Hòa Ly Báo Thù: Đích Nữ Mang Không Gian Tuyệt Sát

Chương 13



Mộc Tiểu Thảo vuốt ve bề mặt ngọc bài. Lời hứa của Tần Mộc Dương ngàn vàng không đổi, có được thứ này, nàng xem như đã nắm trong tay một đạo bùa hộ mệnh tối thượng. Kế hoạch chấn hưng Mộc gia của nàng cuối cùng cũng có được mảnh ghép quan trọng nhất.

"Thành giao." Nàng nắm c.h.ặ.t ngọc bài, ngước lên nhìn hắn. "Nhưng điện hạ nhớ cho kỹ, ta không thích những kẻ nuốt lời. Nếu có một ngày ngài bội ước..."

"Nếu có ngày đó, cái mạng này, ngươi cứ việc lấy đi." Tần Mộc Dương ngạo nghễ cắt ngang, đôi mắt chim ưng lóe lên tia sáng kiêu ngạo. Hắn đường đường là nam nhi đội trời đạp đất, đã hứa là làm, làm sao có thể lật lọng với một nữ nhân.

Cúc cu... Cúc cu...

Bỗng nhiên, từ xa xa ngoài miếu hoang vọng lại hai tiếng chim kêu kỳ lạ. Nghe có vẻ bình thường, nhưng sắc mặt Tần Mộc Dương hơi động. Đó là ám hiệu của Ám vệ Tần Vương phủ, bọn họ đã tìm đến nơi.

"Người của bổn vương đến rồi." Tần Mộc Dương liếc nhìn ra ngoài màn đêm, sau đó quay lại nhìn Mộc Tiểu Thảo một lần cuối. Hắn dường như muốn khắc sâu khuôn mặt bướng bỉnh, kiêu ngạo này vào trong tâm trí. "Nữ nhân, ngươi tên là gì?"

Mộc Tiểu Thảo khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ bẫng nhưng mang theo sự tự tin tuyệt đối. Nàng không còn là Mộc phu nhân nhu nhược cam chịu ở Lưu gia nữa. Từ đêm nay, nàng chỉ là chính nàng.

"Mộc gia, Mộc Tiểu Thảo."

"Mộc Tiểu Thảo..." Tần Mộc Dương khẽ lặp lại cái tên, khóe môi hơi nhếch lên. "Bổn vương nhớ kỹ. Chúng ta, nhất định sẽ còn gặp lại."

Nói xong, hắn không chần chừ thêm một giây nào. Bóng dáng cao lớn như một con hắc mãnh thú tung người vọt qua ô cửa sổ vỡ nát, hòa vào màn đêm đen kịt, nhanh ch.óng biến mất không để lại một tiếng động nhỏ.

Chỉ còn lại một mình Mộc Tiểu Thảo trong miếu hoang. Bầu không khí căng thẳng cuối cùng cũng hoàn toàn tiêu tán.

Nàng nhìn tấm ngọc bài trong tay, ánh mắt lóe lên sự tính toán. Không chút do dự, nàng dùng ý niệm, lập tức thu Tín vật Tần Vương vào trong không gian Bình An Khấu. Nơi an toàn nhất để cất giấu bảo vật không phải là trên người, mà là ở một không gian thứ nguyên không ai có thể chạm tới.

Xong xuôi, nàng cẩn thận kiểm tra lại hiện trường một lần nữa. Máu của Tần Mộc Dương đã được nàng dùng đất khô phủ lên, dấu chân cũng đã bị xóa sạch. Không ai có thể điều tra ra đêm nay vị Chiến thần Đại Hoa triều đã từng ở đây, và càng không ai biết về khế ước đồng minh vừa được ký kết.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Mộc Tiểu Thảo xốc lại tay nải trên vai. Trăng đã bắt đầu lặn, phía đông chân trời lờ mờ hiện ra một tia sáng trắng xám. Bình minh sắp đến.

