Duyên Tình Đế Quân Đúng Là Không Thể Cắt Được

Chương 5



 

Chương 5

 

Sau khi Tuyên Trì ngồi xuống, hắn gõ nhẹ thành xe.

 

Xe ngựa chậm rãi chuyển bánh.

 

Xe lắc lư nhè nhẹ.

 

Tuyên Trì lấy công văn trong ngăn bên cạnh ra xem.

 

Còn ta nằm trên đệm mềm, chống cằm lên tay nhìn hắn chằm chằm.

 

Bây giờ Tuyên Trì càng lúc càng đẹp.

 

Lần đầu gặp hắn còn mang dáng vẻ thiếu niên.

 

Chẳng biết từ lúc nào đã bảy năm trôi qua.

 

Mà hắn vẫn luôn lạnh lẽo như vầng trăng cô độc.

 

Trong thơ từ thường hay mượn trăng để nói tình, lấy trăng để tả cảnh.

 

Nếu dùng trăng để ví con người…

 

Đại khái chính là dáng vẻ của Tuyên Trì.

 

Tuyên Trì à…

 

Hơi ấm lẫn mùi trầm hương từ đệm mềm chậm rãi thấm vào người.

 

Cơ thể đông cứng vì lạnh của ta dần thả lỏng.

 

Cảm giác mỏi mệt kéo theo cơn buồn ngủ ập tới.

 

Ta ngáp một cái.

 

Mí mắt nặng như treo nghìn cân.

 

Cố mở lên một chút, lại sụp xuống.

 

Mở lên.

 

Sụp xuống.

 

Mở lên.

 



 

Ta ngủ say tới mức nào, chính ta cũng không biết.

 

Lúc tỉnh lại chỉ cảm thấy toàn thân mềm nhũn, xương cốt như tan ra.

 

Trong xe ngựa chỉ đốt một ngọn nến không quá sáng.

 

Tuyên Trì ngồi đó, công văn bên cạnh đã chất thành một đống nhỏ.

 

“…Vương gia.”

 

Cơn buồn ngủ tan đi đôi chút, ta lười biếng hỏi:

 

“Hạ quan ngủ bao lâu rồi?”

 

“Hai canh giờ.”

 

Tuyên Trì nhàn nhạt đáp.

 

Ta “ồ” một tiếng.

 

Cảm giác xe ngựa vẫn còn lắc lư, ta liền vén rèm nhìn ra ngoài.

 

“…Đây chẳng phải con phố trước nhà ta sao?”

 

Hai canh giờ đủ để chạy từ nội thành ra tận ngoại ô rồi.

 

Sao vẫn còn quanh quẩn ở đây?

 

Tuyên Trì khép công văn lại, đổi sang quyển khác:

 

“Bổn vương bảo xe ngựa đi vòng quanh phủ ngươi mấy lượt.”

 

Ta: “……”

 

Mấy lượt cái gì.

 

Phải mấy trăm lượt mới đúng.

 

Không đợi ta lên tiếng, Tuyên Trì bình thản nói:

 

“Nếu tỉnh rồi thì xuống xe về phủ đi.”

 

Ta ngoan ngoãn chỉnh lại quan phục bị ngủ vò nhăn.

 

Đợi xe ngựa dừng hẳn mới khom người đẩy cửa.

 

Cửa chỉ vừa hé ra một khe nhỏ, ta đã không nhịn được quay đầu lại, chớp mắt hỏi:

 

“Vương gia làm vậy là muốn lúc ta tỉnh lại có thể về tới nhà luôn, tránh dọc đường bị nhiễm gió cảm lạnh sao?”

 

Bàn tay đang cầm công văn của Tuyên Trì khựng lại rất nhẹ.

 

Ta lập tức cười tươi:

 

“Đa tạ vương gia!”

 

Chát.

 

Tuyên Trì đóng sầm công văn lại, lạnh mặt nhìn ta.

 

Ta cười vui vẻ, chỉnh lại áo cho gọn rồi nhảy xuống xe ngựa.

 



 

Tuyên Trì thường bảo ta to gan lớn mật, miệng lưỡi trơn tru, còn nói ta ba hoa không đứng đắn.

 

Ta đều nhận hết.

 

Ta đúng là như vậy thật.

 

Có gì đâu mà không dám nhận.

 

Đối với Tuyên Trì, ta thích nhất chính là to gan với hắn, thích trêu chọc hắn, thích nhìn hắn nhíu mày.

 

Mỗi lần thấy hắn nhăn mặt vì mình, trong lòng ta lại thấy vui.

 

Ở trên xe ngựa ta cợt nhả không biết ngượng.

 

Xuống xe rồi, báo ứng cũng tới nhanh ngoài dự đoán.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Đêm hôm đó ta phát sốt cao.

 

Đầu tiên làm cảm giác lạnh như bị ném vào trời băng đất tuyết, ôm người run lập cập.

