Hòa Ly Báo Thù: Đích Nữ Mang Không Gian Tuyệt Sát

Chương 3



"Lưu Hiệu úy," Giọng nói của nàng vang lên, trong trẻo nhưng lạnh lẽo đến mức khiến không khí trong phòng như đóng băng lại. "Kịch diễn đủ chưa?"

Lưu Quốc Cường sững sờ, mồ hôi lạnh lấm tấm trên trán. Cách xưng hô xa lạ và lạnh nhạt này là sao? Từ khi gả vào phủ, Mộc Tiểu Thảo luôn gọi hắn là "Phu quân", hèn mọn và cẩn trọng lấy lòng. Sao hôm nay lại gọi chức danh quan triều của hắn?

"Nàng... nàng đang nói bậy bạ gì vậy? Bệnh hồ đồ rồi sao?" Lưu Quốc Cường cố trấn tĩnh, nặn ra một nụ cười gượng gạo, bước tới định nắm lấy tay nàng. "Vi phu biết ba năm qua vi phu bận rộn quân vụ, ít có thời gian kề cận, khiến nàng chịu ủy khuất. Lần này vi phu đến là muốn bù đắp cho nàng..."

"Bù đắp?"

Xoảng!

Chén trà bằng sứ thanh hoa trên tay Mộc Tiểu Thảo không do dự đập thẳng xuống sàn nhà, vỡ nát ngay dưới mũi giày của Lưu Quốc Cường, những mảnh sứ sắc nhọn b.ắ.n tung tóe khiến hắn giật mình lùi lại một bước.

Mộc Tiểu Thảo bước lên một bước, khí thế áp đảo hoàn toàn bao trùm lấy gã nam nhân hèn mọn. Nàng nhìn thẳng vào mắt hắn, từng chữ từng chữ nhả ra như những mũi d.a.o tẩm độc găm thẳng vào lớp mặt nạ ngụy quân t.ử của hắn:

"Bù đắp bằng cách lén lút đưa Hồ quả phụ về giấu ở sương phòng? Bù đắp bằng cách dỗ ngọt ta giao chìa khóa kho gấm để ngươi lấy tiền hồi môn của Mộc gia đi mua trâm vàng, sắm viện t.ử cho ả? Bù đắp bằng việc ngươi bán đứng tôn nghiêm, ăn bám tiền của thê t.ử suốt ba năm qua nhưng bên ngoài lại tỏ ra thanh cao, ngạo nghễ?"

Đồng t.ử Lưu Quốc Cường co rút kịch liệt, sắc mặt thoắt cái trắng bệch như tờ giấy. Hắn lui thêm hai bước, đôi môi run rẩy không thốt nên lời. Sao nàng ta lại biết? Những lời hắn vừa nói với Lệ Lệ bên ngoài cửa sổ, âm lượng vô cùng nhỏ, làm sao một kẻ đang ốm liệt giường lại có thể nghe thấy rõ ràng rành mạch đến từng chi tiết như vậy?

"Nàng... nàng nghe lén ta?" Lưu Quốc Cường thẹn quá hóa giận, lập tức gỡ bỏ lớp mặt nạ ôn nhu, lộ ra bộ mặt gia trưởng, hung tợn. "Mộc Tiểu Thảo! Ngươi là thê t.ử, lại dám dùng thái độ đó nói chuyện với phu quân sao? Ngươi đừng quên, đây là Lưu phủ! Ta lấy chút tiền hồi môn của ngươi để lo toan việc nhà thì có gì sai? Lệ Lệ mồ côi đáng thương, ta là đồng liêu với trượng phu quá cố của nàng ấy, chiếu cố nàng ấy một chút là trọng tình trọng nghĩa! Ngươi thân là chính thất, không biết bao dung độ lượng, lại còn dám ở đây ghen tuông hàm hồ!"

Nhìn bộ dạng ch.ó cùng rứt giậu của Lưu Quốc Cường, Mộc Tiểu Thảo không hề tức giận. Trái lại, nàng cười. Nụ cười rạng rỡ nhưng tàn độc lạ thường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Kiếp trước, chính những lời đạo lý thối tha này đã trói buộc nàng, khiến nàng tự dằn vặt bản thân mình chưa đủ tốt. Nhưng kiếp này, mọi thứ đã khác. Nàng đã nắm trong tay Không gian Bình An Khấu, đã nhìn thấu hồng trần, kẻ nào cản đường nàng, kẻ đó phải c.h.ế.t!

