Hòa Ly Báo Thù: Đích Nữ Mang Không Gian Tuyệt Sát

Chương 11



Hoàn thành xong mọi việc che đậy, nàng thở hắt ra một hơi, quay vào bên trong miếu. Trong không gian tối tăm chỉ được thắp sáng bởi ánh trăng lọt qua mái ngói thủng, Mộc Tiểu Thảo bắt gặp ánh mắt sâu thẳm, sắc bén như chim ưng của Tần Mộc Dương đang ghim c.h.ặ.t lấy mình.

Cơn nguy kịch đã qua, giờ là lúc những kẻ thông minh bắt đầu tính toán. Vị Chiến thần của Đại Hoa triều đã khôi phục lại thần trí, và con thú hoang dù đang bị thương, vẫn luôn là kẻ nguy hiểm nhất.

Mộc Tiểu Thảo phủi nhẹ lớp bụi trên tay áo, thản nhiên khoanh tay trước n.g.ự.c, đứng đối diện với hắn. Bầu không khí trong miếu hoang đột ngột chùng xuống, căng như một sợi dây đàn sắp đứt. Cuộc gặp gỡ định mệnh này, rốt cuộc sẽ là phúc hay họa, tất cả đều phụ thuộc vào cuộc đàm phán sắp tới.

Ánh trăng nhợt nhạt xuyên qua những lỗ thủng trên mái ngói rêu phong, chiếu rọi vào không gian tĩnh mịch của ngôi miếu hoang. Trong bầu không khí thoang thoảng mùi ẩm mốc và mùi m.á.u tanh chưa tan hết, ánh mắt của Tần Mộc Dương sắc lạnh như lưỡi kiếm vừa rút khỏi vỏ, ghim c.h.ặ.t lấy Mộc Tiểu Thảo.

Không gian tĩnh lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng gió rít qua những khe hở của bức tường đổ nát.

Đột nhiên, bóng đen cao lớn tựa lưng vào bệ đá bỗng nhiên biến mất.

Nhanh như một tia chớp x.é to.ạc màn đêm, Tần Mộc Dương lao v.út về phía trước. Bản năng sinh tồn và phản xạ chiến đấu được tôi luyện từ vô số kiếp nạn trên sa trường của một vị Chiến thần đã hoàn toàn thức tỉnh. Bàn tay to lớn, thô ráp, vương đầy vết m.á.u khô của hắn vung ra, chuẩn xác bóp c.h.ặ.t lấy chiếc cổ mảnh mai của Mộc Tiểu Thảo, ép mạnh nàng vào cây cột gỗ long lay giữa miếu.

"Ngươi là ai? Kẻ nào phái ngươi tới?"

Giọng nói của Tần Mộc Dương khàn đặc, trầm thấp nhưng mang theo sát khí ngút ngàn, giống như tiếng gầm gừ của một con dã thú đang bị thương. Lực tay của hắn cực mạnh, tàn nhẫn và không hề nương tình, dường như chỉ cần Mộc Tiểu Thảo có nửa điểm dị động, hắn sẽ lập tức bẻ gãy cổ nàng.

Đối mặt với t.ử thần trong gang tấc, Mộc Tiểu Thảo không hề hoảng loạn. Kiếp trước từng trải qua bao nhiêu gió tanh mưa m.á.u, từng bị dồn ép đến bước đường cùng, chút sát khí này của hắn chưa đủ để làm nàng run sợ. Đôi mắt trong veo của nàng khẽ nheo lại, không hề có lấy một tia bối rối hay cầu xin.

"Buông tay!" Nàng lạnh lùng cất lời, giọng nói dù bị chèn ép nhưng vẫn rõ ràng, sắc bén.

Tần Mộc Dương khẽ nhíu mày. Sự bình tĩnh của nữ nhân trước mặt khiến hắn bất ngờ. Thông thường, một nữ t.ử khuê các gặp cảnh tượng này nếu không khóc lóc t.h.ả.m thiết thì cũng đã ngất lịm đi vì sợ hãi. Nhưng nàng thì không. Ánh mắt nàng nhìn hắn không phải là sự sợ hãi, mà là sự phán xét của một thợ săn đang nhìn con mồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ngay trong khoảnh khắc hắn lơ đãng vì sự kinh ngạc, Mộc Tiểu Thảo lập tức ra tay.

