Editor: Trang Thảo.
Cha rốt cuộc không kìm chế được, lập tức gọi Ngu Uyển Uyển vào thư phòng.
Tôi mượn cớ mang hoa quả cho cha, bưng đĩa tựa ở cửa thư phòng, dễ dàng nghe rõ nội dung cuộc trò chuyện.
Cha gầm lên chất vấn Ngu Uyển Uyển: “Không phải con nói thái độ của Cố Lăng đối với con rất tốt, rất thích con sao? Tại sao bây giờ Cố phu nhân lại không đồng ý cho nó đính hôn với con!”
Sau đó là tiếng khóc nức nở của Ngu Uyển Uyển: “Cố phu nhân nói không muốn con riêng làm con dâu, con biết làm sao bây giờ! Bà ấy còn nói bà ấy chỉ muốn Ngu Thính Vãn, những người khác đều không được!”
Cha nghiến răng nghiến lợi nói: “Muốn Ngu Thính Vãn thì có ích gì! Ta bảo con liên hôn với nhà họ Cố là để vững chắc địa vị của con ở Kinh thành! Đến lúc em trai con sinh ra, ta sẽ đón hai mẹ con bọn họ về, khi đó ta sẽ có con trai!”
Nói đến đây, tôi nghe thấy cha tạm dừng một lúc lâu: “Nếu để Ngu Thính Vãn liên hôn với nhà họ Cố thì trong tay mẹ con chúng nó sẽ có quá nhiều quân bài! Chúng ta sẽ không còn cơ hội chiến thắng nào cả! Ngày mai ta sẽ đến nhà họ Cố một chuyến, cuộc hôn nhân này nhất định không thể thành!”
Sau đó, đôi cha con kia lại thấp giọng mưu tính điều gì đó.
Nhưng điều đó chẳng quan trọng.
Tôi ăn nốt miếng trái cây cuối cùng trên đĩa rồi chậm rãi quay người rời đi.
Đi ngang qua nhà kính, tôi thấy mẹ đang uống trà. Thấy bóng dáng tôi, bà mỉm cười vẫy tay.
Tôi đi tới, bà ôm lấy vai tôi nói: “Dì Cố đã tìm được bệnh viện nơi người đàn bà kia đang ở rồi. Trùng hợp đó lại là bệnh viện tư thuộc tập đoàn họ Cố. Thời gian trước ả ta vì muốn che mắt thiên hạ nên mới sang Hồng Kông kiểm tra giới tính t.h.a.i nhi, lúc đi máy bay gặp chút vấn đề nên đang phải nằm an thai.”
Tôi gật đầu rồi hỏi: “Vậy khi nào mẹ định động thủ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Mẹ vỗ vai tôi: “Càng sớm càng tốt. Ba ngày nữa con giúp mẹ để mắt đến Ngu Uyển Uyển, mẹ sẽ đi giải quyết kẻ đó.”
Để giữ thể diện cho nhà họ Ngu và cũng để an ủi Ngu Uyển Uyển vừa bị từ chối, Cố phu nhân đã tặng cho tôi và cô ta mỗi người một vé xem vở kịch múa đang hot nhất hiện nay tại khu vực ghế VIP.
Tối hôm đó, tôi và Ngu Uyển Uyển cùng tham dự.
Cố phu nhân vốn làm việc trong lĩnh vực liên quan nên trình độ thưởng thức rất cao. Bà nhìn nghệ sĩ múa chính mặc bộ đồ màu đỏ trên sân khấu, hơi nheo mắt nói: “Cô gái này tuy là người múa tốt nhất hiện nay, nhưng người trước kia còn tốt hơn nhiều. Chất lượng và khả năng biểu đạt của nghệ sĩ chính trước đó là hạng nhất, đáng tiếc cuối cùng lại c.h.ế.t trong một vụ hỏa hoạn. Nếu không thì vị trí hiện tại làm gì đến lượt cô gái này.”
Tôi liếc nhìn Ngu Uyển Uyển. Mặc dù không phải đang nói về mình, nhưng tôi thấy sắc mặt cô ta bỗng chốc trở nên trắng bệch, dường như chỉ một giây sau là có thể ngã xuống đất.
Đúng lúc này, Cố phu nhân đột nhiên lên tiếng: “Uyển Uyển, cháu còn nhớ cô bé cùng dự thi đầu vào với cháu năm đó không? Cô bé có đôi mắt hình hạnh nhân ấy. Sao không thấy cô bé đó nữa nhỉ?”
Tôi hơi nghiêng đầu, thấy rõ vẻ hoảng loạn trong thần sắc của Ngu Uyển Uyển.
Thấy bà hỏi mình, cô ta mới cố trấn tĩnh: “Nhà bạn ấy gặp chút chuyện nên bạn ấy đã từ bỏ con đường này rồi ạ.”
Cố phu nhân như có điều suy nghĩ mà gật đầu, tiếc hận nói: “Thật đáng tiếc cho thiên phú của cô bé đó, nếu không cô bé chắc chắn sẽ tiến xa hơn nhiều.”
Nhìn biểu cảm phức tạp của Ngu Uyển Uyển, tôi hơi nheo mắt lại, dường như đã nhớ ra điều gì đó.
Tôi cầm điện thoại đứng dậy, đi ra ngoài để gửi tin nhắn cho ai đó.
Ba ngày sau.
Trang Thảo
Tôi nhờ tiểu thư Lý gia lấy danh nghĩa cá nhân hẹn Ngu Uyển Uyển đến một quán rượu gần trường cấp ba cũ của cô ta. Cha tôi vì muốn nuôi dưỡng đứa con riêng này đã tốn không ít tâm sức, cố tình tìm một ngôi trường học phí cao nhưng vô cùng kín tiếng. Ngu Uyển Uyển tự cho rằng mình và tiểu thư Lý gia đã là bạn thân nên vội vàng đồng ý. Cô ta tỉ mỉ trang điểm, xuất hiện tại quán rượu với vẻ ngoài tinh xảo.
Ngay sau khi xe của cô ta xuất phát, mẹ tôi đã dẫn theo trợ lý ập đến bệnh viện nhà họ Giang, chuẩn bị trực tiếp đưa kẻ tiểu tam kia đi nạo thai. Còn tôi thì ngồi trong phòng bao, mỉm cười dịu dàng chào hỏi Ngu Uyển Uyển. Ngồi cạnh tôi là Cố Lăng, tiểu thư Lý gia và tất cả những người từng đối xử ôn hòa với cô ta trong bữa tiệc hôm trước.