Editor: Trang Thảo.
Ngu Uyển Uyển từ nhỏ đã được nuông chiều, chưa từng phải chịu uất ức lớn đến thế bao giờ. Ngày hôm sau, cô ta lập tức chạy đi mách tội với cha. Lúc tôi được gọi xuống phòng khách thì thấy cha đang đùng đùng nổi giận, bên cạnh là Ngu Uyển Uyển ôm mặt, vẻ đầy đáng thương.
Cha chỉ tay vào mặt Ngu Uyển Uyển, chất vấn tôi: “Ngu Thính Vãn, tại sao con lại đ.á.n.h em gái mình? Sao tâm địa con lại độc ác đến thế!”
Tôi vừa mới ngủ dậy, chẳng buồn để ý đến cơn giận của ông ta mà chỉ nhìn chằm chằm vào Ngu Uyển Uyển đang trốn sau lưng cha: “Tôi đã nói với cô rồi mà. Thay vì đi mách cha, cô thà cứ đi bậy ngay giữa phòng khách này đi, như vậy sức đe dọa đối với tôi còn lớn hơn đấy.”
Cha túm c.h.ặ.t lấy tay tôi: “Con trả lời câu hỏi của ta ngay! Đừng có ở đó mà trêu chọc em gái con!”
Tôi đảo mắt nhìn trời rồi hất mạnh tay ông ta ra: “Một đứa con riêng, đ.á.n.h thì cứ đ.á.n.h thôi, còn cần lý do gì sao? Thay vì đứng đây chất vấn con, cha nên suy nghĩ kỹ xem phải giải thích thế nào với các cổ đông của công ty cuối cùng trong tay mình về lý do cha lại phá sản đi.”
Dứt lời, tôi quả nhiên thấy sắc mặt cha biến đổi vì chột dạ. Tôi cười khẩy một tiếng, trước khi đi còn không quên giơ ngón tay giữa về phía đứa con riêng kia. Cha thấy bộ dạng vô lại của tôi thì tức đến nghẹn lời.
Đến lúc mẹ về, ông ta lại báo cáo thêm một lần nữa nhưng chỉ bị mẹ dùng vài câu nói nhẹ nhàng gạt đi. Khi ông ta định nói thêm, mẹ liền mỉm cười dùng lời lẽ đe dọa: “Nếu ông còn nói nhảm nữa thì bữa tiệc tôi định tổ chức để chúc mừng Uyển Uyển trở về Ngu gia sẽ bị hủy bỏ.”
Vừa dứt lời, cha lập tức ngậm miệng, ngay cả Ngu Uyển Uyển đang trốn sau lưng cũng không dám hừ một tiếng. Tôi biết vì sao Ngu Uyển Uyển lại lo lắng cho khuôn mặt đó đến vậy. Công ty của Ngu gia trong tay mẹ gần đây sắp quảng bá sản phẩm mới. Vốn dĩ các mối quan hệ ở Kinh thành định được khai thông trong tiệc mừng tôi đỗ đại học, ai ngờ cha tôi, một kẻ thành sự không đủ bại sự có thừa, lại để đứa con riêng làm hỏng bét cả đại cục. Vì thế, mẹ chỉ có thể mượn cơ hội đưa con riêng về nhà để mở thêm một buổi tiệc xã giao khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ngu Uyển Uyển thật sự tin rằng mình là nhân vật chính của buổi tiệc lần này nên đắc chí bắt đầu sửa soạn. Chiều hôm tiệc diễn ra, cô ta còn đặt lịch ở thẩm mỹ viện để cứu vãn khuôn mặt vừa bị tôi đ.á.n.h hỏng. Còn tôi thì ở lại nhà chính Ngu gia, điện thoại liên tục hiện thông báo từ các phần mềm xã giao:
“Nghe nói Ngu gia lần này thật sự cho đứa con riêng vào cửa, thật hay giả vậy?”
“Thật đấy, tiệc tối nay thiệp mời đã gửi đi rồi.”
Trong nhóm chat, những câu hỏi nghi vấn lập tức biến thành sự khó hiểu: “Thế Ngu Thính Vãn không lột da đứa con riêng đó ra sao? Tính khí cô ấy tốt từ bao giờ vậy?”
Thấy vậy, tôi lập tức lên tiếng giải thích: “Mặt cô ta bị tôi đ.á.n.h sưng vù lên rồi, hiện đang ở thẩm mỹ viện cấp cứu.”
Nói xong, tôi còn nh.ụ.c m.ạ đứa con riêng đó thêm vài câu. Đám phú nhị đại trong nhóm cơ bản đã hiểu được thái độ của tôi đối với Ngu Uyển Uyển, nên tối nay thái độ của họ đối với cô ta chắc chắn cũng chẳng tốt đẹp gì.
Lúc Ngu Uyển Uyển từ thẩm mỹ viện trở về thì vừa vặn bắt gặp quản gia đang tìm người mang lễ phục đến cho cô ta. Tôi đang ngồi ở phòng khách uống trà, vừa ngẩng mắt là thấy ngay khuôn mặt kích động của Ngu Uyển Uyển khi nhìn thấy bộ lễ phục cao cấp. Một kẻ chỉ ham vinh hoa phú quý mà không có đầu óc thì nhất định sẽ trở thành bia đỡ đạn trong hào môn. Nghĩ đến đây, ánh mắt tôi nhìn cô ta mang theo vài phần thương hại. Một kẻ vừa xuất hiện đã bị lợi dụng làm bia đỡ đạn, thật đáng thương.
Trang Thảo
Nửa tiếng trước khi buổi tiệc bắt đầu, tôi tùy tiện chọn một bộ lễ phục thay vào rồi xuống lầu đợi mở màn. Ngu Uyển Uyển mặc bộ đồ hoa lệ ngồi trong phòng khách. Lớp vải đắt tiền bao bọc lấy thân hình thon thả, trông cô ta cũng xinh đẹp và tinh tế. Cộng thêm trang sức điểm xuyết, trông cô ta đúng là có dáng dấp của một đại tiểu thư. Nhưng đó chỉ là điều cô ta tự cảm thấy mà thôi.
Sau khi buổi tiệc khai mạc, mẹ tôi giới thiệu sơ qua về cô ta rồi dắt tôi trong bộ đồ đơn giản trang nhã đi xã giao khắp nơi. Còn cảnh tượng được mọi người vây quanh mà cô ta tưởng tượng hoàn toàn không xuất hiện. Tôi bưng ly rượu vang, đứng từ xa mỉm cười nhìn Ngu Uyển Uyển cô độc ngồi trên ghế sofa. Đám thiếu gia tiểu thư xung quanh tụ tập thành từng nhóm nhỏ, không ngừng chỉ trỏ về phía cô ta.
Khi vòng xã giao thứ nhất kết thúc, mẹ mới thả cho tôi đi liên lạc tình cảm với đám nhị đại Kinh thành. Tôi mỉm cười gật đầu rồi đi về phía phòng tiệc nhỏ dành riêng cho họ. Tiểu thư Lý gia có quan hệ tốt với Ngu gia thấy tôi đến thì lập tức chào đón rồi khoác lấy tay tôi. Tôi nhướng mày nhìn về phía Ngu Uyển Uyển đang ngồi tứ cố vô thân trên sofa: “Sao mọi người lại bỏ mặc cô em gái ngoan của tôi thế kia?"