Minh Âm

Chương 5



Tuy là thanh đao sắc bén trong tay thiên t.ử, nhưng cũng đắc tội không ít quyền quý.

 

Hoàng thượng có ý muốn hắn tạm thời tránh đầu sóng ngọn gió.

 

Thôi Độ mang theo Thẩm Minh Âm cùng đi.

 

Trên thuyền ở bến cảng, mọi người đều tới tiễn biệt.

 

Công chúa cũng có mặt trong số đó.

 

Nàng ta mang tới một đạo khẩu dụ, báo cho Thôi Độ biết rằng bệ hạ đã chuẩn tấu điều hắn thỉnh cầu.

 

Thẩm Minh Âm tò mò hỏi, người giải thích lại là công chúa.

 

Đạo thánh chỉ ban hôn vốn được định làm phần thưởng phá án, đã được đổi thành một đạo sắc phong.

 

“Thôi đại nhân khẩn cầu bệ hạ rằng, đợi sau khi dẹp yên nạn phỉ lần này, không cầu thăng quan tiến chức.”

 

“Nguyện dùng công lao của mình đổi lấy một ân điển. Cả gan xin phong cho Thẩm nương t.ử làm Huyện chủ.”

 

Lời vừa dứt, xung quanh lập tức xôn xao.

 

Thẩm Minh Âm nhìn Thôi Độ, kinh ngạc đến mức không nói nên lời.

 

Thôi Độ đưa tay lên, nhẹ nhàng vén lọn tóc bị gió thổi rối bên mai nàng ra sau tai, khẽ mỉm cười, tình ý trong mắt lại tràn đầy không giấu nổi.

 

Ta rất khó không nhớ tới kiếp trước.

 

Khi Thôi Độ lên đường tới biên quan bình loạn, ta cũng từng đến tiễn hắn, hắn vẫn là câu nói ấy.

 

“Yên tâm chờ ta. A Âm, nếu ta bình an trở về, nhất định sẽ dùng mười dặm hồng trang cưới nàng vào cửa.”

 

Ta chỉ nhàn nhạt “ừ” một tiếng, coi như đáp lại.

 

Về sau còn bị công chúa châm chọc chế giễu, nói rằng ta mặt dày bám riết, ép người ta thành thân.

 

“Thôi lang vốn chẳng muốn cưới ngươi, ngươi còn cứ dây dưa không buông, thật là làm mất mặt nữ nhân chúng ta!”

 

Đối diện với vẻ mặt vừa giận vừa tiếc rèn sắt không thành thép của nàng ta.

 

Ta cũng chỉ “ừ” một tiếng:

 

“Đa tạ công chúa chỉ điểm, dân nữ đã hiểu.”

 

Sự phát triển của kiếp này quả thực hoàn toàn khác biệt.

 

Công chúa thở dài, nói với Thẩm Minh Âm:

 

“Tình cảm sâu đậm giữa hai người, bản cung hôm nay xem như đã được mở mang tầm mắt.”

 

“Trước kia hiểu lầm rồi gây ra những chuyện không vui, mong Thẩm cô nương đừng trách.”

 

Một vị công chúa hoàng gia có thể nói đến mức này, đã là vô cùng hiếm thấy.

 

Thẩm Minh Âm liền gật đầu hành lễ.

 

Mọi chuyện xem như xóa bỏ, khung cảnh hòa thuận vui vẻ, chỉ có trong lòng ta là đủ loại cảm xúc lẫn lộn.

 

Thuyền đi vào đêm, trăng sáng như ngọc.

 

Trên trời một vầng, dưới nước một vầng.

 

Thôi Độ và Thẩm Minh Âm ôm nhau tựa sát.

 

Gió đêm nhè nhẹ, mang theo những lời thì thầm.

 

Giọng Thôi Độ dịu dàng chậm rãi:

 

“A Âm, trước kia ta ích kỷ tự phụ, khiến nàng phải chịu không ít ấm ức. Sau này sẽ không như vậy nữa. Ta thề, đời này tuyệt đối sẽ không phụ nàng lần nào nữa.”

 

Những lời hứa ấy, kiếp trước ta cũng từng nghe, không chỉ một lần, nhưng chưa bao giờ động lòng người như lúc này.

 

Trong mắt Thẩm Minh Âm ngấn lệ, khóe môi Thôi Độ mang theo ý cười, tay họ siết c.h.ặ.t lấy nhau, thậm chí còn khẽ run lên vì tâm ý tương thông.

