Hòa Ly Báo Thù: Đích Nữ Mang Không Gian Tuyệt Sát

Chương 6



"Chìa khóa ta đã trả. Sổ sách đã tính xong. Lưu Quốc Cường, nếu ngươi đã cạn tình cạn nghĩa, tham lam đê tiện như vậy, thì Mộc Tiểu Thảo ta cũng không cần phải giữ lại chút thể diện cuối cùng cho cái Lưu phủ thối nát này nữa."

Nàng thò tay vào tay áo, rút ra một tờ giấy Tuyên Thành đã được gấp gọn gàng. Những nét chữ mực đen nhánh, cứng cáp, sắc bén lộ ra.

"Hôm nay, trước mặt toàn thể gia đinh Lưu phủ, ta, Mộc Tiểu Thảo, chính thức đoạn tuyệt ân oán. Ký vào tờ giấy này, từ nay về sau, nam hôn nữ giá, không ai nợ ai!"

Nàng ném mạnh tờ giấy về phía n.g.ự.c Lưu Quốc Cường.

Hai chữ "Hòa Ly" to tướng, đỏ ch.ót, đập thẳng vào mắt vị Hiệu úy trẻ tuổi, khiến đồng t.ử hắn co rút kịch liệt, toàn thân run lên bần bật.

Trận chiến thực sự, bây giờ mới đi đến cao trào!

Tờ giấy Tuyên Thành mỏng manh nhẹ bẫng bay trong không trung, nhưng khoảnh khắc nó chạm vào n.g.ự.c Lưu Quốc Cường rồi rơi xuống nền gạch xanh, âm thanh phát ra trong tâm trí hắn lại đinh tai nhức óc như một tiếng sấm rền.

Hai chữ "Hòa Ly" đỏ ch.ót, phóng khoáng mà tuyệt tình, đ.â.m thẳng vào võng mạc của vị Hiệu úy trẻ tuổi.

Cả khoảng sân trước chính viện bỗng chốc chìm vào một sự tĩnh lặng c.h.ế.t ch.óc. Tiếng gió đêm rít qua những tán cây hòe cũng dường như ngưng bặt. Hàng chục đôi mắt của nha hoàn, gia đinh Lưu phủ trợn trừng, hô hấp như ngừng trệ. Từ cổ chí kim ở Đại Hoa triều này, nữ nhân bị hưu (bỏ) thì nhiều, nhưng nữ nhân chủ động viết giấy hòa ly, vứt thẳng vào mặt phu quân ngay giữa thanh thiên bạch nhật thế này, quả thực là chuyện xưa nay hiếm thấy.

Lưu Quốc Cường đứng sững tại chỗ, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng kịch liệt. Khuôn mặt khôi ngô thường ngày luôn cố duy trì vẻ đạo mạo, nay xám ngoét rồi chuyển sang đỏ lựng vì nhục nhã. Đồng t.ử hắn co rút lại, gân xanh nổi hằn trên trán. Hắn, một võ quan đường đường chính chính của triều đình, lại bị một nữ nhân yếu đuối nhốt trong hậu viện ròng rã ba năm trời sỉ nhục ngay trước mặt hạ nhân!

"Mộc Tiểu Thảo!" Lưu Quốc Cường gầm lên, giọng nói khàn đặc mang theo sự cuồng nộ tột độ. "Ngươi điên rồi! Ngươi có biết mình đang làm cái gì không? Nữ nhân xuất giá tòng phu, ngươi dám viết giấy hòa ly? Ngươi muốn mang nỗi nhục này về bôi tro trát trấu vào mặt Mộc gia sao?"

