7.
Gió tuyết cuốn theo hơi lạnh tràn qua những ô cửa chạm khắc lộng lẫy của Thẩm Phi Cung. Chốn này vốn là Dao Hoa Cung nguy nga ngày trước, nay được quét dọn sạch sẽ, cung nhân tấp nập ngược xuôi nhưng không khí lại tịch mịch vô cùng. Thẩm Dao Sương đã rời khỏi Lãnh cung được nửa tháng, hoàng ân cuồn cuộn đổ về như để bù đắp cho một năm giam cầm thê lương. Nàng ngồi trước chiếc gương đồng lớn, y phục lụa là màu đỏ sẫm thêu chỉ bạc lấp lánh bao bọc lấy thân hình vẫn còn gầy guộc. Đôi môi nàng thoa một lớp son đỏ thẫm như m.á.u, che đi vết rách do cái tát của Thục phi ngày trước. Ánh mắt hạnh trong gương không còn một tia ấm áp của tình xuân tuổi trẻ, chỉ còn lại một đầm nước sâu không thấy đáy, sắc sảo và lạnh lùng. Tiêu Cẩn Du phong nàng làm Thẩm Phi, phục sủng danh chính ngôn thuận, mỗi đêm đều đến lăng tẩm này lặp lại những lời thề non hẹn biển. Thế nhưng, Dao Sương hiểu rõ, tình yêu của vị đế vương đa nghi kia chỉ là sự áy náy nhất thời khi nhìn thấy nàng tàn tạ. Nàng mỉm cười với chính mình trong gương, nụ cười dịu dàng vô hại nhưng ẩn chứa đầy rẫy chông gai. Nàng bước ra khỏi tàn tro không phải để tìm lại chút sủng ái rẻ mạt, mà để dìm tất cả những kẻ từng nhúng m.á.u vào gia tộc nàng xuống địa ngục. Kế hoạch lật đổ từng người một đã bắt đầu, và Thục phi chính là con cờ đầu tiên phải đền mạng.
Sự phục sủng của Thẩm Phi giống như một cái tát giáng thẳng vào mặt Tạ Hoàng hậu và khuấy động sự đố kỵ của toàn bộ hậu cung. Xung đột ngầm giữa các cung điện bắt đầu bùng nổ khi Dao Sương âm thầm tung ra một quân bài chí mạng từ quá khứ. Một năm qua ở Lãnh cung, nàng không hề ngồi chờ c.h.ế.t, những mật thám trung thành còn sót lại của Thẩm gia đã giúp nàng điều tra ra một bí mật kinh hoàng: Vị Đại công chúa – con gái duy nhất của một vị quý nhân quá cố, người từng c.h.ế.t yểu một cách bí ẩn ba năm trước, thực chất không phải do bạo bệnh, mà là do Thục phi hạ độc thủ để tranh sủng. Dao Sương không tự mình đem bằng chứng này dâng lên Tiêu Cẩn Du. Nàng hiểu tính cách hoàng đế, nếu nàng ra tay, y sẽ nghi ngờ Thẩm gia vẫn còn mưu đồ chính trị. Nàng chọn cách dùng một con d.a.o sắc bén hơn, âm hiểm hơn để mượn đao g.i.ế.c người. Con d.a.o ấy chính là Hoàng hậu Tạ Thừa Ân.
Trong mật thất của Thẩm Phi Cung, Dao Sương cố tình để lộ một phong thư chứa đựng một nửa bằng chứng về cái c.h.ế.t của Đại công chúa cho một cung nữ thân tín của Phượng Nghi Cung nhặt được. Tạ Hoàng hậu là kẻ am tường ngụy trang, luôn muốn giữ vững vị trí mẫu nghi thiên hạ, làm sao có thể bỏ qua một cơ hội tốt như vậy để nhổ đi cái gai Thục phi vốn cậy thế gia tộc ngang tàng trong cung? Quả nhiên, Tạ Thừa Ân lập tức sập bẫy, biến thành con d.a.o sắc bén trong tay Dao Sương. Ả dùng toàn bộ thế lực của phòng lục sự để đào bới tận gốc rễ vụ án năm xưa, hoàn chỉnh hồ sơ tội trạng của Thục phi để dâng lên hoàng đế, hòng lập công giữ vững trung cung.
