Duyên Tình Đế Quân Đúng Là Không Thể Cắt Được

Chương 7



 

Chương 7

 

Ta cười híp mắt:

 

“Hạ quan là người, thân xương cốt xác thịt hàng thật giá thật.”

 

“Nhưng ngươi…”

 

Tuyên Trì khựng lại, sau đó đột nhiên nhíu mày:

 

“Khả năng này của ngươi… còn ai khác biết không?”

 

Ta lắc đầu:

 

“Chỉ phụ mẫu ta biết thôi.”

 

Sắc mặt Tuyên Trì trầm xuống, giọng nghiêm túc:

 

“Chuyện này chỉ trời biết đất biết ngươi biết ta biết.”

 

“Tuyệt đối không được để người thứ ba biết.”

 

“Nếu truyền ra ngoài, ngay cả bổn vương cũng không giữ được ngươi.”

 

“Vương gia không nói hạ quan cũng hiểu.”

 

Ta cười cười:

 

“Chỉ khi gặp người thân cận và tin tưởng nhất, ta mới dám nói hết mọi chuyện.”

 

Lúc nghe ta nói người thân cận và tin tưởng nhất, khóe môi Tuyên Trì khẽ động.

 

Nhưng ngay sau đó hắn lại lạnh mặt lấy khăn gấm ra, băng kín vết thương trên tay ta.

 

Ta tặng hắn một bình hoa đào quý giá như vậy.

 

Hắn lại tặng ta hai bát t.h.u.ố.c trị vết thương do d.a.o cắt.

 

Rất tốt.

 

Giữa ta và Tuyên Trì chỉ còn cách một lớp giấy cửa sổ.

 

Hắn không chọc thủng.

 

Ta cũng không vạch ra.

 

Nếu cuộc sống như thế này có thể kéo dài mãi, không cưới không gả, cùng nhau già đi…

 

Thật ra cũng rất tốt.

 

Nhưng ta biết, đó chỉ là vọng tưởng.

 

Ngay từ đầu ta đã biết rồi.

 

Thời gian còn lại của ta… không nhiều nữa.

 



 

Tiên đế băng hà, Cảnh Thân Vương Tuyên Trì nhiếp chính đã bảy năm.

 

Bây giờ bệ hạ sắp tròn mười bốn tuổi, cũng đến lúc tự mình chấp chính.

 

Tuyên Trì trả lại quyền lực cho hoàng đế là chuyện sớm muộn.

 

Sinh thần của bệ hạ vào mùng ba tháng ba.

 

Tuyết mỏng tan đi, xuân về khắp đất trời.

 

Ta tới vương phủ tìm Tuyên Trì.

 

Từ bốn năm ngày một lần biến thành ba ngày hai lượt.

 

Rồi lại thành ngày nào cũng tới.

 

Hận không thể kê luôn một cái giường trong phòng ngủ của hắn.

 

Đối với kiểu dính người này của ta, Tuyên Trì chỉ góp ý đúng một lần.

 

Ta vẫn như cũ cười hì hì đáp:

 

“Hạ quan phải bám sát vương gia.”

 

“Rời khỏi vương gia, hạ quan một ngày cũng sống không nổi.”

 

Tuyên Trì nhìn ta một cái.

 

Không còn lạnh nhạt như trước nữa.

 

Gợn sóng trong đáy mắt hắn như ánh trăng phủ sương, mê hoặc lòng người.

 

Ta bị mê hoặc thật rồi.

 

Không cần lấy can đảm.

 

Ta tự nhiên ngẩng đầu, chủ động tới gần hắn.

 

Ý đồ của ta quá rõ ràng.

 

Rõ ràng tới mức đủ để hắn có thời gian từ chối.

 

Tuyên Trì bóp cằm ta, cúi đầu nhìn xuống.

 

Ta cũng chẳng biết bị từ chối là chuyện nằm trong dự đoán hay ngoài dự đoán nữa.

 

“Đã rời bổn vương là sống không nổi…”

 

“Vậy thì đừng rời.”

 

Hình như Tuyên Trì đã nói như vậy.

 

Ta không chắc lắm.

 

Vì ngay sau đó, ta chỉ cảm thấy môi mình nóng lên.

 

Ta đã se duyên cho vô số người trên thế gian.

 

Đã nhìn thấy biết bao đôi lưỡng tình tương duyệt.

 

Mỗi lần thấy họ thành đôi gần gũi thân mật, ta luôn nghĩ…

 

Bọn họ nhất định rất vui vẻ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Mà lần này…

 

Ta biết mình đoán đúng rồi.

 

Lưỡng tình tương duyệt, đúng là vui vẻ hạnh phúc thật.

 

Từ sau hôm đó, Tuyên Trì đối với ta càng thêm thân mật.

 

Đầu xuân trời lạnh.

