Hòa Ly Báo Thù: Đích Nữ Mang Không Gian Tuyệt Sát

Chương 5



"Khóc lóc cái gì? Thu hồi ngay cái bộ dạng bạch liên hoa tởm lợm của ngươi lại!" Mộc Tiểu Thảo lạnh lùng lườm Hồ Lệ Lệ đang rúc vào n.g.ự.c Lưu Quốc Cường. "Ngươi nói muốn trả lại trâm vàng, trả lại lụa là? Tốt! Người đâu, lập tức lột bộ y phục Tô Châu trên người ả xuống, rút cây trâm trên đầu ả ra cho ta! Tiền của Mộc Tiểu Thảo này, dù có ném cho ch.ó gặm cũng không đến lượt một tiện nhân như ngươi tiêu xài!"

Lời vừa dứt, vài bà t.ử thô kệch vốn chướng mắt Hồ Lệ Lệ từ lâu, nay thấy chủ mẫu ra oai liền không ngần ngại bước vào, hùng hổ tiến về phía ả.

"Lùi lại! Ai dám đụng vào nàng ấy, ta đ.á.n.h gãy chân kẻ đó!" Lưu Quốc Cường gầm thét, che chắn cho Hồ Lệ Lệ. Hắn chỉ thẳng tay vào mặt Mộc Tiểu Thảo: "Phản rồi! Ngươi thật sự phản rồi! Người đâu, mau tiến lên khống chế phu nhân lại! Đưa phu nhân vào phòng giam lỏng, tịch thu chìa khóa kho gấm, không có lệnh của ta, không ai được phép thả nàng ra!"

Mệnh lệnh của Lưu Quốc Cường đưa ra, mấy tên gia đinh thân tín lập tức ùa vào. Khung cảnh trong chính viện lập tức trở nên hỗn loạn. Đám bà t.ử lùi lại, gia đinh xông tới, Lưu Quốc Cường ôm c.h.ặ.t Hồ Lệ Lệ đang run rẩy.

Giữa mớ bòng bong ấy, khóe môi Mộc Tiểu Thảo lại nhếch lên một nụ cười quỷ dị.

Tốt lắm. Hỗn loạn, chính là điều nàng mong muốn.

Lợi dụng lúc đám gia đinh chưa kịp chạm tới mình, Mộc Tiểu Thảo lùi nhanh về phía sau, mũi chân khẽ gạt đổ một chiếc bình phong lớn bằng gỗ t.ử đàn, tạo thành chướng ngại vật cản đường. Cùng lúc đó, nàng lách mình lùi sâu vào khu vực kết nối với kho gấm ở phía gian trong.

Đứng khuất sau bóng tối của bức rèm trân châu, ngón tay Mộc Tiểu Thảo chạm nhẹ vào miếng Ngọc Bội Bình An Khấu đang đeo trước n.g.ự.c. Nàng nhắm mắt lại, tinh thần lực mạnh mẽ ngay lập tức kết nối với không gian linh dị bên trong.

Từ kiếp trước, nàng đã biết miếng ngọc này không chỉ là một món đồ trang sức, mà là một kỳ trân dị bảo chứa đựng không gian siêu thị tùy thân. Ở chương trước, một giọt m.á.u vô tình rơi xuống đã khiến ngọc bội nhận chủ. Bây giờ, nàng chỉ cần một ý niệm.

"Thu!"

Trong tâm trí Mộc Tiểu Thảo vang lên một tiếng quát khẽ.

Chỉ trong chớp mắt, một luồng sáng nhạt không ai nhìn thấy lướt qua cánh cửa gỗ lim kiên cố của kho gấm. Bên trong căn phòng rộng lớn, những chiếc rương gỗ bọc đồng chứa đầy bạc trắng, khay vàng nén, những xấp lụa là gấm vóc quý giá, những món đồ trang sức tinh xảo mà Mộc gia cất công chuẩn bị cho nàng... tất cả đồng loạt biến mất, bị hút gọn vào trong không gian Bình An Khấu.

Chưa dừng lại ở đó. Mộc Tiểu Thảo liếc mắt nhìn quanh chính viện xa hoa. Bình hạc thái nền lam thời Minh đặt trên đôn gỗ? Thu! Tranh cổ Ngô Đạo T.ử "Ngũ Thánh Triều Nguyên Đồ" treo trên tường? Thu! Lư hương đồng thanh thiên đang nghi ngút khói? Thu nốt! Bát lưu ly, ly rượu bạc trên bàn? Quét sạch!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Chỉ trong vài nhịp thở ngắn ngủi, toàn bộ những món đồ giá trị nhất trong chính viện, những thứ vốn được mua bằng tiền hồi môn của nàng, đã bốc hơi không để lại một dấu vết. Căn phòng vốn dĩ lộng lẫy, quyền quý, thoáng chốc trở nên trống huếch trống hoác, chỉ còn lại vài bộ bàn ghế gỗ tạp rẻ tiền và những bức tường trống trơn.