Nàng không sử dụng nội lực—bởi thân xác này vốn dĩ không có—mà dùng kỹ năng cầm nã thủ cực kỳ hiểm hóc mang theo từ kiếp trước. Bàn tay nhỏ nhắn của nàng đột ngột vươn lên, hai ngón tay cái và trỏ như kìm sắt bóp nát vào huyệt Khúc Trì và huyệt Thiếu Hải trên cánh tay đang bị thương của Tần Mộc Dương. Đồng thời, nàng dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể, mượn lực xoay người, gối phải thúc mạnh vào hông hắn, chỗ mà m.á.u vẫn còn đang rỉ ra.

"Hừ!"

Tần Mộc Dương kêu lên một tiếng nghẹn ứ. Cơn đau nhói truyền đến từ các huyệt đạo kết hợp với vết thương cũ bị động chạm khiến lực tay của hắn vô thức nới lỏng. Chỉ chờ có thế, Mộc Tiểu Thảo lách người thoát ra khỏi gông cùm, lùi lại ba bước, duy trì một khoảng cách an toàn, tư thế phòng ngự vô cùng hoàn hảo.

"Lấy oán báo ân, ra tay tàn độc với ân nhân cứu mạng. Đây chính là tác phong hành sự của vị Chiến thần uy chấn Đại Hoa triều sao, Tần Vương điện hạ?" Mộc Tiểu Thảo vuốt lại nếp áo, khóe môi nhếch lên một nụ cười trào phúng, ánh mắt mang theo ba phần khinh miệt, bảy phần sắc lạnh.

Nghe thấy danh xưng của mình bị vạch trần một cách dễ dàng, đồng t.ử Tần Mộc Dương co rút kịch liệt. Hắn đứng thẳng người, sát khí trên người không những không giảm mà còn bùng nổ dữ dội hơn. Một nữ t.ử bình thường tuyệt đối không thể có thân thủ quỷ dị như vậy, càng không thể liếc mắt một cái đã nhận ra thân phận của hắn trong bộ dạng thê t.h.ả.m này.

"Ngươi rốt cuộc là ai?" Hắn bước lên một bước, áp lực từ thân hình cao lớn đổ ập về phía nàng.

"Ta là ai không quan trọng. Quan trọng là, ngài hãy tự kiểm tra lại cơ thể mình đi." Mộc Tiểu Thảo thản nhiên khoanh tay trước n.g.ự.c, hất cằm về phía hắn. "Nếu ta muốn g.i.ế.c ngài, lúc ngài nằm thoi thóp trong hẻm vắng, ta chỉ cần bồi thêm một nhát d.a.o, hoặc đơn giản là để mặc ngài thối rữa ở đó. Cần gì phải tốn công dìu ngài vào đây?"

Tần Mộc Dương sững người. Câu nói của nàng như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào sự cảnh giác thái quá của hắn. Hắn vội vã nhắm mắt, âm thầm vận chuyển chu thiên nội công.

Chỉ trong chớp mắt, sự kinh ngạc tột độ hiện rõ trên khuôn mặt góc cạnh của hắn. Kịch độc "Huyết Sát Tán" – loại độc d.ư.ợ.c cấm kỵ vô phương cứu chữa mà bọn sát thủ đã dùng ám khí găm vào người hắn, loại độc mà ngay cả ngự y trong cung cũng phải bó tay, giờ phút này... hoàn toàn biến mất! Không những thế, chân khí trong đan điền của hắn đang vận chuyển cực kỳ trơn tru, lục phủ ngũ tạng dường như được một dòng suối ấm áp gột rửa, sinh cơ bừng bừng.

Ký ức mơ hồ trước khi hôn mê ùa về. Hắn nhớ mang máng có người đã đổ vào miệng hắn một thứ nước trong vắt, ngọt lịm. Thứ nước đó đi đến đâu, hàn độc trong cơ thể bị xua tan đến đó.