8.
Mưa đông rả rích kéo dài nhiều ngày liền, biến những con đường lát đá của T.ử Cấm Thành thành những rãnh nước xám xịt, lạnh buốt. Khói trầm hương trong tẩm điện của Thẩm Phi tỏa ra nghi ngút, cố xua đi cái lạnh lẽo đang bủa vây bốn bề. Thẩm Dao Sương ngồi bên chiếc bàn xoay thạch bích, ngón tay thanh mảnh khẽ miết lên mép một cuộn giấy da dê cũ kỹ, đôi mắt hạnh ngập tràn sự sắc sảo và tàn nhẫn. Sau cái c.h.ế.t của Thục phi, mục tiêu lớn nhất của cuộc đời nàng chỉ còn lại một người: Hoàng hậu Tạ Thừa Ân và gia tộc họ Tạ đứng phía sau. Để chuẩn bị cho đòn chí mạng này, Dao Sương đã dùng đến những tàn dư cuối cùng của thế lực Thẩm gia năm xưa, âm thầm đào bới sâu vào mật thất cất giấu chứng cứ của Tạ phủ. Nàng biết, Tạ Tể tướng là một con cáo già âm hiểm, nhưng phàm là kẻ tham quyền lực, tất sẽ để lại sơ hở. Những ghi chép mật về việc cắt xén quân lương, những bức thư thỏa thuận ngầm mua bán quan tước và cấu kết với phản tặc biên ải thực sự – thứ mà năm xưa Tạ gia đã dùng để đổ vại oan khiên lên đầu Thẩm gia – nay đã nằm gọn trong tay nàng. Bản tính thông minh và sự kiên cường bẩm sinh không cho phép nàng chần chừ thêm một khắc nào nữa. Con cờ cuối cùng đã được sắp đặt xong, chỉ chờ một mồi lửa để thiêu rụi toàn bộ vương triều giả tạo của họ Tạ.
Xung đột kinh thiên động địa chính thức bùng nổ tại đại điện thiết triều vào một buổi sớm mai đầy sương muối. Khi Tiêu Cẩn Du vừa ngự tọa trên ngai vàng, chưa kịp nghe bá quan tấu trình, một vị ngự sử trung thần – người từng được Thẩm gia cưu mang năm xưa – đã bước ra khỏi hàng, dâng cao một chồng sớ chương dày đặc. Toàn bộ triều đường lập tức rúng động khi những bằng chứng đanh thép về tội trạng tham ô quân lương, bán nước cầu vinh của gia tộc họ Tạ được công bố công khai trước văn võ bá quan.
"Bệ hạ! Tạ Tể tướng cậy thế lộng hành, cấu kết với biên bang, cắt xén ba phần mười quân lương của binh sĩ sa trường, dẫn đến việc phòng tuyến phía Bắc suýt chút nữa sụp đổ! Đây là sổ sách mật và ấn tín riêng của Tạ phủ, chứng cứ rành rành, xin bệ hạ anh minh định đoạt!" Vị ngự sử dập đầu hô lớn, tiếng vang vọng khắp chính điện.
Tạ Tể tướng mặt cắt không còn một giọt m.á.u, loạng choạng quỳ sụp xuống đất, liên tục dập đầu: "Bệ hạ oan uổng! Đây là có kẻ cố tình hãm hại thần! Thần một lòng vì Đại Tề, tuyệt đối không làm ra chuyện tày đình này!"
Tiêu Cẩn Du ngồi trên ngai vàng, sắc mặt y trong nháy mắt trở nên thâm trầm, lạnh lẽo đến đáng sợ. Sự đa nghi bẩm sinh của một vị đế vương trỗi dậy tột đỉnh khi nhận ra gia tộc họ Tạ đã lén lút đ.â.m sau lưng hoàng quyền một nhát d.a.o sâu đến thế. Y vốn là kẻ tham quyền, yêu giang sơn hơn sinh mạng, làm sao có thể dung thứ cho một kẻ dám bòn rút cốt tủy của quốc gia? Không một chút do dự bảo vệ cho nhạc phụ, Tiêu Cẩn Du đập mạnh tay xuống bàn rồng, gầm lên một tiếng lôi đình: "Câm mồm! Chứng cứ rõ như ban ngày, ngươi còn muốn chối cãi? Truyền chỉ chỉ của trẫm, tịch thu toàn bộ gia sản họ Tạ, tru di tam tộc nam đinh Tạ thị, nữ quyến sung vào giáo phường ty! Tạ gia sụp đổ từ ngày hôm nay!"