Nàng bước ra khỏi cửa miếu, hít một hơi thật sâu bầu không khí lạnh lẽo nhưng tự do của buổi rạng sáng. Lưu gia lúc này chắc hẳn đang chìm trong giấc mộng đẹp, Lưu Quốc Cường chắc đang đắc ý vì nghĩ rằng sáng mai sẽ cầm được chìa khóa kho gấm, còn ả trà xanh Hồ Lệ Lệ chắc đang mơ mộng về ngày khoác hỉ phục bước vào cửa chính.

Thật đáng tiếc, chờ đợi bọn chúng vào sáng mai sẽ chỉ là một căn phòng trống rỗng, một tờ giấy hòa ly ch.ói lọi và một sự nhục nhã ê chề không thể cứu vãn. Mộc Tiểu Thảo khẽ hừ lạnh một tiếng, đôi chân kiên định bước về phía trước.

Đã đến lúc trở về Mộc phủ. Đã đến lúc những kẻ nợ nàng kiếp trước và kiếp này phải từ từ trả giá. Trò chơi gia đấu này, bây giờ mới thực sự bắt đầu.

Sương sớm vẫn còn giăng mắc trên những mái ngói rêu phong của vương triều Đại Hoa. Bầu không khí se lạnh của buổi rạng sáng mang theo hơi thở tinh khiết, xua tan đi phần nào sự u ám của một đêm dài đầy biến động.

Mộc Tiểu Thảo đứng lặng im trước cánh cổng gỗ lim đã phai màu sương gió của Mộc phủ. Hai con sư t.ử đá trước thềm không còn vẻ uy nghi như thời kỳ gia tộc hưng thịnh, nhưng vẫn đứng đó, sừng sững bảo vệ tôn nghiêm của một dòng họ từng bao phen vào sinh ra t.ử vì quốc gia. Nàng ngước nhìn tấm hoành phi mạ vàng nay đã bong tróc vài chỗ, khắc hai chữ "Mộc Phủ" rồng bay phượng múa. Khóe mắt nàng hơi cay cay, nhưng ánh nhìn lại sắc bén và kiên định hơn bao giờ hết.

Kiếp trước, cánh cổng này là nơi nàng không dám quay về vì sợ mang tiếng xấu cho gia tộc, để rồi cuối cùng phải c.h.ế.t gục trong uất ức tại hậu viện Lưu gia. Kiếp này, nàng đường hoàng trở lại, vứt bỏ thân phận "Lưu phu nhân" rẻ rúng, lấy lại cái tên Mộc Tiểu Thảo, đích nữ kiêu hãnh của Mộc gia.

Nàng tiến lên, nắm lấy vòng gõ cửa bằng đồng, gõ ba tiếng dứt khoát. Âm thanh vang vọng trong không gian tĩnh mịch.

Một lát sau, tiếng bước chân lẹp xẹp vang lên từ bên trong, kèm theo tiếng ho húng hắng của Trần bá - vị quản gia già đã theo hầu Mộc gia hơn ba mươi năm. Cánh cửa gỗ nặng nề kẽo kẹt mở ra một khe hẹp.

"Ai gọi cửa sớm thế này..." Trần bá làu bàu, nhưng khi dụi mắt nhìn rõ dung mạo người thiếu nữ đang đứng dưới bậc thềm, lão kinh ngạc đến mức đ.á.n.h rơi cả chiếc đèn l.ồ.ng trên tay. "Đại... Đại tiểu thư? Sao người lại về đây vào giờ này? Có chuyện gì xảy ra ở Lưu phủ sao?"

"Trần bá, mở cửa lớn ra. Ta đã về nhà." Mộc Tiểu Thảo khẽ mỉm cười, một nụ cười rực rỡ nhưng mang theo hàn khí khiến người khác phải kính sợ.

Trần bá vội vã tháo then cài, mở toang cánh cổng lớn. Mộc Tiểu Thảo sải bước bước vào, tà váy lụa lướt qua bậc thềm đá. Nàng không chần chừ, đi thẳng về phía Từ An đường - nơi ở của tổ mẫu Tống Hoài Ngọc.