Hòa Ly Báo Thù: Đích Nữ Mang Không Gian Tuyệt Sát

Chương 4



"Tháng ba năm ngoái, Lưu phủ tu sửa từ đường, lợp ngói lưu ly, đắp tượng thếp vàng, tiêu tốn năm trăm lượng bạc trắng. Khoản tiền này, Lưu gia không xuất một xu, toàn bộ trích từ hồi môn của Mộc Tiểu Thảo!"

"Ngươi... nàng im ngay!" Sắc mặt Lưu Quốc Cường thoắt cái chuyển sang tái mét, hắn vội vàng đưa tay định cướp lấy cuốn sổ nhưng bị Mộc Tiểu Thảo gạt phắt ra.

Nàng tiếp tục đọc, từng chữ từng câu như b.úa tạ nện xuống nền gạch: "Tháng bảy năm ngoái, Lưu Hiệu úy thăng chức, mở tiệc thiết đãi đồng liêu ba ngày ba đêm, mua sắm rượu ngon thịt béo, mời cả gánh hát nổi tiếng nhất Kinh thành về góp vui. Hao tổn tám trăm lượng bạc trắng. Dĩ nhiên, cũng là trích từ hồi môn của Mộc Tiểu Thảo!"

Bên ngoài cửa, đám hạ nhân bắt đầu xì xào bàn tán. Ánh mắt họ nhìn về phía Lưu Quốc Cường từ sự kính sợ thường ngày nay đã pha lẫn sự khinh bỉ tột độ. Thì ra, vị gia chủ luôn miệng rêu rao về cốt cách quân t.ử, chê bai thê t.ử sặc mùi tiền bạc, lại chính là kẻ đỉa đói hút m.á.u thê t.ử không chớp mắt.

Mộc Tiểu Thảo không dừng lại, lật sang một trang mới, khóe môi nhếch lên nụ cười giễu cợt tột cùng: "Đầu tháng này, mua một cây trâm vàng khảm ngọc, một xấp lụa Tô Châu cao cấp, cộng thêm việc thuê một tiểu viện tại hẻm Ô Lan cho Hồ quả phụ. Tổng cộng tiêu tốn hai trăm lượng bạc trắng. Lưu Quốc Cường, ngươi dùng tiền của chính thất để nuôi dưỡng tiện nhân bên ngoài, lại còn dám mở miệng rao giảng đạo lý với ta sao?"

"Ngươi... Độc phụ! Ngươi dám ngậm m.á.u phun người!" Lưu Quốc Cường thẹn quá hóa giận. Sự thật trần trụi bị bóc mẽ trước mặt bao nhiêu hạ nhân khiến chút sĩ diện mỏng manh của gã đàn ông gia trưởng vỡ vụn hoàn toàn. Hắn giơ tay lên, gân xanh trên trán nổi ngoằn ngoèo, định giáng xuống mặt Mộc Tiểu Thảo một cái tát để bắt nàng câm miệng.

Thế nhưng, tay hắn chưa kịp chạm vào má nàng thì một tiếng khóc thút thít, mềm mại, đứt ruột đứt gan từ ngoài cửa truyền vào.

"Lưu đại ca, xin huynh đừng tức giận... Đều là lỗi của muội! Tỷ tỷ, xin tỷ đừng oán trách Lưu đại ca, huynh ấy chỉ là người trọng tình trọng nghĩa thôi!"

Từ sau cánh cửa đi vào là một nữ nhân dáng vẻ yếu ớt, thân hình liễu rủ trong gió, khoác trên người bộ y phục màu trắng nhạt thanh tao. Đôi mắt ả đỏ hoe, ngấn lệ chực trào, dung mạo điềm đạm đáng thương khiến bất kỳ gã đàn ông nào nhìn thấy cũng muốn dang tay che chở. Đó không ai khác chính là Hồ Lệ Lệ – đóa bạch liên hoa đã hút cạn tâm trí Lưu Quốc Cường, kẻ đang lăm le vị trí nữ chủ nhân của Lưu phủ.

Vừa bước vào, Hồ Lệ Lệ đã diễn ngay màn kịch khổ nhục kế. Ả lảo đảo tiến tới, quỳ sụp xuống trước mặt Mộc Tiểu Thảo, nước mắt tuôn rơi lã chã: "Tỷ tỷ, muội biết thân phận mình thấp hèn, là quả phụ mang mệnh khắc phu. Muội chưa từng dám mơ mộng trèo cao, cũng không dám đòi hỏi danh phận gì. Nếu tỷ tỷ xót xa số bạc kia, muội... muội nguyện cởi bỏ trâm vàng, trả lại lụa là, xin tỷ tỷ đừng vì muội mà làm sứt mẻ tình cảm phu thê với Lưu đại ca..."