Một buổi chiều u ám, đại điện xét tội được lập ngay tại chính điện của Tông Nhân Phủ. Không khí nơi đây ngột ngạt và lạnh lẽo đến mức khiến người ta run rẩy. Tiêu Cẩn Du ngồi ở vị trí cao nhất, sắc mặt y thâm trầm, đôi mắt đa nghi lướt qua những tờ sớ chương chứa đầy tội trạng. Tạ Hoàng hậu ngồi một bên, gương mặt trang nghiêm, đoan chính nhưng ánh mắt lại hiện rõ vẻ đắc ý. Các phi tần hậu cung đều có mặt đông đủ, ai nấy đều khép nép, cúi đầu không dám thở mạnh. Thục phi lúc này đã bị lột bỏ toàn bộ trang sức, tóc tai rũ rượi, mặc bộ y phục tù nhân màu trắng bước vào đại điện. Sự kiêu ngạo ngày xưa của ả biến mất hoàn toàn, thay vào đó là sự sợ hãi tột cùng.
"Bệ hạ! Thần thiếp bị oan! Tất cả là do Hoàng hậu nương nương vu oan giá họa cho thần thiếp!" Thục phi quỳ sụp xuống, đầu đập xuống nền gạch chan chát, tiếng khóc vang vọng khắp điện.
Tạ Hoàng hậu đứng dậy, cầm lấy cuộn tấu chương, giọng nói nhu hòa nhưng đầy uy quyền vang lên: "Khởi bẩm bệ hạ, chứng cứ rành rành. Ba năm trước, chính Thục phi đã mua chuộc thái y viện, bỏ bột thạch tín liều lượng nhỏ vào trong đồ chơi của Đại công chúa, khiến công chúa suy nhược mà c.h.ế.t. Đây là lời khai của tên thái giám phòng t.h.u.ố.c năm xưa và đơn t.h.u.ố.c có chữ ký riêng của người hầu Chu Loan Cung. Thục phi bạo ngược, độc ác đến mức hại c.h.ế.t hoàng tự, tội không thể tha!"
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tiêu Cẩn Du đập mạnh tay xuống bàn, tiếng nổ lớn như sấm truyền khiến Thục phi run b.ắ.n người. Sự tàn nhẫn của một vị đế vương trỗi dậy khi nghe đến việc có kẻ dám vuốt râu rồng, hại c.h.ế.t huyết mạch của mình. Y nhìn Thục phi với ánh mắt chán ghét vạn phần, gằn từng chữ: "Tiện nhân! Ngươi còn gì để chối cãi? Trẫm đối với ngươi không bạc, ngươi lại dám làm ra chuyện tày đình này!"
"Không phải... Không phải thần thiếp..." Thục phi điên cuồng lắc đầu, ánh mắt bỗng nhìn chằm chằm vào Thẩm Dao Sương đang ngồi im lặng ở góc điện. Ả như chợt nhận ra điều gì, điên cuồng lao về phía Dao Sương nhưng bị ngự tiền thị vệ giữ c.h.ặ.t lại. Ả gào lên trong tuyệt vọng: "Là ngươi! Thẩm Dao Sương! Chính là con tiện nhân này đã hãm hại ta! Bản cung chỉ tát ngươi một cái ở Lãnh cung, ngươi liền dùng mưu kế này để dồn ta vào chỗ c.h.ế.t! Bệ hạ, xin người đừng tin nàng ta, Thẩm gia quân của nàng ta vẫn còn mưu phản!"