Bên cạnh hắn, Hồ Lệ Lệ cũng vừa hoàn hồn. Trái tim ả đập thình thịch vì hưng phấn. Hòa ly? Mộc Tiểu Thảo thế mà lại đòi hòa ly? Nếu tiện nhân này cút khỏi Lưu phủ, vị trí chính thất phu nhân chẳng phải sẽ nghiễm nhiên thuộc về ả sao? Thế nhưng, ánh mắt ả xẹt qua cuốn Sổ sách Hồi môn trên tay Mộc Tiểu Thảo, lòng tham lại trỗi dậy. Không được, Mộc Tiểu Thảo có thể đi, nhưng của nài hồi môn kếch xù kia bắt buộc phải ở lại!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Hồ Lệ Lệ lập tức diễn vở kịch quen thuộc. Ả lảo đảo bước tới, hai mắt rưng rưng, giọng nói nghẹn ngào như chim oanh rỉ m.á.u: "Tỷ tỷ... ngàn vạn lần đừng kích động. Đều là lỗi của Lệ Lệ, là Lệ Lệ mệnh khổ, khắc c.h.ế.t phu quân, nay lại làm liên lụy đến tình cảm phu thê của tỷ và Cường ca. Nếu tỷ tỷ uất ức, cứ đ.á.n.h mắng Lệ Lệ, xin đừng vì một phút nóng giận mà dứt bỏ ân tình ba năm..."

Ả vừa nói vừa vươn tay định nắm lấy vạt áo của Mộc Tiểu Thảo, dáng vẻ u buồn, hối lỗi khiến bất cứ nam nhân nào nhìn vào cũng phải sinh lòng thương xót.

"Cút!"

Mộc Tiểu Thảo lạnh lùng phun ra một chữ, đồng thời phẩy mạnh tay áo. Một cỗ lực đạo vô hình nhưng dứt khoát hất văng bàn tay đang vươn tới của Hồ Lệ Lệ. Ả trà xanh không lường trước được sự cứng rắn này, lảo đảo lùi lại vài bước, gót giày thêu hoa giẫm phải vạt váy, ngã ngồi bệch xuống đất, nước mắt tuôn rơi lã chã.

"Lệ Lệ!" Lưu Quốc Cường thấy bạch nguyệt quang của mình bị ức h.i.ế.p, cơn giận dữ cuối cùng cũng phá vỡ mọi lớp ngụy trang lý trí. Hắn trừng mắt nhìn Mộc Tiểu Thảo, sát khí trong mắt bùng lên: "Độc phụ! Nàng ghen tuông vô lối, ngỗ nghịch phu quân, đả thương khách quý. Hôm nay ta không dạy dỗ nàng, Lưu Quốc Cường ta thề không làm người!"

Nói đoạn, hắn sải bước dài xông tới, bàn tay to lớn mang theo sức mạnh của một kẻ luyện võ nhiều năm vung lên, hướng thẳng về phía cổ áo Mộc Tiểu Thảo mà túm lấy. Trong suy nghĩ của hắn, Mộc Tiểu Thảo chỉ là một nữ nhân trói gà không c.h.ặ.t. Chỉ cần khống chế được nàng, nhốt vào sài phòng vài ngày bỏ đói, nàng tự nhiên sẽ phải quỳ gối cầu xin, ngoan ngoãn dâng lên chìa khóa và sổ sách.

Tiếng gió rít lên bên tai khi bàn tay của Lưu Quốc Cường ập đến. Đám nha hoàn nhát gan đã nhắm tịt mắt lại, không dám nhìn cảnh phu nhân bị đ.á.n.h đập.

Thế nhưng, khoảnh khắc bàn tay thô ráp của Lưu Quốc Cường chỉ còn cách bả vai Mộc Tiểu Thảo chưa đầy một tấc, ánh mắt nàng đột nhiên trở nên sắc bén như lưỡi đao vớt lên từ hầm băng. Không lùi mà tiến, thân ảnh mỏng manh của nàng hơi nghiêng người sang một bên, né tránh đòn vồ một cách hoàn hảo.

Đồng thời, cánh tay phải của Mộc Tiểu Thảo vung lên như rắn c.ắ.n. Bàn tay nhỏ bé nhưng ẩn chứa lực đạo chuẩn xác đến đáng sợ tóm gọn lấy cổ tay Lưu Quốc Cường. Nàng mượn lực đ.á.n.h lực, chân trái bước lên nửa bước làm trụ, xoay hông, dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể kết hợp với kỹ thuật cầm nã hiểm hóc của kiếp trước, vặn gập cổ tay hắn ra phía sau.

"Rắc!"

Một tiếng động khô khốc vang lên giữa khoảng sân tĩnh lặng.

"Á á á!!!"