay xương xẩu oán hận. Thẩm Dao Sương ngồi bên chiếc bàn gỗ mục nát, đôi bàn tay từng quen cầm kiếm báu, quen khảy đàn tranh nay thô ráp, nứt nẻ vì sương giá. Nàng mặc một bộ y phục bằng vải thô màu xám tro, bạc màu và rách nát ở gấu áo, mái tóc dài thắt b.í.m đơn giản không một nhành trâm cài. Một năm sống giữa đống tàn tro, nếm trải mọi sự sỉ nhục của kẻ thất thế, cơm thừa canh cặn, chăn đơn gối chiếc giữa đêm đông lạnh giá đã mài mòn đi da thịt của nàng, khiến nàng tiều tụy, gầy gộc đến đáng thương. Thế nhưng, trong đôi mắt hạnh u tối kia, ngọn lửa kiêu ngạo của đích nữ Thẩm gia không hề tắt hẳn, nó chỉ ẩn sâu vào trong, âm thầm biến thành thứ hận thù cốt tủy, nuôi dưỡng một phượng hoàng chuẩn bị hồi sinh từ đống tro tàn.
Sự yên lặng c.h.ế.t ch.óc của Lãnh cung bỗng chốc bị đập tan bởi tiếng bước chân rộn rã cùng tiếng cười cợt nhả vang lên từ phía hành lang lạnh lẽo. Cánh cửa gỗ mục nát bị đá văng ra một cách thô bạo, bụi bặm rơi lả tả. Thục phi mặc một bộ y phục bằng gấm vóc màu đỏ tía lộng lẫy, choàng áo lông cáo tuyết trắng muốt, tay cầm lò sưởi bằng đồng chạm trổ tinh xảo, kiêu ngạo bước vào. Theo sau ả là một toán cung nữ, thái giám cùng gã tâm phúc đang cầm một chiếc khay đựng những chiếc bánh ngô đã mốc xanh và một vò nước lạnh ngắt.
"Ôi chao, bản cung xem ai đang ngồi đây này?" Thục phi dùng chiếc khăn lụa che mũi, ánh mắt đầy sự khinh miệt và đắc ý lướt qua thân hình gầy guộc của Dao Sương, cất giọng oanh yến chua ngoa: "Thẩm Dao Sương, một năm không gặp, ngươi nhìn xem bản thân mình bây giờ đi, chẳng khác nào một con ch.ó hoang tội nghiệp. Phủ tướng quân uy phong ngày xưa đâu rồi? Danh hiệu Dao Quý phi vạn người mê đắm đâu rồi? Cuối cùng cũng chỉ có thể gặm bánh mốc, uống nước bẩn ở cái xó xỉnh này thôi."
Dao Sương không hề đứng dậy, nàng chậm rãi ngước mắt nhìn Thục phi, ánh mắt lạnh lẽo, thản nhiên như nhìn một kẻ hề nhảy nhót trước mặt. Sự bình tĩnh đến đáng sợ của nàng lập tức chọc giận Thục phi. Xung đột bùng nổ khi Thục phi bước tới, thẳng tay hất văng chiếc khay đựng bánh mốc xuống đất, gầm lên: "Ngươi khinh thường ai hả? Ngươi bây giờ chỉ là một phế phi, một con tội nhân của phản tặc! Thấy bản cung tại sao không quỳ xuống lạy lục xin tha? Con cung nữ thân tín của ngươi đâu rồi? Sao không ra đây gặm đống rác này?"
Ả vừa dứt lời, cung nữ cũ của Dao Sương – người duy nhất cam tâm tình nguyện theo nàng vào Lãnh cung để hầu hạ, bưng một chậu nước giặt quần áo vừa bước vào sân liền lao đến, quỳ sụp xuống chắn trước mặt Dao Sương, khóc lóc cầu xin: "Thục phi nương nương bớt giận! Chủ t.ử của nô tỳ thân thể suy nhược, xin nương nương giơ cao đ.á.n.h khẽ, tha cho người một mạng!"
