Chương 3
“Năm nay?”
Hàng mi hắn hạ xuống, nhàn nhạt mở miệng:
“Mới qua tháng giêng, ngươi đã tính xong vận đào hoa cả năm của bổn vương rồi?”
Ách…
Ta c.ắ.n môi, vô tội nhìn hắn:
“Cũng không phải hạ quan biết bói toán gì, chỉ là hiện giờ trong kinh thành, phàm là nữ t.ử có chút thân phận danh tiếng, đều vô cùng… kính sợ vương gia, không dám mơ tưởng, hạ quan cũng thật sự hết cách.”
Tuyên Trì uống cạn chén trà, ngước mắt nhìn ta, chậm rãi nói từng chữ:
“Danh tiếng hiện giờ của bổn vương, đều là nhờ ngươi ban cho.”
“Ôi trời!”
Ta giả vờ kinh ngạc, lấy quạt nhỏ vỗ n.g.ự.c:
“Vương gia nói vậy thật khiến hạ quan khó hiểu. Từ ngày đầu gặp vương gia bảy năm trước, những năm nay hạ quan vẫn luôn bôn ba vì chuyện chung thân đại sự của ngài. Không chỉ ba ngày hai bữa chạy tới vương phủ thương lượng với ngài, còn đi khắp nơi tìm đối tượng thích hợp.”
“Ngài cứ hỏi thử mà xem, cả kinh thành này có tiểu thư danh giá nào ta chưa gặp? Có mối lương duyên nào ta chưa từng nhắc tới?”
“Ta hận không thể chạy gãy cả hai chân chỉ để tìm cho ngài một vương phi.”
“Ta tận tâm tận lực như vậy, vương gia phải hiểu cho ta chứ.”
Tuyên Trì đặt chén trà xuống, tựa người lên trường kỷ, một tay chống đầu.
Mái tóc dài đen như dây leo trượt xuống bờ vai.
Hí…
Trái tim không chịu yên ổn của ta!
Mỹ nhân ở ngay trước mắt, không nhìn nhiều vài lần thì đúng là có lỗi với bản thân.
Mỹ nhân rắn rết thì vẫn là mỹ nhân mà.
Miệng ta còn đang nói xin hắn hiểu cho mình, mắt đã chẳng khách khí mà nhìn chằm chằm Tuyên Trì.
Tuyên Trì bắt gặp ánh mắt ta, hơi nhướng mày:
“Những năm nay ngươi càng lúc càng to gan.”
Ta mím môi cười:
“Hạ quan không dám.”
Không thì sao giờ?
Chẳng lẽ lần nào gặp hắn cũng phải run lẩy bẩy?
Nhưng ta ba bốn ngày lại gặp hắn một lần.
Bảy năm trôi qua, ta quen hắn còn hơn quen chính mình.
Cũng vì thế nên ta chẳng còn sợ.
Không những không sợ, thậm chí còn dám vuốt râu hùm, bóng gió cà khịa hắn đủ kiểu.
Tuyên Trì rũ mắt:
“Ngồi đi.”
“Được luôn!”
Ta chẳng khách sáo chút nào, ngồi xuống cạnh lò than, chìa tay sưởi ấm.
Sau khi ấm người lên mới nhẹ thở ra một hơi, ánh mắt lại lén lút dời tới mặt hắn.
“Vương gia, hạ quan có thể xin một chén trà không?”
“Nhân duyên của bổn vương còn chưa có kết quả, ngươi đã dám mở miệng xin trà.”
Tuyên Trì lạnh nhạt nói.
Ta nghiêm trang đáp:
“Vương gia yên tâm, chỉ cần hạ quan còn sống, nhất định sẽ làm mai thành công cho ngài!”
Nói xong, ta tự giác lấy chén trà.
Nên múc thì múc, nên uống thì uống, tự nhiên vô cùng.
Tuyên Trì lấy một quyển sách bên cạnh, mở ra xem vài trang, như không có chuyện gì nói:
“Mấy năm trước ngươi cũng từng bảo đảm như vậy. Nếu bổn vương còn tin ngươi nữa, e rằng thật sự phải cô độc cả đời.”
Ta ôm chén trà, nghiêng đầu cười với hắn:
“Nếu vương gia cô độc cả đời, hạ quan cũng sẽ ở bên vương gia cô độc cả đời.”