Tin dữ triều đường giống như một trận cuồng phong thổi quét thẳng vào Phượng Nghi Cung. Khi tiếng bước chân rầm rập của cấm quân bao vây c.h.ặ.t chẽ trung cung, Tạ Hoàng hậu đang ngồi trước gương trang điểm liền sững sờ, chiếc trâm phượng trên tay rơi choảng xuống nền gạch, vỡ làm đôi. Ả chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì Thẩm Dao Sương đã chậm rãi bước vào điện. Nàng mặc một bộ triều phục màu đỏ thẫm uy nghi, ánh mắt lạnh lùng như băng giá, nhìn thẳng vào người nữ nhân từng cao cao tại thượng kia.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Thẩm Dao Sương! Là ngươi làm đúng không? Chính ngươi đã hãm hại gia tộc của ta!" Tạ Thừa Ân điên cuồng lao đến, gương mặt đoan trang ngày thường giờ đây vặn vẹo vì phẫn nộ và sợ hãi.
Dao Sương khẽ nhếch môi cười lạnh, giọng nói vô tình: "Hãm hại? Tạ Thừa Ân, những chứng cứ đó đều là thật. Năm xưa gia tộc các ngươi dùng mưu hèn kế bẩn để diệt môn Thẩm gia ta, hại c.h.ế.t đứa con còn chưa chào đời của ta, có từng nghĩ đến ngày hôm nay không? Quả báo đến rồi."
Ngay lúc đó, tổng quản thái giám bước vào cung, dõng dạc tuyên đọc thánh chỉ mới nhất của hoàng đế: "Phụng thiên thừa vận, Hoàng đế khâm thử. Tạ thị Thừa Ân tính tình âm hiểm, mẫu tộc phạm tội phản quốc. Nay phế truất ngôi vị Hoàng hậu, ban cho dải lụa trắng tự vẫn để giữ lại chút thể diện cuối cùng cho hoàng gia. Khâm thử!"
Sự sụp đổ tối tăm của vương triều họ Tạ đã đẩy vị Hoàng hậu mẫu nghi thiên hạ vào tuyệt lộ. Tạ Thừa Ân nhìn dải lụa trắng trên khay bạc, rồi lại nhìn nụ cười lạnh lùng của Dao Sương, ả bỗng cười lên điên cuồng, tiếng cười khàn đặc, đầy oán hận vang vọng khắp Phượng Nghi Cung trống trải. Xung đột tâm lý lên đến đỉnh điểm khi ả nhận ra mình đã mất tất cả, không còn đường lui. Ả không nhận dải lụa trắng, mà dùng hết sức lực tàn cuối cùng, điên cuồng lao đầu vào chiếc cột trụ bằng đá chạm khắc long phượng giữa đại điện.
Một tiếng "bốp" khô khốc, dữ dội vang lên. Thân hình Tạ Thừa Ân ngã rầm xuống đất, m.á.u tươi từ vầng trán vỡ nát tuôn ra xối xả, nhuộm đỏ thắm cả nền gạch hoa văn mẫu đơn của Phượng Nghi Cung. Ả giãy giụa trong vũng m.á.u, hơi thở đứt quãng nhưng đôi mắt trợn trừng, nhìn trân trân vào Dao Sương đầy căm hận và chế giễu.
Dao Sương bước lại gần, đứng trên cao nhìn xuống kẻ thù đang hấp hối dưới chân mình, lòng n.g.ự.c phập phồng dữ dội. Nàng ngỡ rằng nhìn thấy Tạ Thừa Ân c.h.ế.t, nỗi hận trong lòng nàng sẽ vơi đi. Thế nhưng, trước khi trút hơi thở cuối cùng, Tạ hậu khẽ hộc ra một ngụm m.á.u lớn, cố sức túm lấy gấu váy của Dao Sương, nở một nụ cười thê lương nhưng đầy sự châm biếm, gằn từng chữ để tiết lộ chân tướng tàn nhẫn nhất về Tiêu Cẩn Du:
"Thẩm Dao Sương... Ngươi nghĩ... ngươi thắng rồi sao? Ngươi thông minh cả đời... nhưng lại ngu muội trong tình cảm... Ngươi tưởng năm xưa một mình Tạ gia ta có thể làm giả chứng cứ phản quốc của Thẩm gia quân mà qua mặt được hoàng đế sao? Ha ha... Bản sớ chương tội trạng năm xưa của cha ngươi... chính là do Tiêu Cẩn Du tự tay đưa mật lệnh cho cha ta soạn thảo đấy! Y muốn tước binh quyền của Thẩm gia từ lâu rồi... Tạ gia ta chỉ là con cờ... kẻ thực sự muốn g.i.ế.c cha ngươi, diệt tộc ngươi... chính là người nam nhân trên ngai vàng kia kìa!"
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
Nói đoạn, bàn tay Tạ Thừa Ân buông thõng, đôi mắt trợn trừng vĩnh viễn không thể nhắm lại, m.á.u nhuộm đỏ cả một khoảng sân điện. Thẩm Dao Sương đứng lặng người, câu nói cuối cùng của Tạ hậu như một tia sét đ.á.n.h thẳng vào linh hồn, khiến nàng c.h.ế.t lặng tại chỗ, cả cơ thể run rẩy dữ dội giữa không gian ngập tràn mùi m.á.u tanh nồng.