Khi đang về phòng kí túc xá, tôi vô ý trượt chân té cầu thang. Ngã xong tôi chợt phát hiện ra hình như mình có thể nghe được tiếng lòng của người khác.
Cô bạn thân Hà Băng Thanh của tôi đưa tay kéo tôi đứng dậy, vô cùng lo lắng hỏi: "Không sao chứ, Miêu Miêu?"
Tôi vừa định trả lời thì lại nghe thấy một giọng nói y hệt: "Cái con b.éo ú đáng gh.ét này sao cứ trơ mắt ra nhìn mình hoài vậy. Ngã có một cái mà ng.u người luôn rồi hay gì trời?”
Tôi nhìn xung quanh tìm xem còn có ai ở đây nữa không, nhưng trên cái cầu thang này chỉ có duy nhất một mình tôi và Hà Băng Thanh thôi.