Hắn mở bừng mắt, nhìn chằm chằm vào nữ nhân nhỏ bé trước mặt. Nàng mặc bộ y phục bằng gấm thượng hạng nhưng có chút xộc xệch, trên tay cầm một tay nải nhỏ, dung mạo thanh tú nhưng đôi mắt lại sâu thẳm và lạnh lẽo vô cùng. Một nữ nhân mang theo kỳ trân dị bảo có thể giải được kịch độc, lại xuất hiện ở một nơi hoang vắng lúc nửa đêm, mang theo hành lý như đang đào tẩu. Quá nhiều điểm đáng ngờ.
Nhưng sự thật rành rành không thể chối cãi: Nàng thực sự đã cứu mạng hắn.
Sát khí quanh người Tần Mộc Dương dần tan biến, thay vào đó là sự phòng bị và dò xét sâu sắc. Hắn thu tay về, đứng chắp tay sau lưng, khôi phục lại phong thái uy nghi của một Vương giả nắm trong tay thiên binh vạn mã.
"Là bổn vương đường đột." Tần Mộc Dương trầm giọng, ngữ khí đã không còn sự thù địch nhưng vẫn mang theo sự kiêu ngạo từ trong cốt tủy. "Ngươi đã giải độc cho ta, ân tình này bổn vương ghi nhận. Nói đi, ngươi muốn gì? Vàng bạc châu báu, ruộng đất nhà cửa, hay là vinh hoa phú quý? Chỉ cần ngươi mở miệng, Tần Mộc Dương ta tuyệt đối không nuốt lời."
Mộc Tiểu Thảo nghe vậy, khẽ cười thành tiếng. Tiếng cười trong trẻo vang lên giữa miếu hoang tĩnh mịch, nhưng lại mang theo sự lạnh lẽo thấu xương.
"Vinh hoa phú quý? Vàng bạc châu báu?" Nàng lắc đầu, tiến lên nửa bước, đôi mắt sáng rực nhìn thẳng vào mắt hắn, không hề né tránh. "Tần Vương điện hạ, ngài nghĩ mạng của ngài chỉ đáng giá chừng đó thôi sao? Hay ngài nghĩ, một kẻ có thể lấy ra thứ t.h.u.ố.c giải được kịch độc vô phương cứu chữa, lại là kẻ thiếu tiền?"
Tần Mộc Dương híp mắt lại. Nữ nhân này, khẩu khí thật không nhỏ.
"Vậy ngươi muốn cái gì?" Hắn hỏi, giọng nói mang theo chút hứng thú hiếm hoi. Đã lâu lắm rồi, không có kẻ nào dám đứng trước mặt hắn cò kè mặc cả một cách trắng trợn và tự tin đến vậy.
"Ta muốn một cái ô che mưa chắn gió. Một thế lực bảo kê." Mộc Tiểu Thảo dứt khoát đáp trả, không vòng vo.
Nàng biết rõ tình cảnh của mình hiện tại. Dù nàng đã thành công ép Lưu Quốc Cường ký giấy hòa ly, thu gom toàn bộ tài sản hồi môn nhờ không gian ngọc bội, nhưng Lưu gia chắc chắn sẽ không cam tâm tình nguyện nuốt trôi cục tức này. Khi bọn chúng phát hiện kho gấm trống rỗng, chúng sẽ điên cuồng tìm kiếm nàng. Một thân một mình nữ nhi, dù nàng có bản lĩnh đến đâu, nếu đối đầu trực diện với cả một gia tộc có thế lực trong triều đình, chắc chắn sẽ gặp vô vàn phiền phức.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Hơn nữa, mục tiêu của nàng không chỉ là trốn chạy. Nàng muốn quay về Mộc phủ, chấn hưng gia tộc, sử dụng số tài sản kết xù trong không gian để xây dựng nên một đế chế thương nghiệp hùng mạnh, đ.á.n.h sập hoàn toàn Lưu gia và những kẻ đã từng ức h.i.ế.p nàng. Để làm được điều đó, nàng cần một bức tường thành vững chắc, một cái tên mà chỉ cần xướng lên, không kẻ nào ở Kinh thành này dám khinh suất động vào nàng.
