Hòa Ly Báo Thù: Đích Nữ Mang Không Gian Tuyệt Sát

Chương 9



Mộc Tiểu Thảo nhếch mép cười lạnh. Nàng xốc lại tay nải vải thô trên vai – một đạo cụ ngụy trang hoàn hảo để che mắt thiên hạ – rồi sải bước tiến sâu vào con hẻm. Đây là lối đi tắt duy nhất dẫn ra khu vực ngoại vi phía đông Kinh thành, nơi có một ngôi Miếu Hoang lẩn khuất sau những rặng liễu gai. Nàng cần một nơi an toàn để tá túc qua đêm nay trước khi trời sáng, rũ sạch mọi dấu vết để đường hoàng trở về Mộc phủ.

Đi được chừng mười trượng, bước chân Mộc Tiểu Thảo đột ngột khựng lại.

Bản năng sinh tồn được tôi luyện từ những năm tháng tranh đấu gay gắt ở kiếp trước khiến mọi giác quan của nàng căng lên như dây đàn. Trong luồng gió lạnh buốt vừa thổi qua, mũi nàng bắt được một mùi vị vô cùng quen thuộc và đáng sợ.

Mùi m.á.u tanh.

Không phải là thứ mùi m.á.u loãng của súc vật bị làm thịt ngoài chợ, mà là mùi m.á.u người đặc quánh, nồng nặc, mang theo cả khí tức tà ác của sự c.h.ế.t ch.óc. Sát khí bủa vây lấy không gian chật hẹp, khiến nhiệt độ xung quanh dường như giảm xuống thêm vài phần.

Mộc Tiểu Thảo nín thở, ép sát thân hình mảnh mai của mình vào bức tường gạch lạnh lẽo. Ánh mắt nàng sắc như d.a.o, xuyên qua màn đêm đen kịt, cẩn trọng dò xét từng ngóc ngách. Ở phía trước, cách nàng không xa, ngay dưới bóng râm của một cây đa cổ thụ rễ cuộn ngoằn ngoèo, có một khối đen ngòm đang đổ gục.

Một vũng chất lỏng sẫm màu đang từ từ lan rộng trên mặt đất, phản chiếu thứ ánh sáng mờ nhạt của vầng trăng khuyết.

Trong đầu Mộc Tiểu Thảo lập tức hiện lên hai chữ: Rắc rối. Nàng vừa mới thoát khỏi vũng bùn Lưu gia, tuyệt đối không muốn vướng vào bất kỳ ân oán giang hồ hay những cuộc thanh trừng đẫm m.á.u nào khác. Quy luật sinh tồn ở Đại Hoa triều vô cùng khắc nghiệt: biết càng nhiều, c.h.ế.t càng nhanh. Nàng xoay gót, định bụng sẽ đi đường vòng, thà mất thêm nửa canh giờ còn hơn chuốc họa vào thân.

Thế nhưng, ngay khoảnh khắc nàng định rời đi, một tiếng rên rỉ trầm đục, đứt quãng vang lên từ khối đen kia. Cùng lúc đó, bóng mây đen che khuất mặt trăng khẽ tản ra, để lộ một vệt sáng mỏng manh rọi thẳng vào người đang nằm dưới đất.

Đó là một nam nhân.

Hắn vận một thân hắc bào, toàn thân đẫm m.á.u. Dù đang gục ngã, thân hình cao lớn, vạm vỡ của hắn vẫn toát ra một cỗ áp bách kinh người, tựa như một con mãnh thú đang thoi thóp nhưng vẫn đủ sức xé xác bất kỳ kẻ nào dám tới gần. Ánh mắt Mộc Tiểu Thảo lướt qua lớp y phục trên người hắn, đồng t.ử đột nhiên co rút lại.

Chất liệu vải kia... là tơ tằm cống phẩm Tuyết Liên, dệt lẫn với chỉ vàng ngầm tạo thành họa tiết mây cuộn và kỳ lân. Ở Đại Hoa triều, kẻ có tư cách mặc loại y phục này, nếu không phải là hoàng thân quốc thích thì cũng là bậc vương hầu quyền khuynh triều dã. Và họa tiết kỳ lân hắc ám kia, chính là gia huy độc quyền của Tần Vương Phủ.

