Duyên Tình Đế Quân Đúng Là Không Thể Cắt Được

Chương 8



 

Chương 8

 

Ta bật cười nhạt.

 

“Nếu gọi là phàm tâm thì chỉ phàm nhân mới có.”

 

“Ta đây nửa giống người nửa giống yêu quái, làm gì có thứ gọi là phàm tâm.”

 

“Tim ta cũng giống con người ta thôi.”

 

“Khô như gỗ mục, lạnh như đá.”

 

Ta nhận công xong, tỏ thái độ xong, lại khách sáo vài câu với tên thái giám kia rồi định tiễn hắn rời đi.

 

Lúc mở cửa lần nữa…

 

Ngoài cửa đã chẳng còn ai.

 

Trên bậc thềm chỉ còn rơi vãi mấy viên kẹo đường trong suốt.

 

Ta ngồi xổm xuống nhặt một viên lên, chẳng màng dính bụi mà bỏ luôn vào miệng.

 

Vẫn là vị kẹo hoa quế quen thuộc.

 

Ngọt mềm như cũ.

 

Ta khẽ híp mắt lại.

 

Cuối cùng trực tiếp ngồi xuống bậc cửa, nhặt từng viên kẹo dưới đất lên, bỏ vào miệng từng viên một.

 

Gió đêm thổi xuyên qua hành lang.

 

Sau lưng ta…

 

Không còn một ai nữa.

 



 

Sau đêm đó, Tuyên Trì không tới tìm ta nữa.

 

Ta cũng không đi tìm hắn.

 

Qua Thiên Thu Tiết, bệ hạ chính thức tự mình chấp chính.

 

Tuyên Trì từ chối mọi chức vị được giữ lại, chủ động xin trở về phong địa.

 

Phong địa của hắn ở Băng Thành nơi Mạc Bắc.

 

Cách kinh thành ngàn dặm.

 

Bệ hạ hết lời giữ lại.

 

Nhưng Thái hậu lại vui vẻ đồng ý.

 

Dù sao cơ hội đẩy hắn tới nơi khổ hàn như vậy cũng chẳng có nhiều.

 

Được chấp thuận xong, Tuyên Trì nhanh ch.óng thu xếp mọi thứ chỉ trong vài ngày.

 

Không hề lưu luyến.

 

Thậm chí còn có vẻ nóng lòng rời đi.

 

Ngày hắn rời kinh, bệ hạ đích thân tiễn hắn.

 

Hỏi hắn có bỏ quên thứ gì quý giá không.

 

Hỏi đồ dùng mang theo đã đủ chưa.

 

Hắn chỉ gật đầu.

 

Phiên vương một khi rời kinh tới phong địa, nếu không có thánh chỉ sẽ không được quay lại.

 

Cái gật đầu ấy cũng có nghĩa…

 

Cho dù thật sự bỏ quên thứ quan trọng gì, hắn cũng sẽ không quay về lấy nữa.

 

Thứ Tuyên Trì muốn mang đi, hắn đều đã mang đi rồi.

 

Những thứ không muốn mang đi…

 

Hắn cũng không cần nữa.

 

Không để lại một lời nào.

 

Cũng chẳng có lấy một chút do dự.

 

Xe ngựa cứ thế lăn bánh rời khỏi kinh thành, đi về phía phương bắc.

 



 

Đêm Tuyên Trì rời đi, thái giám thân cận bên cạnh Thái hậu tới.

 

Thứ hắn mang theo ta đã đoán trước.

 

Lời ban thưởng của Thái hậu.

 

Và cả chén rượu độc Thái hậu ban xuống.

 

Ta nhận lời ban thưởng của Thái hậu.

 

Cũng nhận luôn chén rượu độc ấy.

 

Cây đào trong viện xanh mướt đẹp mắt, nụ hoa khép kín đầu cành.

 

Ta thở dài, ngồi xuống dưới gốc đào, vừa uống rượu vừa lẩm bẩm một mình.

 

“…Ngài đi gấp quá.”

 

“Muộn thêm một ngày thôi cũng được mà.”

 

“Ít nhất cũng nên nhìn hoa đào nở đã chứ.”

 

“Băng Thành quanh năm gió tuyết, đâu có màu sắc đẹp thế này…”

 

“…Nghe nói nữ t.ử phương Bắc đều rất phóng khoáng.”

 

“Nếu lại xuất hiện một người gan lớn giống ta…”

 

“Ngài có động lòng không?”

 

“…Ta lừa ngài thành thế này, về sau chắc ngài sẽ tránh xa mấy cô nương nhiệt tình to gan như tránh rắn rết mất…”

 

“…Thật ra ta cũng không muốn lừa ngài.”

 

“Nhưng nếu không lừa…”

 

“Phụ mẫu ta sẽ không sống nổi.”

 

“Mụ yêu bà Thái hậu kia độc ác tới đáng sợ.”

