Hào Môn Không Có Chỗ Cho Con Riêng

Chương 5



Editor: Trang Thảo.

 

Cố Lăng giật khóe môi, dường như chẳng muốn nhận lời khen đó chút nào. Còn ở đầu bên kia điện thoại, tổng chỉ huy là tiểu thư Lý gia đang cười đến c.h.ế.t đi sống lại trên ghế sofa. Tôi thực sự nhìn không nổi nữa, đẩy cô ấy một cái: “Cậu nghiêm túc chút đi, cẩn thận bị phát hiện bây giờ.”

 

Trong khi đó, Cố Lăng đang gào thét trong nhóm: [Lạy các cụ, nói chuyện gì bình thường chút đi, một đại thiếu gia như tôi sao lại biết cá muối bao nhiêu tiền một cân chứ!]

 

Ngay lập tức có một thiếu gia nhị đại thất đức trong nhóm tiếp lời: [Cậu cứ bảo cậu là vua thủy hải sản đi, dù sao danh tiếng hải vương của cậu ở Kinh thành cũng lẫy lừng lắm rồi.]

 

Cả nhóm lại được một phen cười bò, chỉ khổ Cố Lăng phải gồng mình đối phó với Ngu Uyển Uyển. Cho đến khi người giúp việc nhà họ Cố đến tìm, Cố Lăng mới lịch sự kết thúc cuộc trò chuyện. Tiểu thư Lý gia lập tức nhắn vào nhóm: [Ngu Uyển Uyển trông có vẻ đắc ý lắm, hay là bọn mình tạo cơ hội cho Thính Vãn và cô ta đối mặt đi, để xem cô ta sẽ nói gì với Thính Vãn.]

 

Trong nhóm toàn là những kẻ xem náo nhiệt không sợ chuyện lớn, lập tức nhất trí thông qua. Tôi mỉm cười bảo bọn họ chờ ở nhà vệ sinh tầng một của phòng tiệc, chuẩn bị đón xem trận “Tu La trường” giữa tôi và Ngu Uyển Uyển.

 

Ngu Uyển Uyển thấy tôi mượn cớ đi vệ sinh cũng vội vàng đứng dậy bám theo. Đợi đến lúc tôi từ trong ngăn buồng bước ra rửa tay, cô ta cố tình chặn tôi ngay ở cửa:b“Chị, vừa rồi chị thấy không? Tôi và vị hôn phu của chị trò chuyện rất tâm đầu ý hợp đấy.”

 

Tôi thong thả lắc nhẹ những giọt nước còn đọng trên tay, sau đó chậm rãi đứng thẳng người, đối diện với cô ta: “Vậy nên cô muốn nói gì, Ngu Uyển Uyển?”

 

Ngu Uyển Uyển vốn tưởng rằng khi cô ta cướp người đàn ông của tôi, tôi sẽ kinh hãi mà uy h.i.ế.p cô ta. Ai ngờ tôi lại giữ bộ dạng thong dong như thế, còn dùng ánh mắt như đang xem khỉ làm trò để quan sát cô ta.

 

Trang Thảo

Cô ta nghiến răng, cười một cách đầy điên cuồng và ngang ngược: “Ý tôi là, không ngờ cô cũng chỉ có vậy thôi. Bạn bè của cô đối với tôi thì ôn hòa, vị hôn phu của cô cũng bị tôi hấp dẫn, còn cô thì chỉ có thể làm một tên hề nhảy nhót trong cơn cuồng nộ bất lực. Cô căn bản không xứng đáng trở thành tiểu thư Ngu gia! Tôi muốn cô trơ mắt nhìn tôi cướp đi tài sản của cô, gả cho vị hôn phu của cô, trở thành tiểu thư ưu tú nhất của Ngu gia!”

 

Nói xong, cô ta cười ha hả như một kẻ ngốc rồi nghênh ngang bỏ đi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tôi đợi cô ta đi khuất mới lười biếng ngắm nhìn bộ móng tay của mình, chỉ cảm thấy đẳng cấp của đứa con riêng này quá thấp, tôi còn chẳng buồn tranh đấu với cô ta.

 

Đám tiểu thư trốn trong các ngăn buồng vệ sinh cũng lần lượt đẩy cửa bước ra. Gương mặt ai nấy đều lộ vẻ buồn chán.

 

Tiểu thư Lý gia đảo mắt: “Thông minh mức này mà cũng là thủ khoa Bắc Vũ sao?”

 

Tôi nhún vai: “Người ta khiêu vũ dựa vào chân chứ có dựa vào não đâu. Với cái óc heo đó, nếu thi khối văn hóa thật thì chắc giờ đang đi bưng khay rồi.”

 

Khi trở lại phòng tiệc, đám thiếu gia tiểu thư lại tụ tập cùng nhau để bình phẩm về hành vi vừa rồi của Ngu Uyển Uyển: “Cái lũ con riêng này chỉ số thông minh phổ biến là không cao nhỉ. Lần trước cái đứa nhà họ Kỷ cũng thế, thử nhẹ một chút là mắc câu ngay.”

 

Đứng bên cạnh, thiếu gia nhà họ Vương cười tiếp lời: “Kẻ luôn muốn trèo cao để đổi đời thì chẳng ai thông minh nổi đâu. Đám người này cứ tưởng có thể dùng thân phận thiếu gia tiểu thư hào môn để câu rể vàng, nhưng thực tế mình chỉ là một trò hề.”

 

Tôi tán thành gật đầu. Sau đó nói thêm vài câu thì mẹ cho người tới tìm, bảo muốn dẫn tôi đi gặp một nhóm người khác.

 

Cho đến khi tiệc rượu kết thúc, tôi mới gặp lại Ngu Uyển Uyển. Cô ta vẫn giữ bộ dạng rạng rỡ tươi tắn đó, đứng ở cửa tiễn khách với gương mặt sáng bừng. Khi thấy Cố Lăng, vẻ mặt tình tứ của cô ta khiến tôi nổi hết cả da gà.

 

Mẹ tôi cũng không phải hạng người ngu ngốc. Đợi tiễn khách xong, bà còn đặc biệt hỏi tôi chuyện gì đã xảy ra. Tôi lập tức kể lại rành rọt mọi chuyện. Đến đoạn Ngu Uyển Uyển buông lời thách thức trong nhà vệ sinh, đến cả người nghiêm túc như mẹ cũng không nhịn được mà bật cười thành tiếng.

 

Cười xong, bà vỗ vai tôi, bảo đừng đùa quá trớn kẻo đến lúc biết sự thật Ngu Uyển Uyển lại tức c.h.ế.t. Tôi gật đầu rồi lại kéo mẹ tâm sự tiếp.

 

Trò đùa đêm đó vậy mà lại khiến Ngu Uyển Uyển tin là thật. Cô ta đem tin tức Cố Lăng có cảm tình với mình nói cho cha, cầu xin ông bắc cầu để cô ta và Cố Lăng được gặp mặt lần nữa.

 

Thế nhưng cha tôi sớm đã bại hết gia sản, hiện tại chỉ là một kẻ sa cơ lỡ vận, sống dựa hoàn toàn vào mẹ tôi. Ngay cả chuyện nhỏ như hẹn gặp Cố Lăng, ông ta cũng chỉ có thể nhờ mẹ ra mặt.