Hào Môn Không Có Chỗ Cho Con Riêng

Chương 6



Editor: Trang Thảo.

 

Mẹ quan sát Ngu Uyển Uyển một lượt từ trên xuống dưới rồi chậm rãi nói: “Uyển Uyển à, nghe mẹ khuyên một câu. Có những thứ phù hợp với thân phận hiện tại của con thì nó mới thực sự thuộc về con. Nhưng nếu con muốn trèo cao vào những thứ không thuộc về mình, cẩn thận đến lúc bị người ta nhục nhã đến mức không còn mặt mũi nào đâu.”

 

Nói xong, mẹ nhấp một ngụm trà, mỉm cười dịu dàng nhìn cô ta.

 

Ngu Uyển Uyển vẫn nghiến răng, một lần nữa thỉnh cầu mẹ mời Cố Lăng đến Ngu gia làm khách. Thấy bộ dạng ngu xuẩn không chịu sửa đổi này, mẹ thở dài một tiếng. Cuối cùng, bà vẫn gửi thiệp mời tới Cố phu nhân và Cố Lăng.

 

Nhìn Ngu Uyển Uyển hớn hở đi tìm quản gia để chọn quần áo, mẹ hơi quay mặt đi, mỉm cười hỏi tôi: “Thính Vãn, con biết vì sao lần này cha con lại hướng về đứa con riêng này như thế không?”

 

Tôi chưa kịp trả lời thì đã thấy trong mắt mẹ thoáng qua một tia giễu cợt. Bà mở một bức ảnh trong điện thoại rồi đưa cho tôi.

 

Tôi nhận lấy, đó là một tờ kết quả khám thai.

 

Mẹ cười lạnh: “Mẹ đẻ của Ngu Uyển Uyển gần đây đi khám, phát hiện đã m.a.n.g t.h.a.i ba tháng, là một bé trai. Con sắp có em trai rồi đấy, Thính Vãn.”

 

Tôi nhìn thấy gương mặt lộ rõ vẻ khó chịu của mẹ liền nhẹ nhàng nắm tay bà: “Mẹ, hiện tại mới chỉ ba tháng, không cần vội.”

Trang Thảo

 

Mẹ nhìn tôi đầy lo lắng rồi mỉm cười gật đầu: “Trong thời gian tới chắc hai mẹ con mình sẽ vất vả đây. Đến lúc mọi chuyện xong xuôi, mẹ sẽ đi xử lý lão già không an phận đó sau.”

 

Để dập tắt mộng tưởng hão huyền của Ngu Uyển Uyển, mẹ vừa gửi thiệp thì Cố phu nhân và Cố Lăng đã có mặt tại Ngu gia.

 

Tôi và Ngu Uyển Uyển cùng đứng ở cửa lớn đợi khách đến. Ngu Uyển Uyển diện một bộ đồ phong cách quý tộc, gương mặt trang điểm tinh xảo kết hợp với trang sức đắt tiền, trông cũng rất sang trọng. Còn tôi thì chỉ buộc tóc đơn giản, vừa ngáp vừa đợi người.

 

Cố phu nhân đúng giờ bước xuống từ siêu xe của nhà họ Cố. Thấy tôi ở cửa, mắt bà sáng rực lên, tiến tới ôm chầm lấy tôi và xoa đầu thật mạnh: “Lâu rồi không gặp Thính Vãn của dì, có nhớ dì không nào?”

 

Vừa nói, bà như thể không nhìn thấy Ngu Uyển Uyển, cứ thế kéo tôi vào nhà. Tôi liếc mắt thấy sắc mặt Ngu Uyển Uyển trông rất tệ.

 

Khi vào đến phòng khách, Cố phu nhân lập tức bảo Cố Lăng mở chiếc hộp mang theo. Đó đều là hàng thủ công mỹ nghệ và trang sức bà mua cho tôi trong chuyến du lịch nước ngoài vừa rồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Bà kéo tay tôi, giới thiệu từng món một. Tôi mỉm cười gật đầu phụ họa, trông vô cùng thân thiết với bà.

 

Cố Lăng ngồi một bên nhìn hành động của mẹ mình mà ghen tị: “Ngu Thính Vãn, cậu đúng là biết cách khiến người ta thích thật đấy, nhìn xem mẹ tôi bị cậu mê hoặc thành cái dạng gì rồi kìa.”

 

Cố Lăng chưa kịp nói hết câu đã bị mẹ táng một phát vào lưng: “Thằng nhóc thối này, nếu anh ngoan bằng một nửa Thính Vãn thì tôi đã không phải đ.á.n.h anh mỗi ngày rồi!”

 

Nói xong, bà lại kéo tay tôi kể về những chuyện thú vị khi đi du lịch.

 

Mẹ tôi thấy biểu cảm của Ngu Uyển Uyển thay đổi liên tục liền mỉm cười ngắt lời Cố phu nhân: “Bà đừng chỉ mải nói chuyện với Thính Vãn, nhìn xem đứa con gái này của tôi thế nào?”

 

Dứt lời, bà vỗ vai Ngu Uyển Uyển. Cô ta ưỡn n.g.ự.c, mỉm cười nhìn Cố phu nhân.

 

Cố phu nhân chỉ liếc nhìn cô ta một cái rồi lấy lệ vài câu, sau đó lại quay sang kéo tôi nói tiếp.

 

Nhìn gương mặt cứng đờ của Ngu Uyển Uyển, khóe miệng tôi hơi nhếch lên. Cô ta thật sự nghĩ mình là ai chứ? Một đứa con riêng mà lại tin rằng có thể dựa vào nhan sắc để thắng được một tiểu thư Ngu gia có quyền thế như tôi sao? Nằm mơ đi!

 

Mẹ thấy Ngu Uyển Uyển đang khó chịu liền bồi thêm một đòn mạnh nữa. Bà nắm lấy tay cô ta rồi mỉm cười đưa về phía Cố phu nhân: “Cố phu nhân, Uyển Uyển và Thính Vãn tuổi tác xấp xỉ nhau, lại tốt nghiệp Bắc Vũ. Tôi thấy Cố Lăng cũng ngang tuổi con bé, hay là hai nhà chúng ta kết thân nhé?”

 

Vừa dứt lời, phòng khách đang náo nhiệt bỗng trở nên tĩnh lặng.

 

Ngu Uyển Uyển lộ vẻ mong đợi, định nói gì đó thì bị Cố phu nhân ngắt lời. Bà thân thiện khoác lấy tay mẹ tôi, trách móc: “Chúng ta là bạn bè cũ mười mấy năm rồi, sao bà còn thử tôi thế! Nhà họ Cố chúng tôi không muốn con riêng. Vả lại Thính Vãn giỏi giang như vậy, không phải bà sớm đã biết tôi muốn con bé làm con dâu mình sao!”

 

Tôi không ngờ Cố phu nhân lại nói thẳng thừng như thế.

 

Nghe vậy, tôi nhướng mày nhìn Ngu Uyển Uyển. Cô ta dường như không ngờ bị từ chối phũ phàng đến vậy, cả người trông như sắp suy sụp đến nơi.

 

Nhìn ánh mắt thân thiện bà dành cho mình, mẹ tôi cười gượng hai tiếng rồi chuyển sang đề tài khác, không nhắc lại chuyện kết thân nữa.

 

Tối hôm đó, cha trở về nhà, vốn dĩ còn tràn đầy mong đợi mẹ tuyên bố hôn sự với nhà họ Cố. Ai ngờ cho đến khi ăn xong cơm, mẹ vẫn không hề đả động gì.