Mộc Tiểu Thảo nhíu mày, đưa tay bắt mạch cho hắn. Mạch đập hỗn loạn, lúc nhanh lúc chậm, nội tức trong đan điền đang tán loạn như rắn mất đầu. Đây là dấu hiệu của "Phệ Tâm Tán" – một loại kỳ độc vô sắc vô vị, chuyên dùng để phế bỏ kinh mạch của cao thủ nội gia. Nếu chậm trễ thêm nửa nén nhang, Tần Mộc Dương dù có được thần y cứu chữa cũng sẽ trở thành một phế nhân.
"Số ngươi vẫn còn may mắn chán khi gặp được bổn phu nhân." Mộc Tiểu Thảo lẩm bẩm.
Nàng buông tay hắn ra, nhắm mắt lại, dồn ý niệm vào Ngọc Bội Bình An Khấu trước n.g.ự.c. Một luồng sáng ấm áp vô hình bao bọc lấy tâm trí nàng. Trong chớp mắt, linh hồn nàng dường như tách khỏi thể xác, bước vào một không gian rộng lớn, sương mù lảng vảng. Giữa không gian ấy là vô số rương hòm hồi môn mà nàng vừa thu thập, nhưng nàng không bận tâm đến chúng. Mục tiêu của nàng là chiếc giếng cổ bằng đá cẩm thạch nằm ở trung tâm không gian.
Bên trong chiếc giếng ấy chính là Vô Căn Thủy – thứ linh thủy kết tinh từ tinh hoa của đất trời, chỉ có trong truyền thuyết. Vô Căn Thủy không chạm đất, không dính phàm trần, có khả năng giải bách độc, trị trọng thương, tẩy tủy phạt cốt, cải t.ử hoàn sinh. Ở kiếp trước, nàng mãi đến khi sắp c.h.ế.t mới vô tình phát hiện ra bí mật này, nhưng lúc đó đã quá muộn. Kiếp này, Vô Căn Thủy sẽ là thứ v.ũ k.h.í tối thượng giúp nàng xoay chuyển càn khôn.
Bằng một ý niệm, một chén ngọc nhỏ được múc đầy Vô Căn Thủy hiện ra trong tay nàng ở thế giới thực. Thứ nước trong vắt, tản ra một tầng sương mỏng manh, tỏa hương thơm thanh khiết xua tan đi mùi m.á.u tanh tưởi trong hẻm nhỏ.
Tần Mộc Dương tuy ý thức đang mơ hồ, nhưng khi ngửi thấy mùi hương này, bản năng sinh tồn khiến hắn vô thức khẽ hé miệng.
Mộc Tiểu Thảo quỳ một chân xuống, một tay đỡ lấy gáy hắn, tay kia đưa chén ngọc lên môi hắn. "Uống đi, đây là thứ duy nhất giữ lại mạng ch.ó của ngươi đêm nay."
Thứ chất lỏng mát lạnh vừa chạm vào môi, Tần Mộc Dương như người khát khô giữa sa mạc tìm thấy ốc đảo, bản năng nuốt ực một hơi cạn sạch. Vô Căn Thủy chảy dọc xuống cổ họng, lập tức hóa thành một luồng khí mát rượi, xoa dịu cảm giác nóng rát như lửa thiêu do Phệ Tâm Tán gây ra. Luồng linh khí ấy mạnh mẽ len lỏi vào từng kỳ kinh bát mạch, đuổi theo những độc tố đang xâm nhập vào lục phủ ngũ tạng, điên cuồng thanh tẩy và phục hồi những tổn thương nghiêm trọng nhất.
Chỉ vài nhịp thở sau, cơ thể Tần Mộc Dương bắt đầu run lên bần bật. Hắn ho khan một tiếng, sau đó nghiêng người, nôn thốc nôn tháo ra một bãi m.á.u đen đặc kịt, bốc khói xèo xèo khi chạm xuống nền đá tảng.
Độc tố đã bị ép ra ngoài.
Sắc mặt xám xịt của vị Chiến thần dần khôi phục lại chút huyết sắc. Hơi thở vốn đứt quãng nay đã nhịp nhàng và sâu hơn. Đôi mắt sắc lẹm của hắn mở ra, ánh nhìn tuy vẫn còn mệt mỏi nhưng đã khôi phục sự tỉnh táo và uy nghiêm vốn có. Hắn nhìn chằm chằm vào nữ nhân đang quỳ trước mặt mình, trong lòng dậy lên một trận kinh thiên động địa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Thứ nước thần kỳ kia là gì? Nữ nhân mang thân phận gì mà lại có thể sở hữu báu vật giải được Phệ Tâm Tán chỉ trong nháy mắt?