 

“Ta ngoài việc lừa ngài ra… chẳng còn cách nào khác.”

 

“…Mấy năm đầu đúng là ta nghĩ như vậy.”

 

“Ngài với ta vốn không thân không quen, chẳng qua chỉ là không để ngài thành thân thôi, có gì khó đâu?”

 

“Nhưng mấy năm sau… ta lại không nghĩ thế nữa.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“Mệnh lệnh của mụ yêu bà kia đúng là không thể trái.”

 

“Nhưng cho dù bà ta không ép…”

 

“Ta cũng không muốn ngài thành thân.”

 

“…Bảy năm ở cạnh nhau, ta sớm biết mình khác biệt với ngài.”

 

“Nếu ngài không có tình cảm…”

 

“Thì sao lại vì từng bước ép sát của ta mà liên tục nhượng bộ?”

 

“Nói cho cùng…”

 

“Chẳng qua là ngài luôn dung túng ta thôi.”

 

“…Người nhìn ra ngài động lòng không chỉ có mình ta.”

 

“Mụ yêu bà kia cũng nhìn ra.”

 

“Bà ta mượn ý chỉ của bệ hạ phạt ta quỳ ngoài cửa, muốn thử lòng ngài.”

 

“Ta đã hy vọng ngài đừng tới…”

 

“Nhưng ngài vẫn tới.”

 

“Thấy ngài tới bảo vệ ta…”

 

“Ta không biết mình là vui hay vui hay cực kỳ vui nữa…”

 

“Không.”

 

“Ta chính là đang rất vui.”

 

“Cực kỳ vui.”

 

“…Mụ yêu bà kia không ngờ.”

 

“Bao năm tìm mọi cách ép ta phá hỏng chuyện hôn phối của ngài…”

 

“Lại vô tình khiến ngài thật sự động lòng.”

 

“Nếu đã vậy thì tiện thể lợi dụng luôn.”

 

“Dùng ta để kiềm chế ngài.”

 

“Dùng phụ mẫu ta để khống chế ta.”

 

“Rồi sẽ có một ngày…”

 

“Ngài c.h.ế.t trong tay ta.”

 

“…Ta từ nhỏ đã thích làm mai.”

 

“Lập chí phải trở thành bà mối giỏi nhất.”

 

“Ta chẳng muốn làm góa phụ khắc phu chút nào.”

 

“Nếu không muốn ngài c.h.ế.t…”

 

“Thì chỉ có thể để ta c.h.ế.t thôi.”

 

“…Giả bệnh, giả ho.”

 

“Canh đúng giờ ngài tới.”

 

“Một mình diễn hai vai để ngài nghe thấy mấy lời kia…”

 

“Ta chẳng qua chỉ nói lại những chuyện mình từng làm thôi…”

 

“…Ngài không muốn cưới ta.”

 

“Lại đi tận Mạc Bắc.”

 

“Với tính cách của ngài…”

 

“Biết đâu thật sự sẽ giống lời chúng ta từng nói, cô độc tới già.”

 

“Vậy cũng tốt.”

 

“Ít nhất mụ yêu bà kia sẽ không tiếp tục đề phòng hay hãm hại ngài nữa…”

 

“…Nhưng ta thì không được.”

 

“Sự tồn tại của ta chính là bằng chứng cho thấy vị hoàng đế hiền minh và Thái hậu nhân từ kia đã tính kế một vị nhiếp chính vương công lao hiển hách thế nào.”

 

“…Ngài vừa đi…”

 

“Ta cũng phải c.h.ế.t rồi.”

 

“…Cho nên ta mới luôn nói…”

 

“Rời khỏi ngài…”

 

“Ta một ngày cũng không sống nổi…”

 

“…Bây giờ ngài đi tới đâu rồi?”

 

“Ra khỏi ngoại ô kinh thành chưa?”

 

“Hay đã tới dịch quán?”

 

“Ngài mang đủ quần áo.”

 

“Mang đủ thị vệ.”

 

“Nhưng lại không mang theo ta.”

 

“Ta biết…”

 

“Ngài không cần ta nữa rồi…”

 

Không cần thì thôi vậy.

 

Đời này tình sâu duyên cạn.

 

Kiếp sau…

 

Nếu thật sự có kiếp sau.

 

Kiếp sau lại nối tiếp đoạn duyên này vậy.

 

Ta không chống đỡ nổi cơ thể nữa, ngã xuống dưới gốc đào.

 

Máu nơi khóe môi tràn ra đầy đất.

 

Hoa đào yêu dị nở rộ.

 

Rực rỡ như lửa cháy.

 



 

Ta trở về thiên giới cũng đã một thời gian.

 

Cửa Nhân Duyên Ty vẫn đóng c.h.ặ.t.

 

Mặc kệ đám thần tiên vì ta xuống trần mà bị chậm se duyên đang đẩy cửa đá cửa đòi xông vào.