Hòa Ly Báo Thù: Đích Nữ Mang Không Gian Tuyệt Sát

Chương 7



Lưu Quốc Cường hét lên một tiếng t.h.ả.m thiết như heo bị chọc tiết. Cơn đau nhức nhối từ khớp cổ tay truyền thẳng lên não khiến chân hắn mềm nhũn. Mộc Tiểu Thảo không để hắn kịp thở, đầu gối phải của nàng hung hăng thúc mạnh vào nhượng chân hắn. Cú thúc nhắm chuẩn xác vào huyệt đạo khiến Lưu Quốc Cường mất hoàn toàn thăng bằng, ầm ầm quỳ sụp xuống nền gạch cứng ngắc.

Chưa dừng lại ở đó, Mộc Tiểu Thảo dùng tay trái ấn mạnh lên gáy hắn, ép nửa thân trên của vị Hiệu úy kiêu ngạo dán c.h.ặ.t xuống mặt đất, cánh tay phải của hắn bị bẻ ngoặt ra sau lưng ở một góc độ kỳ dị, chỉ cần nàng hơi dùng sức, xương cốt chắc chắn sẽ nát bấy.

Toàn bộ quá trình diễn ra nhanh như chớp giật, nước chảy mây trôi, không đến một cái chớp mắt.

Đám hạ nhân Lưu phủ há hốc mồm, tròng mắt muốn rớt ra ngoài. Bọn họ đang nhìn thấy cái gì thế này? Phu nhân yếu ớt, ngày ngày chỉ biết thêu thùa rơi nước mắt, nay lại chỉ dùng một chiêu đã hạ gục thiếu gia - một võ quan của triều đình?

Hồ Lệ Lệ đang ngồi dưới đất cũng quên cả khóc, cả người run lên bần bật, ánh mắt nhìn Mộc Tiểu Thảo tràn ngập sự kinh hãi như nhìn thấy ma quỷ.

"Đau! Đau quá! Tiện nhân, buông ta ra! Nàng dùng tà thuật gì vậy? Người đâu, mau bắt ả độc phụ này lại!" Lưu Quốc Cường gào thét khản cổ, mồ hôi lạnh vã ra như tắm, cố gắng giãy giụa nhưng càng cử động, khớp xương lại càng truyền đến cơn đau như xé rách.

"Kẻ nào bước lên một bước, ta lập tức phế cái tay này của hắn." Giọng nói của Mộc Tiểu Thảo không lớn, nhưng ngập tràn hàn khí bức người. Ánh mắt nàng liếc qua đám gia đinh đang lăm le tiến lên, sát khí sắc lẻm khiến tất cả lập tức chôn chân tại chỗ, mồ hôi lạnh ướt đẫm y phục. Bọn họ chỉ là kẻ làm công ăn lương, ai dám lấy mạng mình ra đùa với một phu nhân đang nổi điên?

Mộc Tiểu Thảo từ trên cao nhìn xuống kẻ đang rạp dưới chân mình, khóe môi nhếch lên một nụ cười trào phúng lạnh lẽo.

"Tà thuật? Lưu Quốc Cường, ngươi ở trong quân doanh chỉ học được thói ăn bám nữ nhân và bao che cho tình nhân, làm sao hiểu được cái gì gọi là thực chiến?" Mộc Tiểu Thảo cúi đầu, ghé sát vào tai hắn, giọng nói nhẹ bẫng nhưng từng chữ đều như lưỡi d.a.o khoét vào tim gan: "Ngươi tưởng ta đùa với ngươi sao? Nhìn cho kỹ tờ giấy trên đất kìa. Ký, hay là muốn phế bỏ một cánh tay?"

"Ngươi nằm mơ!" Lưu Quốc Cường c.ắ.n c.h.ặ.t răng, sĩ diện của nam nhân không cho phép hắn khuất phục trước mặt hạ nhân và nữ nhân mà hắn yêu thương. "Ta không ký! Nàng là thê t.ử của ta, sống là người Lưu gia, c.h.ế.t là ma Lưu gia! Nàng muốn mang của nài hồi môn rời đi? Nằm mơ giữa ban ngày! Luật pháp Đại Hoa không dung túng cho loại nữ nhân ngỗ ngược như nàng!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Luật pháp Đại Hoa?" Mộc Tiểu Thảo khẽ cười thành tiếng, nụ cười rạng rỡ nhưng không chạm tới đáy mắt. Nàng buông tay trái đang đè trên gáy hắn ra, thong thả dùng một tay khống chế hắn, tay kia rút từ trong vạt áo ra cuốn Sổ sách Hồi môn.