"Ngươi..." Tần Mộc Dương cất giọng khàn khàn, âm vực trầm thấp mang theo sự cảnh giác tột độ.
"Đừng vội mở miệng hỏi han, Tần Vương điện hạ." Mộc Tiểu Thảo lạnh nhạt ngắt lời, thuận tay cất chén ngọc trở lại không gian. Nàng đứng phắt dậy, đôi tai nhạy bén vểnh lên. Từ phía đầu hẻm, cách đó vài con phố, văng vẳng tiếng ch.ó sủa và tiếng bước chân rầm rập của một đám người. Ánh đuốc bập bùng hắt những cái bóng dài ngoằng lên những bức tường rêu. Đám sát thủ vẫn chưa từ bỏ, chúng đang rà soát khu vực này.
"Bọn chúng đang quay lại. Nếu ngươi không muốn bị băm vằn ra thành trăm mảnh khi cơ thể còn chưa kịp hồi phục nội lực, thì tốt nhất hãy ngậm miệng lại và đi theo ta."
Tần Mộc Dương c.ắ.n răng, chống một tay xuống đất định tự đứng lên, nhưng sự suy nhược sau khi giải độc khiến chân hắn lảo đảo. Mộc Tiểu Thảo thở dài một hơi đầy bất lực. Nàng bước tới, dứt khoát luồn thân hình mảnh dẻ của mình vào dưới cánh tay vững chãi của hắn, vắt cánh tay hắn qua vai mình, dùng toàn bộ sức lực để làm điểm tựa cho hắn.
Sự va chạm bất ngờ khiến cơ thể Tần Mộc Dương cứng đờ. Từ thủa cha sinh mẹ đẻ đến nay, chưa một nữ nhân nào dám đến gần hắn ở khoảng cách này, lại càng không có ai to gan dám ôm ngang eo hắn với một thái độ thô lỗ đến vậy. Hương thơm nhè nhẹ từ mái tóc đen nhánh của nàng xộc vào mũi hắn, một thứ mùi hương thanh tao pha lẫn sự kiên cường, hoàn toàn áp đảo mùi m.á.u tanh trên người hắn.
"Nữ nhân, ngươi thật to gan..." Hắn gầm gừ trong cổ họng, nhưng bước chân vẫn vô thức nương theo lực kéo của nàng.
"Im miệng và bước đi, nếu không ta sẽ vứt ngươi lại cho bọn sát thủ làm phân bón cây." Mộc Tiểu Thảo nghiến răng đáp trả. Sức nặng của một nam nhân trưởng thành luyện võ khiến vai nàng đau nhức, nhưng nàng không hề phàn nàn nửa lời.
Hai bóng người, một cao lớn uy dũng nhưng thương tích đầy mình, một nhỏ nhắn mảnh mai nhưng kiên cường quật khởi, cứ thế dìu dắt nhau lẩn khuất vào màn đêm sâu thẳm. Bọn họ di chuyển men theo những mảng tối dưới chân tường, cố gắng không tạo ra bất kỳ tiếng động nào.
Chẳng mấy chốc, một công trình đổ nát hiện ra trước mắt. Đó là Miếu Hoang - nơi thờ phụng một vị thần vô danh đã bị người đời quên lãng từ hàng chục năm nay. Cánh cửa gỗ mục nát chỉ còn treo lủng lẳng bằng một chiếc bản lề gỉ sét. Xung quanh miếu cỏ mọc um tùm, che khuất tầm nhìn, lại có mùi ẩm mốc của gỗ mục đan xen, là một nơi ẩn náu hoàn hảo để đ.á.n.h lừa khứu giác của những con ch.ó săn đang truy lùng.
Mộc Tiểu Thảo dùng chân đẩy nhẹ cánh cửa, dìu Tần Mộc Dương bước vào bên trong. Nàng cẩn thận đỡ hắn ngồi tựa lưng vào bệ đá dưới bức tượng thần đã vỡ nát, sau đó nhanh ch.óng quay ra cửa, dùng một cành cây khô quét lại những dấu vết m.á.u và bùn đất mà hai người vừa bỏ lại. Động tác của nàng thuần thục, dứt khoát, không hề có chút hoảng loạn dư thừa.