Nghe đến hai chữ "Thẩm gia quân", ánh mắt Tiêu Cẩn Du khẽ biến đổi, sự nghi kỵ bẩm sinh lại trỗi dậy. Y quay sang nhìn Dao Sương. Nhưng Dao Sương chỉ khẽ cụp mi mắt, nét mặt u uất, không một lời biện bạch, bộ dạng gầy guộc và chịu đựng uỷ khuất của nàng một lần nữa dập tắt sự nghi ngờ của hoàng đế. Y nghĩ đến cái tát nàng phải chịu ở Lãnh cung, nghĩ đến đứa con đã mất, lòng trắc ẩn lại lấn át tất cả. Y quay phắt đi, lạnh lùng hạ chỉ chỉ cuối cùng: "Thục phi tội ác tày trời, tước bỏ phong hiệu, ban c.h.ế.t bằng dải lụa trắng ngay tại chỗ để tạ tội với Đại công chúa và hương hồn các hoàng t.ử!"
Mọi lời cầu xin của Thục phi đều trở nên vô vọng. Hai tên thái giám lực lưỡng bước lên, tay cầm dải lụa trắng dài lạnh lẽo tiến về phía ả. Cả đại điện chìm vào một sự im lặng c.h.ế.t ch.óc, các phi tần xung quanh đều sợ hãi quay mặt đi, không ai dám nhìn cảnh tượng hành hình hãi hùng này. Chỉ có duy nhất Thẩm Dao Sương là vẫn ngồi thẳng lưng, đôi mắt hạnh mở to, lạnh lùng nhìn thẳng vào trung tâm điện xét tội.
Tấm lụa trắng được quấn c.h.ặ.t quanh cổ Thục phi. Hai tên thái giám dùng hết sức lực kéo mạnh về hai phía. Xung đột sinh t.ử diễn ra trong tiếng giãy giụa điên cuồng của Thục phi. Gương mặt ả dần trở nên vặn vẹo, đỏ bừng rồi chuyển sang tím tái, đôi mắt trợn trừng đầy oán hận, nhìn chằm chằm vào Dao Sương như muốn ăn tươi nuốt sống nàng. Móng tay ả cào cấu điên cuồng vào nền gạch, tạo nên những tiếng động sột soạt ghê rợn kéo dài.
Dao Sương đứng dậy khỏi vị trí của mình, nàng chậm rãi bước từng bước tiến lại gần đại điện, đứng cách Thục phi chỉ vài bước chân. Nàng không hề sợ hãi, không một chút thương xót. Nội tâm nàng cuộn trào một cảm giác hả dạ tột cùng trộn lẫn với nỗi đau đớn khôn nguôi. Đây là kẻ từng sỉ nhục nàng ở Lãnh cung, kẻ từng cấu kết với hoàng hậu hại c.h.ế.t con nàng, và là một trong những kẻ đẩy Thẩm gia vào cảnh diệt môn. Máu phải trả bằng m.á.u. Hôm nay, nàng mượn tay Hoàng hậu để g.i.ế.c Thục phi, ngày mai, nàng sẽ biến chính Tiêu Cẩn Du thành con d.a.o để xé nát gia tộc họ Tạ.
Gió tuyết bên ngoài cửa điện bỗng rít lên một hồi dài thê lương. Thục phi giãy giụa yếu dần, đôi bàn tay buông thõng xuống nền gạch lạnh ngắt, hơi thở cuối cùng dập tắt, đôi mắt trợn trừng vĩnh viễn không thể nhắm lại. Máu súc từ khóe miệng ả rỉ ra, nhuộm đỏ một khoảng lụa trắng tinh khôi. Thẩm Dao Sương đứng lặng người, ánh mắt lạnh lẽo nhìn trân trân vào thân xác đã hoàn toàn tắt thở của Thục phi dưới chân mình, lòng n.g.ự.c phập phồng dữ dội với sự uất nghẹn và hận thù vây hãm, khép lại mạng sống của kẻ thù đầu tiên và mở ra một huyết lộ đầy tàn khốc phía trước của T.ử Cấm Thành.