Cuốn sổ đập "bốp" một tiếng ngay trước mặt Lưu Quốc Cường.

"Nếu ngươi đã thích nói chuyện luật pháp, vậy chúng ta cùng bàn về luật pháp." Mộc Tiểu Thảo lạnh lùng mở miệng, từng câu từng chữ rõ ràng, vang vọng khắp sân viện. "Theo luật Đại Hoa, phu quân lấy tài sản hồi môn của thê t.ử để nuôi dưỡng tư tình, sủng thiếp diệt thê, thê t.ử có quyền nộp đơn lên Phủ Doãn yêu cầu hòa ly, thu hồi toàn bộ tài sản."

Nàng hơi dừng lại, ngón tay thon dài lật mở một trang sổ, giọng nói càng thêm âm trầm: "Nhưng đó chỉ là chuyện nhỏ. Tháng trước, ngươi mượn danh nghĩa cần bạc để 'lo lót quan hệ thăng chức', lấy đi của ta ba ngàn lượng bạc trắng. Nhưng ta điều tra được, số bạc đó không hề vào cửa nhà quan lớn nào, mà chạy thẳng vào túi của viện chủ 'Túy Hồng Lâu' để chuộc một món nợ c.ờ b.ạ.c cho biểu ca của Hồ Lệ Lệ. Đáng nói hơn..."

Mộc Tiểu Thảo cố tình hạ giọng, chỉ đủ để Lưu Quốc Cường và Hồ Lệ Lệ nghe thấy: "Trong quân doanh của ngươi, tháng trước vừa xảy ra một vụ thất thoát quân nhu lên tới năm ngàn lượng. Trùng hợp thay, khoản hụt đó lại được lấp l.i.ế.m bằng chính những thỏi bạc có khắc ký hiệu của Mộc gia ta. Ngươi dùng hồi môn của thê t.ử để lấp l.i.ế.m tội tham ô quân nhu. Tội danh này... nếu ta mang cuốn sổ này cùng các chứng từ giao dịch nộp thẳng cho Ngự Sử Đài, ngươi đoán xem, Lưu Quốc Cường ngươi sẽ bị phán lăng trì, hay là cả Lưu gia các ngươi sẽ bị lưu đày ra biên ải lạnh giá?"

Thân thể Lưu Quốc Cường bỗng nhiên cứng đờ. Cơn đau ở cánh tay dường như tan biến, thay vào đó là một nỗi sợ hãi tột cùng dâng lên từ tận đáy lòng, lan tỏa ra tứ chi bách hài. Hắn trừng lớn đôi mắt hằn những tia m.á.u đỏ rực, gân cổ giật giật.

"Ngươi... làm sao ngươi biết..." Giọng hắn run rẩy, hàm răng va vào nhau lập cập. Bí mật động trời này, hắn làm cực kỳ kín kẽ, ngay cả Hồ Lệ Lệ cũng không hề hay biết, tại sao nữ nhân suốt ngày chỉ ru rú trong hậu viện này lại nắm rõ như lòng bàn tay?

Kiếp trước, Mộc Tiểu Thảo mãi đến khi c.h.ế.t t.h.ả.m mới biết được chân tướng sự bỉ ổi của hắn. Nàng đã mang theo nỗi uất hận đó xuống cửu tuyền, và ông trời đã cho nàng sống lại để dùng chính bí mật này bóp nghẹt yết hầu của kẻ thù.

"Ta làm sao biết không quan trọng. Quan trọng là, chứng cứ đang nằm trong tay ta." Mộc Tiểu Thảo tăng thêm chút lực ở cổ tay hắn, khiến hắn nhăn mặt vì đau. "Bây giờ, ta cho ngươi hai lựa chọn. Một, ngoan ngoãn ký vào tờ giấy hòa ly, điểm chỉ nhận tội, ta và ngươi đường ai nấy đi. Chuyện tham ô quân nhu, ta có thể tạm thời nhắm mắt làm ngơ. Hai, ngươi tiếp tục cứng đầu, ngày mai cả kinh thành sẽ biết Hiệu úy Lưu Quốc Cường lấy trộm hồi môn của thê t.ử để nuôi ả quả phụ, còn thâm hụt ngân khố triều đình. Lúc đó, không chỉ ngươi mất mạng, mà ả bạch nguyệt quang này của ngươi cũng sẽ bị sung quân làm doanh kỹ!"