Và Tần Mộc Dương, vị Tần Vương nắm giữ trọng binh, kẻ khiến ngay cả Hoàng đế cũng phải ba phần kiêng nể, chính là ứng cử viên hoàn hảo nhất.
"Ô che mưa chắn gió?" Tần Mộc Dương nhếch mép, nụ cười nửa miệng khiến khuôn mặt lạnh lùng của hắn thêm phần tà mị. "Ngươi khẩu khí lớn lắm. Ngươi có biết, làm ô che cho ngươi, nghĩa là bổn vương có thể sẽ phải đối đầu với những rắc rối không lường trước được không? Vì sao bổn vương phải vì một nữ nhân không rõ lai lịch mà chuốc lấy phiền phức?"
"Bởi vì mạng của ngài là do ta nhặt về." Mộc Tiểu Thảo lạnh nhạt cắt ngang. "Điện hạ, ngài là người thông minh, ta cũng không thích nói nhảm. Đêm nay ngài bị truy sát thê t.h.ả.m như vậy, chứng tỏ kẻ thù của ngài không hề tầm thường. Nếu ngài c.h.ế.t ở con hẻm đó, Tần Vương phủ sẽ đại loạn, binh quyền rơi vào tay kẻ khác, những huynh đệ vào sinh ra t.ử cùng ngài sẽ có kết cục ra sao? Ta cứu ngài, tương đương với việc cứu cả Tần Vương phủ. Chút phiền phức nhỏ nhoi của ta so với cái mạng của ngài và cơ đồ của Tần gia, chẳng lẽ ngài tính toán không ra cái nào nặng, cái nào nhẹ?"
Tần Mộc Dương im lặng. Ánh mắt hắn nhìn Mộc Tiểu Thảo rốt cuộc đã thay đổi hoàn toàn. Không còn là sự dò xét một kẻ khả nghi, mà là sự đ.á.n.h giá một đối thủ, một đồng minh ngang tầm.
Nữ nhân này ăn nói sắc bén, tư duy logic, nắm bắt điểm yếu của người khác cực kỳ chuẩn xác. Nàng không dùng ân huệ để uy h.i.ế.p một cách hèn mọn, mà đặt mọi thứ lên bàn cân lợi ích, biến một ân tình thành một cuộc giao dịch sòng phẳng. Sự quyết đoán và tàn nhẫn toát ra từ tận trong xương tủy của nàng khiến hắn cảm thấy... vô cùng thú vị.
"Tốt! Rất tốt!" Tần Mộc Dương đột nhiên vỗ tay, âm thanh giòn giã vang lên. "Đã lâu rồi bổn vương không gặp được một kẻ thú vị như ngươi. Món nợ ân tình này, Tần Mộc Dương ta nhận."
Hắn thò tay vào trong lớp áo bào rách nát, gỡ từ bên hông xuống một vật đen tuyền, dứt khoát ném về phía Mộc Tiểu Thảo.
Nàng nhanh tay chụp lấy. Cảm giác lạnh lẽo, trơn nhẵn của ngọc thạch thượng hạng truyền vào lòng bàn tay. Đó là một tấm ngọc bài màu đen tuyền, viền ngoài chạm khắc hoa văn rồng uốn lượn tinh xảo, chính giữa khắc chìm một chữ "Tần" nét b.út rồng bay phượng múa, toát lên uy áp vô hình.
"Đây là Tín vật Tần Vương." Giọng Tần Mộc Dương vang lên, trầm ổn và uy mang. "Thấy ngọc bài như thấy bổn vương. Toàn bộ ám vệ, cửa hàng, tiền trang thuộc mạng lưới của Tần Vương phủ trên khắp Đại Hoa triều này, chỉ cần thấy ngọc bài đều sẽ răm rắp nghe lệnh ngươi. Bất cứ khi nào ngươi cần, cầm ngọc bài này đến Hối Thông Tiền Trang ở Nam phố Kinh thành. Bổn vương hứa với ngươi một điều kiện, bất kể là g.i.ế.c người, phóng hỏa, hay san bằng một gia tộc, chỉ cần ngươi mở miệng, Tần Vương phủ sẽ làm thay ngươi."