Chương 4
May mà dưới đầu gối là đệm mềm, không phải nền gạch lạnh ngắt.
Nhưng ngoài trời đang giữa mùa đông, gió bắc cuốn tuyết tạt vào mặt đau rát.
Quan phục chẳng cản nổi hơi lạnh.
Rất nhanh sau đó, ta bắt đầu thấy cả người lạnh cứng, hai hàm răng va vào nhau lập cập.
Ta ước chừng mình đã quỳ hơn nửa canh giờ, tấm rèm dày cuối cùng cũng được vén lên.
Lại một thái giám mặt trắng khác bước ra, lạnh mặt nhìn ta:
“Chu Châu, ngươi có biết tội không?”
Ta lạnh tới mức đầu óc choáng váng.
Mất một lúc mới phản ứng được đây là bệ hạ đang hỏi mình.
Ta cúi đầu, hít hít mũi:
“Hạ thần… không hiểu, xin bệ hạ chỉ rõ.”
Tên thái giám lạnh giọng:
“Cảnh Thân Vương là hoàng thúc của bệ hạ, là trọng thần của quốc gia, sao cho phép ngươi tung tin đồn phá hoại thanh danh!”
Ta c.ắ.n môi:
“Hạ thần không dám, hạ thần chưa từng…”
“Chu đại nhân.”
Tên thái giám nhìn ta đầy lạnh nhạt.
“Tội khi quân phải tru di cửu tộc.”
Trong lòng ta giật thót.
Ta chẳng còn để ý lạnh nữa, vội vàng hành đại lễ với người trong noãn các:
“Hạ thần không dám lừa gạt bệ hạ. Những lời đồn liên quan tới Cảnh Thân Vương đúng là… đúng là do hạ thần…”
“Chu Châu.”
Ta còn chưa nói hết, phía xa đã vang lên giọng nói quen thuộc.
Người tới chính là Cảnh Thân Vương.
Hắn mặc vương phục màu nguyệt bạch, khoác áo hồ cừu xám bạc.
Vừa thấy ta quỳ dưới hành lang, đôi mày đẹp khẽ kia nhíu lại rất nhẹ.
“Vương gia.”
Đám thái giám thị vệ xung quanh đồng loạt hành lễ.
Ta cũng vội vàng cúi đầu gọi một tiếng.
Hắn đi tới trước mặt ta, nhàn nhạt đáp “Ừ”, sau đó nói:
“Đợi.”
Hai chữ ấy nhẹ tới mức gần như tan trong gió.
Ta còn chưa kịp phản ứng, hắn đã vén rèm bước vào noãn các.
…Bảo ta đợi hắn?
Ta nhìn tấm rèm da dày, chớp chớp mắt.
Ta không biết trong noãn các Tuyên Trì đã nói gì với bệ hạ.
Chỉ thấy chẳng bao lâu sau rèm được vén lên, hắn bước ra, hờ hững nói với ta:
“Đi thôi.”
Nói xong liền xuống bậc thềm trước.
Ta lập tức hiểu mình được cứu rồi, vội vàng hành lễ với noãn các:
“Hạ thần cáo lui.”
Ta chống đôi chân đã lạnh cứng muốn đứng dậy, mặt nhăn mày nhó mãi vẫn không dùng nổi sức.
Tuyên Trì đã xuống mấy bậc thềm, quay đầu thấy bộ dạng méo mó xiêu vẹo của ta, thấp giọng nói một câu:
“Vô dụng.”
Nhưng người đã quay trở lại.
Hắn đi tới trước mặt ta, túm cổ áo rồi trực tiếp nhấc ta lên.
“Đa tạ vương gia.”
Ta cười với hắn, được voi đòi tiên:
“Nhưng chân của hạ quan… hình như tê mất rồi.”
Hắn vừa buông tay, ta lập tức mềm nhũn như không xương, trực tiếp dựa cả lên người hắn.
Áo hồ cừu trên người Tuyên Trì mềm mại ấm áp, còn mang theo mùi hương thoang thoảng.
Mùi hương ấy rất lạnh, rất nhạt, như ánh trăng đang chảy xuống.
Đúng là thơm giống hệt con người hắn.
“Ôi chao!”
Tên thái giám bên cạnh sợ tới mức biến sắc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Chu đại nhân, sao có thể thất lễ trước ngự giá như vậy!”
Ta chẳng còn sức mà cãi.