"Cút ra! Một con nô tỳ ti tiện mà dám chắn đường bản cung?" Thục phi giận dữ giơ chân đá mạnh vào vai người cung nữ, khiến chậu nước đổ òa ra mặt đất, người cung nữ ngã nhào, đầu va vào cạnh bàn chảy m.á.u. Chưa dừng lại ở đó, Thục phi bước lên, giơ tay định tát mạnh vào khuôn mặt gầy guộc của Dao Sương để thỏa mãn lòng đố kỵ bấy lâu nay.
Thế nhưng, đôi mắt Dao Sương chợt lóe lên một tia sáng sắc sảo. Nàng bẩm sinh thông minh, từ một khắc trước khi nghe thấy tiếng động nhẹ từ phía bờ tường phía tây Lãnh cung – nơi Ảnh vệ thường mật báo hành tung của hoàng đế – nàng đã biết, Tiêu Cẩn Du hôm nay vi hành ngắm cảnh tuyết rơi, vô tình đi ngang qua khu vực này. Đây là cái bẫy nàng đã chờ đợi ròng rã suốt một năm trời, dùng chính cơ thể tàn tạ của mình làm mồi nhử để đ.á.n.h thức tình cũ và lòng trắc ẩn trong tim vị đế vương đa nghi.
Dao Sương không hề né tránh, nàng không dùng võ nghệ để phản kháng. Nàng để mặc cho cái tát nảy lửa của Thục phi giáng thẳng vào má trái của mình. Một tiếng "chát" vang dội, thân hình gầy guộc, yếu ớt của nàng không chịu nổi lực đạo, ngã nhào xuống nền đất phủ đầy cỏ dại và nước lạnh ngắt. Khóe môi nàng lập tức rách ra, một dòng m.á.u tươi đỏ thẫm rỉ ra, ch.ói mắt trên làn da tái nhợt vì suy nhược.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Thục phi nương nương..." Dao Sương ngước mặt lên, đôi mắt hạnh ngập nước nhưng thâm sâu, không hề khóc lóc van xin, giọng nói của nàng nhỏ nhẹ, run rẩy vì lạnh nhưng vang lên vô cùng rõ ràng giữa không gian tĩnh lặng: "Thẩm gia đã diệt môn, thần thiếp đã chịu tội một năm ở đây. Đứa con của ta... cũng đã mất rồi. Nương nương cớ sao còn phải ép người vào đường cùng như thế?"
"Bản cung chính là muốn ép ngươi vào đường cùng đấy! Ngươi c.h.ế.t đi thì bệ hạ mới vĩnh viễn thuộc về chúng ta!" Thục phi điên cuồng gào lên, giơ cao chiếc lò sưởi bằng đồng nặng nề định nện xuống đầu Dao Sương: "Ngươi tưởng bệ hạ còn nhớ đến ngươi sao? Ngài ấy sớm đã quên con tiện nhân nhà Thẩm gia các ngươi rồi!"
"Khốn nạn! Dừng tay lại cho trẫm!"
Một tiếng gầm lôi đình vang lên từ phía cửa điện, mang theo sát khí ngút trời khiến tất cả mọi người trong sân viện lập tức c.h.ế.t lặng. Thục phi bàng hoàng quay đầu lại, chiếc lò sưởi trên tay rơi choảng xuống đất. Tiêu Cẩn Du mặc long bào thường phục màu đen, áo choàng thêu rồng vàng bay phấp phới, gương mặt thâm trầm, giận dữ đến mức vặn vẹo đang sải bước tiến vào. Theo sau y là một toán ngự tiền thị vệ gươm đao sáng loáng. Y đã đứng ngoài hành lang lạnh lẽo kia đủ lâu để chứng kiến toàn bộ sự độc ác, hống hách của Thục phi, và cũng tận mắt nhìn thấy vị Quý phi mình từng yêu thương nhất đang nằm t.h.ả.m thương dưới đất, m.á.u rỉ ra từ khóe môi.