“Ngài không cưới, ta không gả.”
“Lấy đó làm hình phạt, chẳng phải rất tốt sao?”
Đôi mắt Tuyên Trì chậm rãi rời khỏi trang sách, đối diện thẳng với ta.
Ta khẽ c.ắ.n miệng chén, mắt vẫn nhìn hắn, lại hỏi thêm lần nữa:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Không tốt sao?”
Nước trà trong lò sôi lục bục.
Trong thư phòng yên tĩnh, âm thanh ấy giống như nhịp tim gấp gáp, cũng giống cảm giác rung động mơ hồ khó nói.
Rất lâu sau, Tuyên Trì khẽ hừ:
“Một quan bà mối nho nhỏ mà cũng dám nói lời như vậy.”
“Quan bà mối cũng không nhỏ đâu nha, tận lục phẩm đó.”
Ta mím môi cười.
“Nếu vương gia chê chức quan của hạ quan thấp, hạ quan cũng hết cách.”
“Đời này tới đây là hết rồi.”
“Đời sau kiếp sau, hạ quan sẽ cố đầu t.h.a.i vào nhà tốt hơn, giống như vương gia, sinh ra đã là quý tộc, môn đăng hộ đối.”
Tuyên Trì liếc ta một cái:
“Miệng lưỡi trơn tru, chẳng ra thể thống gì.”
“Hạ quan vốn là bà mối, thuộc kiểu ba cô sáu bà, đương nhiên không biết quy củ.”
Ta chớp mắt:
“Vương gia là hoàng thúc của bệ hạ, là người giữ quy củ nhất thiên hạ.”
“Có thể chia cho hạ quan chút thể thống được không?”
Tuyên Trì siết c.h.ặ.t quyển sách trong tay, hơi nhíu mày:
“Ngươi…”
“Hạ quan làm sao?”
Ta giả ngu hỏi lại.
Tuyên Trì nhìn ta hồi lâu, cuối cùng cụp mắt xuống:
“To gan thật đấy.”
Rõ ràng chẳng phải lời gì hay ho.
Nhưng được Tuyên Trì dùng giọng điệu ấy nói ra, ta lại cảm thấy trong lòng có một loại vui vẻ khó tả.
Vui một cách kỳ quái.
Lại âm thầm len lỏi trong tim.
…
Ta chưa từng lừa Tuyên Trì.
Những lời ta nói với hắn, đều là thật lòng.
Ta không muốn người khác gả cho Tuyên Trì, bản thân ta cũng chẳng muốn gả cho ai.
Cho nên ta với hắn, đúng kiểu cô tinh gặp sát tinh, định sẵn cô độc cả đời.
Ta vốn cho rằng đời này sẽ cứ như vậy, đúng như ý nguyện của mình.
Nhưng không ngờ, mọi chuyện lại bắt đầu thay đổi.
Một ngày nọ, ta đang sắp xếp hồ sơ hộ tịch thì đột nhiên có mấy người bước vào.
Người dẫn đầu là một nam nhân mặt trắng trẻo, giọng hơi the thé:
“Có khẩu dụ của bệ hạ, triệu bà mối Chu Châu của Ty Lễ Giám vào cung yết kiến.”
Tay ta run lên.
Hồ sơ trên tay rơi xuống bàn.
Sống tới chừng này, ta vậy mà cũng có ngày được bệ hạ triệu kiến.
Trong lòng ta thấp thỏm bất an, luôn cảm thấy có gì đó không ổn.
Thánh chỉ lớn hơn trời.
Ta vội vàng chỉnh lại quan phục, theo người vào cung.
Dọc đường đi, đầu óc ta xoắn thành mấy vòng.
Ta nghĩ mãi không hiểu vì sao bệ hạ muốn gặp mình.
Ta có gì đáng để bệ hạ gặp chứ?
Đến ngoài noãn các, ta quỳ xuống đệm mềm:
“Hạ thần bái kiến bệ hạ.”
Tấm rèm da dày nặng che kín tầm mắt.
Ta quỳ thẳng tắp dưới đất.
Sau rèm im lặng không tiếng động, như thể hoàn toàn không nghe thấy lời ta nói.
Bệ hạ không lên tiếng, ta cũng không dám đứng dậy, chỉ có thể tiếp tục quỳ.