Chương 6
Mỗi bước đi đều nhẹ như đang dẫm lên mây.
Ta đi về phía Tuyên Trì.
Một bước.
Hai bước.
Ba bước.
Bốn bước.
Càng lúc càng nhanh, cuối cùng gần như chạy tới.
Ta bệnh tới mềm nhũn.
Nhưng chạy lại hăng vô cùng.
Vừa tới trước mặt hắn, ta đã thở không ra hơi mà nhào thẳng vào lòng hắn.
Tuyên Trì mang theo mùi hương lạnh mát như ánh trăng.
Ta ôm lấy eo hắn, cọ đầu loạn xạ lên người hắn, hận không thể chui luôn vào lòng hắn mới chịu.
Tim Tuyên Trì đập thình thịch.
Nghe thật hay.
Ta híp mắt, sung sướng nghe một lúc.
Một lúc.
Lại một lúc…
Ta chậm chạp chớp mắt.
Đầu vẫn áp lên n.g.ự.c hắn, tay lại sờ lên mặt hắn.
Cằm là thật.
Môi là thật.
Mũi là thật.
Hơi thở…
Hắn thật sự đang thở.
Hắn thở được.
Còn ta thì sắp nghẹt thở tới nơi.
Ta chậm rãi rút tay về, chậm rãi ngẩng đầu, chậm rãi kéo ra một nụ cười:
“…Hạ quan bệnh nặng quá… đầu óc… không tỉnh táo…”
“Là đầu óc không tỉnh táo…”
Tuyên Trì bóp lấy tai ta, lạnh lùng nhìn xuống.
“Hay là sắc tâm ngập trời?”
Tai ta bị hắn nắm mất rồi, chỉ có thể nhe răng cười gượng:
“Vương gia nói gì thì là vậy.”
Tuyên Trì buông tay.
Ta đưa tay xoa xoa vành tai nóng rực.
Rõ ràng hắn chẳng dùng sức bao nhiêu, nhưng ta lại thấy cả người nóng ran.
Thấy mặt ta đỏ lên lần nữa, Tuyên Trì đưa tay áp lên trán ta:
“Thái y rõ ràng nói ngươi đã hạ sốt.”
“Vương gia…”
Ta khổ sở nhìn hắn:
“Ngài còn chạm nữa, chắc cơn sốt của hạ quan lại không khỏi nổi mất.”
Tuyên Trì nhìn ta.
Ta lập tức gật đầu thật mạnh, cực kỳ nghiêm túc.
Tuyên Trì hạ tay xuống, quay người nói:
“Nếu ngươi đã không sao, bổn vương về đây.”
Ta lập tức túm lấy tay áo hắn, lắc lắc:
“Đã tới rồi thì ở thêm chút nữa đi… để hạ quan hầu hạ vương gia thêm một lúc được không?”
Tuyên Trì cúi đầu nhìn bàn tay đang nắm áo mình:
“Ngươi gọi như vậy là hầu hạ?”
Ta cười tươi:
“Vương gia muốn hạ quan hầu hạ thế nào, hạ quan sẽ hầu hạ thế ấy!”
Tuyên Trì nhìn ta một cái:
“Đi mặc thêm áo vào, rồi qua đây mài mực cho bổn vương.”
“Được ngay!”
Ta lập tức chạy về phía giường, kéo áo ngoài từ sau tấm bình phong xuống, khoác đại lên người rồi lon ton chạy tới bên cạnh Tuyên Trì, cầm thỏi mực bắt đầu xoay vòng vòng trong nghiên.
Tuyên Trì trải công văn ra, cầm b.út chấm thử vào mực.
Phê được vài tờ, hắn bỗng dừng lại, quay sang nhìn ta:
“Đặc như bùn thế này, ngươi còn mài nữa thì bổn vương chấm b.út kiểu gì?”
Ta lập tức ném thỏi mực chỉ còn nửa đoạn đi, cầm bát nước đổ ục hơn nửa vào nghiên để pha loãng.
Tuyên Trì lại chấm b.út.
Mực loãng tới mức chảy tong tong như nước.
Hắn mặt không cảm xúc quay sang nhìn ta:
“Bảo ngươi hầu hạ bổn vương xem ra là làm khó ngươi rồi.”
Ta xua tay, đầy vẻ chính nghĩa:
“Không khó không khó! Được phục vụ vương gia là vinh hạnh của hạ quan!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tuyên Trì đặt b.út xuống, chậm rãi mở miệng.
Ta đoán hắn sắp khen ta.
