Editor: Trang Thảo.
Nói xong, tôi thấy Ngu Uyển Uyển nhạy cảm ngẩng đầu nhìn về phía mình. Tôi mỉm cười nâng ly với cô ta, không bỏ sót tia phẫn hận lóe lên trong mắt cô ta. Tiểu thư Lý gia bĩu môi: “Một đứa con riêng thôi mà, giá cũng cao thật đấy, lại còn muốn bọn này chủ động đến bắt chuyện sao? Đã vậy còn chẳng coi ai ra gì, vừa có một anh chàng học giỏi từ gia đình bình thường đến trò chuyện đã bị cô ta liếc xéo một cái rồi ngó lơ.”
Tôi nhìn Ngu Uyển Uyển đang tự cho mình là cao quý, cũng thuận theo lời cô ấy: “Đúng vậy, chẳng lẽ còn muốn tôi đi lấy lòng cô ta sao?” Sau đó như chợt nhớ ra điều gì, khóe miệng tôi bỗng hiện lên nụ cười tươi: “Vậy thì để bọn mình đi trêu chọc cô ta chơi đi.”
Nói xong, tôi ghé tai tiểu thư Lý gia dặn dò vài câu. Cô ấy lập tức hiểu ý. Nhân lúc Ngu Uyển Uyển đi vệ sinh, chúng tôi đã bàn bạc kế hoạch trong nhóm chat. Đến lúc Ngu Uyển Uyển quay lại, cô ta đột nhiên phát hiện ra không ít tiểu thư hào môn như chợt thông suốt, thân thiện kéo tay cô ta trò chuyện. Dù hơi ngẩn ngơ trong giây lát nhưng cô ta chưa cảm thấy có gì bất thường, liền thản nhiên đón nhận sự thiện chí đó.
Trong lúc đang trò chuyện, tiểu thư Lý gia đột nhiên chỉ vào một thiếu niên tuấn tú ở cách đó không xa, vẻ như vô tình giới thiệu: “Đó là Cố Lăng, đại thiếu gia nhà họ Cố, cũng là người thừa kế duy nhất của thế hệ này. Nhà họ Cố ở Kinh thành cũng thuộc hàng phú hộ hàng đầu, bản thân Cố Lăng cũng rất ưu tú. Bọn mình đều đang đùa nhau không biết ai mới là phu nhân tương lai của nhà họ Cố đây.”
Nói xong, tiểu thư Lý gia liếc mắt nhìn Ngu Uyển Uyển, quả nhiên thấy khuôn mặt nóng lòng muốn thử của cô ta. Để tâm tư cô ta thêm sôi động, cô ấy còn bồi thêm một câu: “Nghe nói mẹ bạn rất ưng ý Cố Lăng, định gả Ngu Thính Vãn cho anh ta đấy!”
Nghe đến đây, Ngu Uyển Uyển hoàn toàn ngồi không yên nữa. Người mà mẹ tôi đã khen thì đúng là một “con rể vàng” trong mắt các gia đình. Cô ta nhất định phải nắm lấy cơ hội này. Nếu thiếu gia nhà họ Cố nhìn trúng cô ta, cô ta sẽ một bước lên mây trở thành Cố phu nhân, đến lúc đó ngay cả con tiện nhân Ngu Thính Vãn cũng phải đến cười nịnh nọt cô ta.
Tiểu thư Lý gia nhìn bộ dạng hăm hở của Ngu Uyển Uyển mà suýt không nhịn được cười, còn bổ sung thêm: “Cố thiếu gia rất thích vũ đạo, nghe nói bạn học múa đúng không?”
Ngu Uyển Uyển rụt rè gật đầu. Tiểu thư Lý gia lập tức vỗ tay cười lớn: “Thế thì khéo quá, hay là để mình giới thiệu hai người làm quen nhé?”
Nói xong, cô ấy dẫn một Ngu Uyển Uyển đang giả vờ từ chối nhưng trong lòng mừng thầm đi về phía Cố Lăng. Lúc này, Ngu Uyển Uyển hoàn toàn bị khuôn mặt của Cố Lăng thu hút, không hề nhận ra tiểu thư Lý gia khi quay lưng đi đã nhịn cười đến mức nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tầng lớp thượng lưu ở Kinh thành có tính lưu động cực nhỏ, vì thế chúng tôi đều là bạn cũ mười mấy năm nay. Ai nấy đều hiểu rõ bản tính của nhau. Mọi người bên ngoài thì ra vẻ đạo mạo nhưng thực chất đều là một đám trẻ ranh có sở thích trêu chọc người khác rất ác liệt.
Vừa rồi tôi để tiểu thư Lý gia bàn bạc trong nhóm, bảo mọi người cùng diễn với Ngu Uyển Uyển một phân đoạn thường thấy trong tiểu thuyết tổng tài. Còn người đảm nhận vai nam chính chính là Cố Lăng, kẻ xui xẻo nhất đã tung xúc xắc ra điểm nhỏ nhất trong nhóm WeChat.
Nhìn Ngu Uyển Uyển không ngừng tiếp cận Cố Lăng, tin nhắn trong nhóm WeChat lập tức nảy lên liên tục: [Mọi người đoán xem câu đầu tiên cô ta nói sẽ là gì?]
[Không biết, chẳng lẽ là “Thứ Năm vui vẻ, chuyển khoản cho tôi 50 tệ đi ăn gà rán” à?]
[Lầu trên đủ rồi đấy.]
Trang Thảo
Tôi hơi nhếch môi, tùy tay gõ vào nhóm: [Đánh cược một gói chân gà cay, cô ta sẽ nói: Anh chính là vị hôn phu của chị gái tôi sao?]
Cố Lăng trong nhóm lập tức gửi một dấu chấm hỏi: [Tôi thành vị hôn phu của Diêm Vương là cô từ bao giờ thế?]
Tiểu thư Lý gia giải thích ngay: [Tôi thiết lập nhân vật cho cậu mà, để hình tượng nhân vật sinh động hơn chút thôi.]
Quả nhiên, Ngu Uyển Uyển đi đến bên cạnh Cố Lăng. Cố Lăng không để lại dấu vết cất điện thoại đi, và câu đầu tiên anh ta nghe thấy chính là: “Anh chính là vị hôn phu của chị gái tôi sao?”
Cố Lăng giật giật khóe miệng. Ngu Thính Vãn đúng là nhà tiên tri đại tài. Thế là, dưới sự chỉ đạo của mọi người trong nhóm, Cố Lăng cùng Ngu Uyển Uyển trò chuyện từ những chủ đề cao siêu cho đến chuyện thường nhật, cuối cùng ngay cả giá cá muối ở chợ hôm nay mười lăm tệ một cân cũng được lôi ra nói. Ngu Uyển Uyển vẫn chưa nhận ra điều gì bất thường, còn đùa một câu: “Không ngờ Cố thiếu gia còn là người đàn ông của gia đình, đến cả giá cá muối cũng biết rõ thế.”