"Bao dung độ lượng?" Mộc Tiểu Thảo phẩy tay áo, quay người bước về phía giá sách bằng gỗ sưa. "Tốt lắm. Lưu Quốc Cường, ngươi nói rất hay. Ngươi trọng tình trọng nghĩa, ngươi thanh cao ngạo cốt. Vậy thì hôm nay, Mộc Tiểu Thảo ta sẽ thành toàn cho đoạn tình nghĩa cảm động đất trời của hai kẻ cẩu nam nữ các ngươi!"

Nàng rút từ trên giá sách xuống một quyển sổ dày cộp, bìa bọc gấm đỏ thẫm. Đó chính là Sổ sách Hồi môn, ghi chép không thiếu một cắc bạc, một cây trâm nào từ ngày nàng bước chân vào Lưu gia.

Cầm quyển sổ trên tay, Mộc Tiểu Thảo quay người lại, ánh mắt rực lửa. Trận phản công đầu tiên của nàng, giờ phút này mới chính thức bắt đầu!

Cuốn sổ bọc gấm đỏ sậm bị Mộc Tiểu Thảo ném mạnh xuống chiếc bàn gỗ lim, phát ra một tiếng "chát" khô khốc, x.é to.ạc bầu không khí đang đặc quánh lại trong chính viện.

Tiếng động ấy không lớn, nhưng rơi vào tai Lưu Quốc Cường lại chẳng khác nào một đạo sấm sét giữa trời quang. Hắn giật thót mình, ánh mắt vô thức đảo qua cuốn sổ, yết hầu lăn lộn một cách khó nhọc. Lớp mặt nạ ôn nhu, đạo mạo mà hắn cất công đắp nặn suốt ba năm qua dường như đang xuất hiện những vết nứt vỡ không thể cứu vãn.

"Tiểu Thảo... nàng đang làm loạn cái gì vậy?" Lưu Quốc Cường lùi lại nửa bước, cố gắng nuốt xuống sự hoảng loạn đang dâng lên trong l.ồ.ng n.g.ự.c, khoác lại bộ dạng của một phu quân bao dung, rộng lượng. "Sức khỏe nàng chưa tốt, bệnh cũ vừa tái phát, tâm trí khó tránh khỏi hồ đồ. Mau đưa chìa khóa kho gấm cho ta. Vi phu chỉ muốn giúp nàng quản lý sổ sách, tránh để bọn hạ nhân tay chân không sạch sẽ qua mặt. Còn về phần Lệ Lệ, nàng ấy mồ côi đáng thương, ta thương tình đồng liêu lúc sinh thời từng vào sinh ra t.ử, chiếu cố nàng ấy một chút thì có gì sai? Nàng là chính thất phu nhân, sao lại hẹp hòi, chấp nhặt với một góa phụ?"

Nghe những lời lẽ đường hoàng, trơn tuột như bôi mỡ ấy, Mộc Tiểu Thảo chỉ khẽ nhếch mép. Kiếp trước, chính cái dáng vẻ đạo mạo, quân t.ử rởm này của hắn đã lừa gạt nguyên chủ, khiến nàng ta c.ắ.n răng chịu đựng, dốc cạn từng đồng cắc cuối cùng để nuôi ong tay áo. Nhưng hiện tại, linh hồn bên trong thể xác này là Mộc Tiểu Thảo – một nữ cường nhân đi lên từ m.á.u và nước mắt, làm sao có thể bị vài ba câu nói rẻ tiền này dắt mũi?

"Bao dung? Chiếu cố?" Mộc Tiểu Thảo bước lên một bước, khí tràng tỏa ra bức người khiến Lưu Quốc Cường bất giác rùng mình. Nàng đặt tay lên cuốn sổ hồi môn, ánh mắt sắc như lưỡi đao xẻo từng mảng da thịt trên mặt hắn. "Lưu Quốc Cường, ngươi nói hay lắm. Vậy để ta cho ngươi xem, sự thanh cao của Lưu gia các ngươi được đắp lên từ cái gì!"

Nói đoạn, Mộc Tiểu Thảo dứt khoát lật tung trang sổ. Giọng nói của nàng trong trẻo, âm vang, mang theo hàn khí thấu xương, cố tình cao giọng để bọn nha hoàn, bà t.ử đang thập thò hóng chuyện ngoài hành lang đều có thể nghe rõ mồn một.