Đúng lúc ấy, ngoài cửa vang lên tiếng gõ.
“Vương gia, t.h.u.ố.c đã sắc xong.”
Tuyên Trì không khen ta nữa.
Chỉ bảo người đem t.h.u.ố.c vào.
Ta đoán hắn định chờ ta uống t.h.u.ố.c xong mới khen.
…
Thấy ta không chịu uống t.h.u.ố.c, hắn liền lạnh mặt không nói tiếng nào, chỉ ngồi nhìn chằm chằm ta.
Bị hắn nhìn tới nhìn lui, ta biết cửa này không qua nổi rồi.
Ta đành ôm gương mặt còn đắng hơn cả t.h.u.ố.c mà uống hết bát t.h.u.ố.c đắng c.h.ế.t người kia.
Biểu cảm đau khổ tới cực điểm.
Tóm lại chỉ có một chữ… đắng!
Đắng tới mức đầu lưỡi co giật.
Mỗi lần nuốt xuống đều là cực hình.
Tuyên Trì nhìn chằm chằm tới lúc ta uống hết t.h.u.ố.c.
Thấy ta lè lưỡi “phi phi phi” liên tục, xấu hình tượng vô cùng, hắn chẳng những không nhíu mày mà còn lấy từ trong tay áo ra một gói giấy dầu rồi ném cho ta.
Ta méo cả mặt mở gói giấy ra.
Bên trong là kẹo hoa quế trong suốt được cắt vuông vức.
Ta nhón một viên bỏ vào miệng.
Vị ngọt thơm lập tức tan ra, xua sạch vị đắng.
Ta ôm mặt, sung sướng tới mức phát ra mấy tiếng “ưm ưm”.
“Chỉ một bát t.h.u.ố.c mà đã vô dụng như vậy.”
Tuyên Trì lạnh giọng châm chọc.
Ta ngậm kẹo hoa quế, cười híp mắt nhìn hắn:
“Hạ quan vô dụng, vương gia lợi hại. Không có vương gia, hạ quan một ngày cũng sống không nổi.”
“Câu này ngươi nói rồi.”
Tuyên Trì liếc ta.
Viên kẹo hoa quế lăn qua lăn lại trong miệng.
Ta ngọt tới tận tim, cười hì hì:
“Lời hay nói bao nhiêu cũng không đủ.”
“Huống hồ đó vốn là sự thật.”
Tuyên Trì đối với ta thật sự rất tốt.
Mời thái y chữa bệnh cho ta, còn cho ta ăn kẹo hoa quế.
Ta cũng muốn tặng lại hắn thứ gì đó.
Ta nhìn quanh phòng một vòng, bỗng nhìn thấy chiếc bình sứ màu ngọc trên đài hoa.
Trong bình cắm một cành đào khô.
Tuy là cành khô nhưng dáng cành rất đẹp.
Ta lập tức chạy tới ôm chiếc bình qua, đặt trước mặt Tuyên Trì.
“Vương gia đối xử với hạ quan tốt như vậy, hạ quan chẳng có gì báo đáp.”
“Đành tặng ngài hoa đào vậy.”
Ta nói đầy hào phóng.
Thậm chí còn hơi đắc ý.
Tuyên Trì nhìn bình cành khô kia, lại nhìn ta.
Ánh mắt mang theo vẻ khó diễn tả thành lời.
Ta biết hắn đang nghĩ gì.
Ta xắn tay áo lên, lộ ra một đoạn cánh tay trắng nõn.
Sau đó cầm d.a.o rọc thư trên bàn, không hề do dự rạch một đường lên tay mình.
“Chu Châu!”
Tuyên Trì lập tức đứng bật dậy.
Giọng điệu hiếm hoi trở nên gấp gáp:
“Ngươi làm cái gì vậy!”
Ta nhe răng cười với hắn:
“Tặng hoa đào cho vương gia mà.”
Vừa nói, ta vừa giơ cao cánh tay lên.
Máu đỏ tươi men theo cánh tay nhỏ xuống cành đào.
Từng giọt.
Từng giọt một.
Cành đào khô héo lập tức chuyển xanh.
Mầm non nhú ra khỏi thân cây.
Lá non chậm rãi bung nở.
Nụ hoa mọc đầy cành.
Chỉ trong chớp mắt, hoa đào nở rộ.
Tuyên Trì bình tĩnh nhìn bình hoa đào kia.
Xác nhận đó đúng là hoa thật đang nở thật, hắn mới quay sang nhìn ta, chậm rãi hỏi:
“Ngươi là yêu quái?”