Ta thành ra thế này còn không phải vì bị đông cứng sao?
Mà thủ phạm chính là vị hoàng đế ngồi sau rèm kia kìa.
“Không sao.”
Tuyên Trì vòng tay qua eo ta, nhàn nhạt nói:
“Bổn vương đưa nàng rời đi trước. Nếu bệ hạ muốn trách tội…”
Hắn liếc nhìn tấm rèm da phía sau, hơi híp mắt.
“Vương gia à!”
Tên thái giám lập tức cười xòa:
“Ngài nói vậy chẳng phải xa lạ quá sao? Ngài là hoàng thúc nhiếp chính, cùng huyết mạch với bệ hạ, nào có chuyện trách tội hay không trách tội.”
Tuyên Trì không đáp.
Hắn cứ thế dẫn ta rời khỏi cấm cung.
Xe ngựa của hắn đậu ngoài cửa Thính Chính.
Đi suốt một đoạn đường, chân ta cũng bớt tê hơn chút.
Lúc lên xe ngựa, ta rất tự giác trèo lên.
Ta không trượt chân.
Con ngựa lại trượt.
Một chân ta vừa bước lên càng xe, con ngựa bỗng phì mũi, còn hất hất chân trước.
Cơ thể chưa hồi phục hoàn toàn của ta cũng lảo đảo theo.
Nếu ngã xuống thật… thì toi đời!
Trong hoàng thành toàn là gạch đá xanh cứng ngắc.
Ngã kiểu này không đầu rơi m.á.u chảy mới lạ.
Mà không muốn đầu rơi m.á.u chảy thì phải tự cứu mình.
Cho nên ngay lúc sắp ngã, ta theo bản năng túm lấy thứ gì đó bên cạnh.
Chỉ nghe có người hét lên:
“Vương gia cẩn thận…”
Tuyên Trì có lẽ đã cẩn thận thật.
Còn ta thì không.
Ta túm c.h.ặ.t vạt áo choàng của hắn, cả người ngã nhào qua.
Có lẽ Tuyên Trì không muốn bị ta kéo theo cùng ngã nên cúi người ôm lấy ta.
Hắn bế ta vào lòng, lạnh nhạt nói:
“Đúng là đồ vô dụng.”
Ta bị hắn ôm, cười khô khốc:
“…Hạ quan vô dụng, vương gia lợi hại. Vương gia là lợi hại nhất. Không có vương gia, hạ quan một ngày cũng không sống nổi.”
Tuyên Trì hít sâu một hơi như muốn nói gì đó.
Nhưng nhìn bộ dạng cười cong mắt của ta, cuối cùng chỉ lạnh giọng:
“Trước mặt bệ hạ thì ngoan ngoãn cung kính, trước mặt bổn vương lại chỉ biết ba hoa.”
“Hạ quan cung kính trước mặt bệ hạ là vì hạ quan biết mạng mình nằm trong tay ngài ấy, không dám vượt phép.”
“Còn trước mặt vương gia dám nói bậy nói bạ là vì hạ quan cũng biết… vương gia sẽ không thật sự đ.á.n.h g.i.ế.c hạ quan.”
Tuyên Trì bế ta, chờ người bên cạnh đặt ghế xuống rồi bước lên xe ngựa.
“Ngươi biết bổn vương sẽ không g.i.ế.c ngươi?”
“Hạ quan biết.”
Ta đáp không chút do dự.
“Vương gia căn bản không nỡ xuống tay với hạ quan.”
Động tác cúi người vào xe của Tuyên Trì khựng lại.
Hắn cúi đầu nhìn ta.
Ta cũng nhìn thẳng vào hắn, vòng tay ôm cổ hắn siết c.h.ặ.t hơn một chút:
“Nhân duyên của vương gia còn phải nhờ hạ quan lo liệu, sao ngài nỡ g.i.ế.c hạ quan được chứ?”
Lời này ta nói cực kỳ nhỏ.
Nhỏ tới mức gần như dán sát bên tai hắn mà thì thầm.
Tuyên Trì hạ mắt nhìn ta một cái, sau đó ôm ta vào trong xe, tiện tay ném xuống.
Xe ngựa của hắn rất rộng, bên trong trải đệm mềm.
Ta lăn nửa vòng rồi thoải mái nằm úp xuống.
Bên dưới sàn xe đốt trầm hương than gỗ, hơi ấm cùng hương thơm chậm rãi lan ra.