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
"Bệ... Bệ hạ..." Thục phi sợ hãi đến mức hai chân nhũn ra, lập tức quỳ sụp xuống đất, lắp bắp: "Không phải... Không phải như bệ hạ thấy đâu... Thần thiếp chỉ là..."
"Câm mồm! Tiện nhân hung hãn, dám tự ý xông vào Lãnh cung hành hình phế phi, coi thường vương pháp triều đình!" Tiêu Cẩn Du thẳng chân đá văng Thục phi ra xa, ánh mắt y ngập tràn sự chán ghét tột cùng. Y quay sang nhìn Dao Sương đang nằm dưới đất, l.ồ.ng n.g.ự.c y phập phồng dữ dội, một luồng cảm xúc hỗn loạn, đau đớn và hối hận chợt trỗi dậy mạnh mẽ. Một năm không gặp, người con gái rực rỡ như lửa bên hồ Vọng Nguyệt năm mười sáu tuổi, người nữ nhi nhà tướng kiêu ngạo, nay lại biến thành một bóng ma gầy guộc, mặc vải thô áo rách, chịu đựng sự giẫm đạp của kẻ khác. Tình cũ bấy lâu nay bị hoàng quyền chôn vùi bỗng chốc d.a.o động mãnh liệt trong tim vị đế vương. Y tiến lên một bước, đôi bàn tay run rẩy định đỡ nàng dậy.
Dao Sương khẽ ho khan, né tránh bàn tay của y, tự mình dùng chút sức lực tàn tạ để ngồi dậy, dựa lưng vào chân bàn. Nàng cúi đầu, mái tóc dài che khuất nửa khuôn mặt tái nhợt, giọng nói của nàng bình thản, xa cách đến đáng sợ: "Tội thần Thẩm thị, thỉnh an bệ hạ. Bệ hạ vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế."
Tiêu Cẩn Du nhìn bàn tay trống rỗng của mình trong không trung, nghe danh xưng "tội thần" xa lạ từ miệng nàng, tim y bỗng nhói đau như có hàng vạn mũi kim đ.â.m vào. Y nhìn vết m.á.u trên khóe môi nàng, nhìn chậu nước giặt quần áo đổ lênh láng, nhìn đống bánh ngô mốc xanh dưới đất, lòng kiêu hãnh và sự đa nghi của y hoàn toàn sụp đổ trước thực tại thê lương này.
Y hít một hơi thật sâu, quay sang ra lệnh cho ngự tiền thị vệ với giọng nói lạnh lùng, tàn nhẫn: "Truyền chỉ chỉ của trẫm! Thục phi ngạo mạn bạo ngược, có hành vi bất kính, đày vào đại lao của Tông Nhân Phủ, chờ ngày xét xử! Toàn bộ cung nữ, thái giám đi theo ả hôm nay, ban c.h.ế.t bằng gậy!"
Tiếng khóc lóc, van xin t.h.ả.m thiết của Thục phi và đám gia nhân vang vọng khắp Lãnh cung khi họ bị quân lính thô bạo lôi đi. Không gian sân viện một lần nữa trở lại sự tịch mịch, chỉ còn tiếng gió đông thổi qua những nhành cây khô. Tiêu Cẩn Du đứng im lặng giữa sân viện phủ đầy cỏ dại, ánh mắt y khóa c.h.ặ.t vào thân hình mảnh mai, cô độc của Dao Sương. Y tiến lại gần nàng, bóng lưng của vị hoàng đế vĩ đại, người nắm giữ vạn dặm giang sơn, lần đầu tiên bước vào Lãnh cung đổ nát sau một năm ròng rã, mang theo sự d.a.o động mãnh liệt của một đoạn tình cảm tưởng chừng đã c.h.ế.t.