Tần Mộc Dương!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Cái tên vang lên trong đầu Mộc Tiểu Thảo như một tiếng sấm rền. Ký ức kiếp trước cuồn cuộn ùa về. Tần Vương Tần Mộc Dương, Đại Tướng quân nắm giữ một nửa binh quyền của Đại Hoa, vị Chiến thần bách chiến bách thắng khiến quân thù nghe danh đã vỡ mật. Hắn là một kẻ thâm tàng bất lộ, hành sự tàn nhẫn, lạnh lùng, không thuộc phe phái của vị hoàng t.ử nào, chỉ trung thành với duy nhất ngai vàng. Thế nhưng, trong ký ức của nàng, vào chính năm này, Tần Vương từng bị ám sát trong một đêm tối trời, trúng phải kỳ độc khiến võ công phế bỏ một nửa, phải lui về ở ẩn suốt nhiều năm liền, tạo cơ hội cho gian thần hoành hành.

Thì ra, sự kiện chấn động kinh thành năm đó lại diễn ra vào chính đêm nay, và ngay tại con hẻm tồi tàn phía sau Lưu phủ này!

Mộc Tiểu Thảo đứng chôn chân tại chỗ, não bộ hoạt động với tốc độ kinh hoàng. Cứu hay không cứu?

Nếu bỏ đi, nàng sẽ an toàn tuyệt đối. Mặc kệ vị Chiến thần này tự sinh tự diệt, lịch sử sẽ lặp lại, hắn sẽ sống sót nhưng tàn phế. Nhưng nếu nàng cứu hắn thì sao?

Một khi đã bóc trần bộ mặt thật của Lưu Quốc Cường, chắc chắn gia đình hám danh lợi đó sẽ không chịu để yên. Lưu phủ tuy chỉ là một gia tộc võ tướng nhỏ, nhưng lại có mạng lưới quan hệ phức tạp với các thế lực ngầm trong triều. Mộc phủ nhà nàng hiện tại lại đang sa sút, tổ mẫu tuổi cao sức yếu, một mình nàng dù có tiền bạc trong tay cũng khó lòng chống đỡ được những mũi tên b.ắ.n lén trong bóng tối. Nàng cần một ngọn núi lớn để dựa vào, một chiếc ô dù che trời để không kẻ nào dám động đến Mộc gia.

Và ở cái Đại Hoa triều này, còn thế lực nào cường đại hơn, uy chấn hơn Tần Vương Phủ?

"Kẻ thù của kẻ thù chưa chắc đã là bạn, nhưng kẻ nợ ân tình cứu mạng của ta, chắc chắn phải trả giá bằng sự bảo hộ." Mộc Tiểu Thảo c.ắ.n c.h.ặ.t môi, ánh mắt lóe lên tia quyết đoán tàn nhẫn. Nàng không phải thánh mẫu, nàng là một thương nhân đang đ.á.n.h cược sinh mạng để đổi lấy lợi ích tối đa.

Không chần chừ thêm nửa khắc, Mộc Tiểu Thảo cẩn trọng bước tới gần nam nhân đang nằm dưới đất. Sát khí tỏa ra từ người hắn sắc lạnh đến mức khiến lớp da gà trên tay nàng nổi rần rần.

Nghe thấy tiếng bước chân, Tần Mộc Dương đột ngột mở bừng mắt. Đôi mắt hắn đỏ ngầu, vằn vện tơ m.á.u, tựa như ác quỷ Tu La bò lên từ địa ngục. Dù độc tính đang tàn phá ngũ tạng, bản năng chiến đấu của một tướng quân vẫn khiến hắn vung tay lên, tung ra một đòn chưởng lực yếu ớt nhưng đầy sát ý hướng về phía yết hầu của Mộc Tiểu Thảo.

"Muốn c.h.ế.t à!" Mộc Tiểu Thảo hừ lạnh, thân hình linh hoạt nghiêng sang một bên. Nàng dùng kỹ năng cầm nã tay không học được từ kiếp trước, chuẩn xác túm lấy cổ tay hắn, mượn lực đẩy mạnh một cái, ép c.h.ặ.t cánh tay to lớn của hắn xuống đất.

"Đừng nhúc nhích, nếu không muốn chất độc chạy thẳng vào tim!" Nàng hạ giọng quát khẽ, thanh âm trong trẻo nhưng mang theo uy lực không thể chối cãi.

Tần Mộc Dương thở dốc, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng kịch liệt. Hắn trừng mắt nhìn nữ nhân trước mặt. Dưới ánh trăng mờ, khuôn mặt thanh tú của nàng toát lên vẻ lạnh lùng, kiêu ngạo, hoàn toàn không có sự hoảng loạn của những nữ nhi thường tình khi thấy m.á.u. Môi hắn mấp máy định nói gì đó, nhưng một ngụm m.á.u đen ngòm đã trào ra khỏi khóe miệng, mang theo mùi hôi thối đặc trưng của kịch độc.