 

Người rõ ràng nhất chính là Thôi Độ, điều hắn mong cầu đều đã trở thành hiện thực.

 

May mắn biết bao.

 

Chỉ có ta hận đến nghiến răng nghiến lợi, hai mắt như muốn nứt ra.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Thế nhưng khi ánh mắt chuyển sang Thẩm Minh Âm, ta lại giống như bị lửa thiêu phải vội vàng né tránh.

 

Thôi Độ sau khi trọng sinh đối với nàng xét về hành động hay xét về chân tâm, đều chưa từng phụ nàng.

 

Chỉ là ta không cách nào đối diện.

 

Hận nghẹn nơi cổ họng, yêu lại chẳng biết đặt nơi nào.

 

Ta nhìn về phía mặt sông, sóng nước lăn tăn, bóng trăng mờ nhòe, giống hệt gương mặt đã hoàn toàn thay đổi của ta lúc này.

 

Ta không nhịn được mà thở dài.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Đời này, nàng là vầng trăng trên trời, còn ta là bóng trăng dưới nước.

 

Nàng phải được hạnh phúc viên mãn, vậy nên ta đành mang theo nỗi tiếc nuối khó nguôi và một mối tình không nơi gửi gắm.

 

9

 

Họa vô đơn chí.

 

Khi đoàn người tiến vào địa giới Giang Nam, mưa dầm liên miên khiến lòng người thêm phiền muộn.

 

Phía trước truyền tin tới, nói rằng nước sông dâng cao, cuốn sập đê điều.

 

Thôi Độ cùng các quan viên đi chung đang bàn bạc đối sách trong khoang thuyền.

 

Bỗng nhiên nghe thấy một tiếng thét kinh hãi.

 

“Có người rơi xuống nước rồi! Bích Trầm, mau lên!”

 

Là Thẩm Minh Âm.

 

Nàng chỉ về phía mặt nước xa xa.

 

Quả nhiên có bóng người đang chập chờn giữa dòng nước, mọi người vội vàng chèo thuyền lại cứu.

 

Sau một trận hỗn loạn, trên boong thuyền có thêm hai người.

 

Một nam một nữ, nữ t.ử còn mặc giá y.

 

Tuy không nguy hiểm đến tính mạng nhưng cả hai đều đã ngất đi.

 

Thôi Độ bước tới kiểm tra, ánh mắt vô tình lướt qua gương mặt người nam t.ử, đồng t.ử bỗng co rút lại.

 

“Làm sao vậy? Chẳng lẽ bọn họ...?”

 

Thẩm Minh Âm lập tức nhận ra điều bất thường.

 

Thôi Độ vội quay người che khuất tầm nhìn của nàng.

 

“Không có gì. A Âm, y phục nàng ướt rồi, mau về trước đi, kẻo nhiễm lạnh.”

 

“Bích Trầm, chăm sóc tiểu thư cho tốt.”

 

Ta chỉ đành nhận lời.

 

Nhưng trước khi rời đi, vẫn không nhịn được nhìn thêm một cái.

 

Trong nháy mắt liền hiểu ra, thảo nào Thôi Độ lại thất thố như vậy, hóa ra là gặp lại cố nhân.

 

Ta cụp mắt xuống che giấu sự chấn động và lo lắng nơi đáy mắt.

 

Sao lại ở đây? Sao lại biến mình thành bộ dạng t.h.ả.m hại như vậy?

 

Tạ Kim Triêu cũng là phu quân của ta ở kiếp trước.

 

10

 

Lần đầu gặp gỡ là vào đêm hội hoa đăng Nguyên Tiêu.

 

Tạ Kim Triêu nhanh tay hơn ta một bước mua mất chiếc đèn thỏ cuối cùng.

 

Khi ấy hắn vẫn mang dáng vẻ của một thư sinh, đôi mắt cong cong mang ý cười nói rằng có thể nhường lại cho ta, chỉ cần trả một nửa giá tiền.

 

Lúc đó ta đang phiền lòng vì Thôi Độ.

 

Là vị hôn thê của hắn, chưa qua cửa, chưa có danh phận lại phải chịu sự ràng buộc bởi quy củ Thôi gia.

 

Bị người đời chỉ trỏ bàn tán, thậm chí bởi danh tiếng si tình của Thôi Độ đến cả chuyện rời đi ta cũng không làm được.