 

Sau đó lại nóng tới mức như bị đặt lên lửa thiêu.

 

Ta lăn qua lộn lại cả đêm, bị giày vò tới thê t.h.ả.m.

 

Ta xin nghỉ ở Ty Lễ Giám, ở nhà quấn chăn uống t.h.u.ố.c.

 

Liên tiếp nghỉ ba ngày vẫn mơ màng mê man, chẳng khá hơn chút nào.

 

Đến ngày thứ tư, hoặc cũng có thể là ngày thứ năm.

 

Ta nằm trên giường nửa tỉnh nửa mê, chỉ cảm thấy trán mình bỗng mát lạnh.

 

Ta chậm rãi mở mắt.

 

Trong ánh sáng nhập nhoạng, bóng người trước mặt mờ mờ ảo ảo.

 

Ta nheo mắt, nhếch miệng cười:

 

“Mỹ nhân…”

 

Sự mát lạnh trên trán biến mất.

 

Giọng nói lạnh nhạt vang lên:

 

“Bệnh rồi mà vẫn không quên nói nhảm.”

 

Ta cười hì hì.

 

Môi bị sốt tới khô nứt, vừa động một chút đã đau rát.

 

Mơ hồ nghe thấy vài âm thanh đứt quãng.

 

“…Bắt mạch… nếu nàng xảy ra chuyện…”

 

Thuốc hôm nay đắng hơn bình thường gấp trăm lần.

 

Ta lắc đầu không chịu uống.

 

Cằm bị bàn tay lạnh mát kia bóp lấy, ép phải mở miệng.

 

Bát t.h.u.ố.c đổ vào khiến ta đắng tới chảy nước mắt.

 

Ta vừa khóc vừa uống, nghẹn ngào tới đáng thương.

 

Đợi ta uống xong, một viên kẹo thơm mùi hoa quế được nhét vào miệng.

 

Ta nhai nhai viên kẹo, hừ hừ vài tiếng rồi tiếp tục ngủ.

 

Viên kẹo ấy ngọt vô cùng.

 

Ngay cả trong mơ cũng toàn là vị ngọt.

 

Giấc ngủ này kéo dài rất lâu.

 

Lúc tỉnh lại, ta vẫn còn nhớ vị viên kẹo hoa quế kia, còn vô thức chép miệng hai cái.

 

Ta chống cơ thể đau nhức sau cơn sốt ngồi dậy.

 

Vừa vén màn giường lên, cả người đã ngẩn ra.

 

Phòng vẫn là phòng của ta.

 

Nhưng mọi thứ bên trong đã hoàn toàn khác hẳn.

 

Nền gạch xanh biến mất.

 

Thay vào đó là tấm t.h.ả.m đỏ mềm mại trải dài không thấy điểm cuối.

 

Đồ gỗ cũ kỹ loang màu đều bị đổi thành gỗ kim ty nam mộc chạm khắc tinh xảo.

 

Lớp lụa dán cửa sổ cũng được thay thành sa mỏng ánh trăng.

 

Kẽ cửa còn được nhét lông thú để chặn gió lạnh bên ngoài.

 

Ngay cả góc tường vốn trống không cũng dựng thêm giá sách, chất đầy công văn hồ sơ.

 

Trước giá sách là một chiếc án lớn.

 

Sau án là ghế tựa rộng.

 

Và trên ghế…

 

Là một mỹ nhân lạnh như ánh trăng.

 

“Vương gia?”

 

Ta hơi ngạc nhiên.

 

Mỹ nhân kia ngẩng đầu lên khỏi đống công văn, nhàn nhạt liếc ta:

 

“Tỉnh rồi?”

 

Ta véo mặt mình, lại kéo tóc mình.

 

Không phải nằm mơ.

 

Nhưng nếu không phải mơ, sao phòng ngủ của ta lại thành ra thế này, còn có cả Tuyên Trì ngồi ở đây?

 

Thấy ta vừa véo vừa kéo, Tuyên Trì có vẻ không vui:

 

“Thấy bổn vương khiến ngươi bất ngờ lắm sao?”

 

“Thấy ngài thì không bất ngờ.”

 

Ta nghiêm túc đáp:

 

“Chắc ta đang nằm mơ thôi. Dù sao trong mơ thì cái gì chẳng có.”

 

“Trong mơ mà cũng to gan vậy sao? Không tự xưng hạ quan, cũng chẳng biết kính sợ bổn vương?”

 

Tuyên Trì nhướng mày.

 

Chút khó chịu nơi đáy mắt cũng tan mất.

 

Ta nghĩ nghĩ rồi nói:

 

“Trong mơ thật ra còn có thể to gan hơn nữa.”

 

Nói xong, ta trực tiếp vén chăn xuống giường.

 

Tấm t.h.ả.m mềm dưới chân ngăn hết hơi lạnh từ mặt đất.