Nghe đến hai chữ "doanh kỹ", Hồ Lệ Lệ thét lên một tiếng ch.ói tai, mặt cắt không còn một giọt m.á.u. Ả không màng đến hình tượng nữa, bò lê bò lết về phía Lưu Quốc Cường, vừa khóc vừa gào: "Cường ca! Chàng ký đi! Chàng mau ký đi! Ta không muốn làm doanh kỹ, ta không muốn c.h.ế.t! Nàng ta điên rồi, phu quân, chàng hãy để nàng ta đi đi!"
Tình yêu đích thực, bạch nguyệt quang cao quý, trước sinh t.ử cũng chỉ là một trò cười nực nội.
Lưu Quốc Cường nhìn Hồ Lệ Lệ đang khóc lóc t.h.ả.m hại, lại cảm nhận được lực đạo lạnh lẽo đang chế ngự cánh tay mình, lòng kiêu hãnh của hắn triệt để sụp đổ. Hắn biết, Mộc Tiểu Thảo không dọa hắn. Ánh mắt tuyệt tình kia nói cho hắn biết, nàng thực sự dám làm đến cùng. Nếu sự việc vỡ lở, hắn sẽ mất tất cả: quan tước, danh dự, và cả cái mạng nhỏ này.
"Ta... ta ký..." Lưu Quốc Cường nhắm nghiền mắt lại, hai hàng nước mắt sinh lý vì đau đớn và nhục nhã chảy dài trên gò má. Hắn rít qua kẽ răng: "Nàng tha cho ta... ta ký..."
Mộc Tiểu Thảo cười lạnh, một cước đá vào mạng sườn hắn, hất hắn văng ra xa mấy thước. Nàng phủi phủi tay áo như vừa chạm vào thứ rác rưởi dơ bẩn, lạnh nhạt hất cằm về phía tờ giấy hòa ly dưới đất: "Viết tên, điểm chỉ."
Lưu Quốc Cường ôm lấy bả vai đau nhức, lảo đảo bò dậy. Cánh tay phải của hắn đã bị trật khớp, đau đến không thể cầm b.út. Hắn c.ắ.n nát môi dưới, dùng tay trái nhặt tờ giấy lên, lóng ngóng cầm cây b.út lông mà nha hoàn vừa run rẩy mang tới. Nét chữ vẹo vọ, xấu xí hiện lên dưới góc giấy.
Vì không có hộp chu sa điểm chỉ, Lưu Quốc Cường tàn nhẫn c.ắ.n rách ngón tay cái của mình. Máu tươi rỉ ra, hắn run rẩy ấn mạnh ngón tay lên tờ giấy, tạo thành một dấu vân tay đỏ ch.ói, ch.ói mắt hơn cả chữ "Hòa Ly".
Bút sa gà c.h.ế.t. Từ khoảnh khắc này, khế ước phu thê ba năm chính thức tan vỡ.
Mộc Tiểu Thảo bước tới, tao nhã cúi xuống nhặt tờ giấy lên. Nàng cẩn thận thổi khô vết m.á.u, kiểm tra kỹ lưỡng chữ ký và dấu tay, sau đó gấp gọn gàng nhét vào trong n.g.ự.c áo.
"Tính toán thức thời đấy." Mộc Tiểu Thảo lạnh nhạt buông một câu.
Nàng quay người, nhấc một chiếc tay nải bằng vải xanh thẫm đã được chuẩn bị sẵn đặt trên chiếc bàn đá gần đó. Chiếc tay nải trông vô cùng nhỏ bé, lép kẹp, dường như chỉ đựng vài bộ y phục đổi giặt và một ít lộ phí mọn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Lưu Quốc Cường và Hồ Lệ Lệ nhìn chiếc tay nải, trong mắt đồng thời lóe lên một tia sáng kỳ dị. Bọn chúng thở phào nhẹ nhõm. Mộc Tiểu Thảo đi rồi, mang theo tờ giấy hòa ly, nhưng của nài hồi môn cồng kềnh trong kho gấm kia làm sao một mình nàng vác đi trong đêm được? Nàng chỉ mang đi vài bộ quần áo, vậy thì toàn bộ vàng bạc châu báu, khế ước điền trang vẫn còn nằm lại Lưu phủ. Cuối cùng, kẻ chiến thắng vẫn là bọn chúng!