Tất cả diễn ra quá nhanh, lại bị che khuất bởi chiếc bình phong đổ nát và sự hỗn loạn của đám gia đinh, nên không một ai mảy may phát hiện ra sự thay đổi kinh thiên động địa này.

Khi đám gia đinh dẹp xong chiếc bình phong và xông tới, Mộc Tiểu Thảo đã ung dung bước từ sau bức rèm trân châu ra. Nàng không hề có ý định phản kháng, chỉ chắp tay sau lưng, đứng thẳng tắp như một cây tùng giữa trời tuyết, ánh mắt ngạo nghễ nhìn Lưu Quốc Cường.

Trong không gian tùy thân lúc này, hàng chục rương tài sản chất đống an toàn. Hệ thống không gian khẽ phát ra tiếng "ting", báo hiệu lượng giá trị tài sản khổng lồ vừa được nạp vào, mang theo nguồn điểm tích lũy dồi dào, sẵn sàng đổi lấy Vô Căn Thủy bất cứ lúc nào. Bàn tay vàng đã chính thức được kích hoạt tối đa.

Lưu Quốc Cường thấy Mộc Tiểu Thảo không chống cự, tưởng rằng nàng đã sợ hãi. Hắn buông Hồ Lệ Lệ ra, hừ lạnh một tiếng, bước tới với vẻ mặt đắc thắng: "Thế nào? Đã biết sợ rồi sao? Mộc Tiểu Thảo, ta nể tình phu thê ba năm mới cho nàng một con đường sống. Giao chìa khóa kho gấm ra đây, ngoan ngoãn chép phạt Nữ Tắc một trăm lần, ta sẽ bỏ qua chuyện nàng x.úc p.hạ.m Lệ Lệ hôm nay."

Hồ Lệ Lệ đứng phía sau, lấy khăn tay che khóe miệng rỉ m.á.u, ánh mắt lóe lên tia độc ác và tham lam. Chỉ cần lấy được chìa khóa kho gấm, ả sẽ xúi giục Lưu Quốc Cường rút cạn tiền bạc bên trong, sau đó từ từ tính sổ với con ả ti tiện này.

Mộc Tiểu Thảo nhìn bộ dạng đắc ý của hai kẻ cặn bã, trong lòng chỉ thấy nực cười tột độ. Bọn chúng vĩnh viễn không thể ngờ được, cái kho gấm mà chúng đang thèm khát kia, giờ phút này sạch sẽ đến mức ngay cả một con chuột chạy vào cũng phải khóc lóc đi ra.

"Chìa khóa kho gấm?" Mộc Tiểu Thảo lật tay, một chùm chìa khóa bằng đồng thau chạm trổ tinh xảo hiện ra, lắc lư kêu leng keng.

Mắt Lưu Quốc Cường và Hồ Lệ Lệ sáng rực lên như sói đói thấy mồi.

"Muốn lấy, thì tự mình nhặt lấy đi!"

Nói đoạn, Mộc Tiểu Thảo vung tay, ném thẳng chùm chìa khóa xuống dưới chân Lưu Quốc Cường, tiếng kim loại va đập vào nền gạch phát ra âm thanh ch.ói tai. Sự sỉ nhục này chẳng khác nào ném một khúc xương cho một con ch.ó hoang.

Lưu Quốc Cường sắc mặt tái nhợt, nhưng lòng tham chiến thắng sĩ diện. Hắn c.ắ.n răng, từ từ cúi người nhặt chùm chìa khóa lên, trong lòng thầm mắng Mộc Tiểu Thảo là đồ ngu ngốc. Có chìa khóa rồi, tài sản sẽ thuộc về hắn, đến lúc đó hắn muốn chà đạp nàng thế nào chẳng được?

Nhưng ngay khi Lưu Quốc Cường vừa nắm c.h.ặ.t chùm chìa khóa trong tay, giọng nói lạnh nhạt, không mang theo nửa điểm độ ấm của Mộc Tiểu Thảo lại vang lên, rõ ràng, rành mạch, xuyên thấu màng nhĩ của tất cả những kẻ có mặt.