Lưu Quốc Cường thấy bạch nguyệt quang của mình quỳ rạp dưới đất, chịu nhục nhã, trái tim lập tức đau như d.a.o cắt. Hắn trừng mắt nhìn Mộc Tiểu Thảo, gầm lên: "Mộc Tiểu Thảo! Nàng xem đi! Lệ Lệ hiểu chuyện, bao dung như vậy, còn nàng thì sao? Bạc bẽo, đố kỵ, không biết chừng mực! Nàng thân là đại tiểu thư Mộc gia mà tâm địa lại hẹp hòi, ác độc đến thế sao?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Nhìn màn tung hứng kẻ xướng người họa của đôi cẩu nam nữ trước mặt, Mộc Tiểu Thảo suýt nữa bật cười thành tiếng. Quả nhiên là nồi nào úp vung nấy, một kẻ ngụy quân t.ử sĩ diện hão, một kẻ trà xanh tâm cơ thâm độc.

"Không màng danh phận? Chỉ muốn hầu hạ?" Mộc Tiểu Thảo chậm rãi bước tới trước mặt Hồ Lệ Lệ, cúi người xuống, ngón tay thon dài nâng cằm ả lên.

Hồ Lệ Lệ ngước đôi mắt ngập nước lên nhìn, tưởng chừng như sự đáng thương của mình đã làm lay động được vị chính thất ngốc nghếch này. Thế nhưng, thứ ả nhìn thấy trong đáy mắt Mộc Tiểu Thảo không phải là sự mềm lòng, mà là một hố băng sâu thẳm, lạnh lẽo đến rợn người.

"Bốp!"

Một âm thanh giòn giã vang lên. Mộc Tiểu Thảo vung tay, giáng một cái tát trời giáng thẳng vào khuôn mặt kiều diễm của Hồ Lệ Lệ.

Lực đạo của cái tát mạnh đến mức Hồ Lệ Lệ ngã dúi dụi sang một bên, khóe môi rỉ m.á.u, một bên má sưng vù, in hằn năm ngón tay đỏ ch.ót. Tiếng khóc giả tạo của ả nghẹn bẹp trong cổ họng, thay vào đó là tiếng hét thất thanh vì đau đớn và kinh ngạc.

Cả chính viện bỗng chốc im phăng phắc. Đám hạ nhân bên ngoài trợn tròn mắt, không ai dám thở mạnh. Lưu Quốc Cường cũng sững sờ như bị điểm huyệt. Hắn chưa từng nghĩ, một Mộc Tiểu Thảo ốm yếu, cam chịu, luôn khao khát tình yêu của hắn suốt ba năm qua lại dám ra tay đ.á.n.h người một cách tàn nhẫn, dứt khoát đến thế.

"Lệ Lệ!" Phải mất một lúc Lưu Quốc Cường mới hoàn hồn, vội vàng lao tới đỡ lấy Hồ Lệ Lệ, ánh mắt đỏ ngầu nhìn Mộc Tiểu Thảo: "Tiện nhân! Ngươi điên rồi! Ai cho ngươi quyền đ.á.n.h nàng ấy?"

"Ta là chính thất phu nhân được kiệu tám người khiêng rước vào cửa, là chủ mẫu danh chính ngôn thuận của cái Lưu phủ này!" Mộc Tiểu Thảo thẳng lưng, phủi phủi bàn tay vừa đ.á.n.h người như thể vừa chạm vào thứ gì đó vô cùng dơ bẩn. "Ả ta tự xưng là tiện thiếp, miệng nói không màng danh phận, vậy ta thân là chủ mẫu, dạy dỗ một kẻ bò lên giường phu quân ta, tiêu tiền hồi môn của ta, thì có gì là sai quy củ? Hay Lưu gia các ngươi từ trước đến nay đều lấy thiếp đè thê, sủng thiếp diệt thê?"

"Ngươi... ngươi..." Lưu Quốc Cường cứng họng, tức đến mức l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng kịch liệt nhưng không tìm được lời nào để phản bác. Những chiếc mũ "sủng thiếp diệt thê" chụp xuống, nếu đồn ra ngoài, con đường quan lộ của hắn coi như chấm dứt.