 

Ta tuy không còn sốt cao như trước, nhưng lại ho dữ dội.

 

Tuyên Trì không cho ta tới vương phủ nữa.

 

Mỗi ngày hắn đều tự mình tới cái tiểu viện bé tẹo của ta.

 

Thiên Thu Tiết sắp tới, việc trả lại quyền nhiếp chính cũng cận kề.

 

Đủ loại chuyện lớn nhỏ chồng chất, thường phải qua giờ Hợi hắn mới thoát thân được.

 

Lúc tới chỗ ta đều đã là đêm khuya.

 

Hắn tuy bận, nhưng làm việc đâu ra đấy.

 

Chuyện lớn chuyện nhỏ đều xử lý gọn gàng rõ ràng.

 

Ngược lại là ta.

 

Chỉ một trận ho nhỏ thôi mà đã mệt mỏi rã rời, tinh thần hoảng hốt, thậm chí người cũng gầy đi thấy rõ.

 

Tuyên Trì rất lo.

 

Thuốc bổ nhét đầy cả phòng.

 

Ta cười trêu hắn, nói nhất định phải để hắn đút mới chịu uống.

 

Hắn chẳng nói hai lời, trực tiếp cầm bát t.h.u.ố.c đút cho ta.

 

Đút t.h.u.ố.c xong còn cho ta ngậm một viên kẹo hoa quế.

 

Thái y tới mấy lượt đều nói ta không có bệnh.

 

Ta cũng an ủi hắn.

 

Ta thật sự không bệnh.

 

Đợi qua Thiên Thu Tiết, ta sẽ khỏe lại thôi.

 

Sinh thần của bệ hạ chính là Thiên Thu Tiết.

 

Một nửa triều thần bận chuyện bệ hạ sắp tự mình chấp chính.

 

Nửa còn lại bận chuẩn bị sinh thần cho bệ hạ.

 

Ngay cả ta, một bà mối nho nhỏ, cũng chẳng được yên thân.

 

Ty Lễ Giám loạn thành một đoàn.

 

Ta hận không thể mọc thêm hai cái chân.

 

Bận tới c.h.ế.t đi sống lại cả ngày, mãi đêm khuya mới về phủ.

 

Ta vừa đ.ấ.m vai vừa đẩy cửa bước vào, lại đột nhiên khựng lại rồi đóng cửa vào.

 



 

Trong phòng nến cháy sáng rực.

 

Ta cúi đầu nhìn tấm t.h.ả.m dưới chân, nhẹ giọng nói:

 

“Tuân theo ý chỉ của Thái hậu nương nương, Cảnh Thân Vương suốt bảy năm chưa từng thành thân.”

 

“Giờ bệ hạ sắp tự mình chấp chính, cuối cùng cũng không phụ kỳ vọng.”

 

Giọng thái giám the thé có phần khàn khàn vang lên:

 

“Cảnh Thân Vương quyền thế ngập trời. Nếu hắn thành thân sinh con nối dõi, chẳng khác nào hổ mọc thêm cánh, khó tránh nảy sinh dị tâm.”

 

“Ngươi làm bà mối này… coi như cũng tròn trách nhiệm.”

 

Ta cung kính hành lễ:

 

“Đa tạ công công khen ngợi. Hạ thần chỉ là thay Thái hậu và bệ hạ phân ưu thôi.”

 

Tên thái giám hừ lạnh:

 

“Bảo ngươi tiếp cận Cảnh Thân Vương để phá hỏng chuyện hôn sự của hắn.”

 

“Không ngờ ngươi lại khiến hắn động lòng thật.”

 

“Chu đại nhân đúng là có thủ đoạn.”

 

Ta bật cười khẽ:

 

“Muốn hắn không động lòng rất dễ.”

 

“Muốn hắn động lòng… cũng chẳng khó.”

 

“Hắn tuy nắm giữ Đại Thịnh, nhưng ta lại nắm giữ hắn.”

 

“Thái hậu và bệ hạ cứ yên tâm.”

 

“Hiện giờ hắn đã thật sự có tình cảm với ta.”

 

“Đợi hắn giao lại quyền nhiếp chính xong, chắc chắn sẽ xin bệ hạ ban hôn cho ta với hắn.”

 

“Đến lúc đó ta trở thành vương phi, có thể ngày ngày đêm đêm giám sát hắn.”

 

“Cho dù một ngày nào đó Thái hậu muốn g.i.ế.c hắn…”

 

“…cũng chẳng phải chuyện khó.”

 

Tên thái giám lại hừ một tiếng:

 

“Nếu vậy thì làm phiền Chu đại nhân rồi.”

 

“Chỉ là tạp gia rất tò mò…”

 

“Được nhân vật như Cảnh Thân Vương đem lòng yêu thương, Chu đại nhân có thật sự không động lòng sao?”