Mộc Tiểu Thảo thu hết biểu cảm của hai kẻ ngu ngốc kia vào mắt, trong lòng thầm bật cười giễu cợt. Cười đi, ngày mai khi mặt trời mọc, mở cửa kho gấm ra, các ngươi sẽ biết thế nào là tư vị của sự tuyệt vọng thực sự. Bởi vì, ngay trong lúc hỗn loạn khi nãy, toàn bộ tài sản có giá trị trong chính viện này đã được nàng dùng ý niệm thu sạch sẽ vào trong không gian Bình An Khấu rồi.
Giờ phút này, cái Lưu phủ hào nhoáng này chỉ còn là một cái thùng rỗng kêu to.
"Từ nay về sau, nam hôn nữ giá, không ai nợ ai. Lưu Quốc Cường, Hồ Lệ Lệ, chúc hai ngươi tiện nhân xứng cẩu, thiên trường địa cửu."
Bỏ lại một câu chúc phúc sắc như d.a.o cạo, Mộc Tiểu Thảo khoác tay nải lên vai, dứt khoát xoay người bước đi. Bóng lưng nàng thẳng tắp, cô độc nhưng kiêu ngạo, không một chút lưu luyến.
Đám gia đinh tự động dạt ra hai bên, nhường một lối đi rộng thênh thang. Không một ai dám hé răng nửa lời, chỉ biết cúi gầm mặt nhìn những bước chân vững chãi của nàng lướt qua.
Cánh cổng gỗ sơn son thếp vàng của Lưu phủ từ từ mở ra rồi khép lại cái "rầm" nặng nề phía sau lưng.
Gió đêm lạnh buốt tạt vào mặt, nhưng Mộc Tiểu Thảo lại cảm thấy sảng khoái chưa từng có. Bầu không khí tù túng, hôi thối của Lưu gia đã hoàn toàn bị bỏ lại phía sau. Nàng hít một hơi thật sâu, ngẩng đầu nhìn vầng trăng khuyết mờ ảo trên đỉnh đầu.
Màn đêm buông xuống, bóng tối bủa vây con hẻm vắng lặng. Tự do đã nằm trong tay, nhưng hành trình báo thù và bảo vệ gia tộc của nàng, bây giờ mới chỉ thực sự bắt đầu. Nàng xốc lại tay nải, bước chân kiên định tiến về phía con hẻm tối tăm, nơi định mệnh đang an bài một cuộc gặp gỡ sẽ thay đổi toàn bộ cục diện của Đại Hoa triều.
Bước chân Mộc Tiểu Thảo giẫm lên những phiến đá xanh rêu phong ướt đẫm sương đêm, tạo ra những tiếng động trầm đục vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Bỏ lại sau lưng cánh cổng Lưu phủ sơn son thếp vàng nhưng bên trong mục nát thối tha, trước mắt nàng giờ đây là một con hẻm vắng hun hút, tối tăm như một cái miệng khổng lồ chực chờ nuốt chửng vạn vật.
Gió đêm rít gào qua những khe tường nứt nẻ, mang theo cái lạnh thấu xương của tiết trời chớm đông. Thế nhưng, trái tim Mộc Tiểu Thảo lại nóng rực, nhịp đập vững vàng và tràn trề sinh khí. Ba năm gông cùm xiềng xích, ba năm nhẫn nhục chịu đựng sự ghẻ lạnh và những mưu hèn kế bẩn của mẹ con Lưu gia, tất cả đã bị nàng một đao c.h.ặ.t đứt. Bàn tay nàng khẽ chạm vào mặt dây chuyền Ngọc Bội Bình An Khấu đang nằm sát trước n.g.ự.c, cảm nhận được hơi ấm nhè nhẹ tỏa ra từ nó. Toàn bộ vàng bạc châu báu, khế ước điền trang, những rương gỗ trắc đựng đầy gấm vóc lụa là của hồi môn đều đã nằm gọn trong không gian linh dị này. Lưu Quốc Cường và ả quả phụ Hồ Lệ Lệ giờ phút này có lẽ vẫn đang mơ mộng về một cuộc sống vinh hoa phú quý, mà không hề biết rằng ngày mai, khi mặt trời lên, thứ chờ đón bọn chúng chỉ là một cái kho rỗng tuếch và sự chế giễu của toàn bộ Kinh thành.