Minh Âm

Chương 6



Giống như một món trang sức đeo trên bộ y phục lộng lẫy, là công cụ để Thôi Độ tô điểm cho cuộc đời mình, làm nền cho danh tiếng tình sâu nghĩa nặng của hắn.

 

Cho nên khi nghe Tạ Kim Triêu nói vậy, ta lập tức nổi giận, cho rằng hắn cố ý trêu chọc mình.

 

“Đến trước đến sau, đạo lý này ta cũng hiểu. Ta vốn không có ý định bắt công t.ử nhường lại thứ mình thích.”

 

“Vậy thì cần gì phải nhận phần ân tình này của công t.ử?”

 

Nói xong liền xoay người bỏ đi.

 

Lần gặp lại sau đó, Tạ Kim Triêu lắc mình một cái đã trở thành tân khoa Trạng nguyên lang.

 

Ở kinh thành, hễ có yến tiệc hay tụ hội nào, chỉ cần ta xuất hiện là sẽ bị người ta chỉ trỏ bàn tán nhưng lại không thể không tham dự.

 

Đành tránh khỏi đám đông một mình ngẩn người.

 

Tạ Kim Triêu lại chủ động tìm tới.

 

Hắn nhìn trái nhìn phải, xác nhận không có ai xung quanh rồi thần thần bí bí mở miệng:

 

“Ta biết cô. Thẩm Minh Âm.”

 

Ta nhíu mày chưa kịp trả lời, đã nghe câu tiếp theo.

 

“Cô có bằng lòng gả cho ta không?”

 

“Đừng hoảng. Chỉ là hợp tác thôi.”

 

“Cô giúp ta che giấu thân phận, ta cũng sẽ giúp cô đạt được điều mình muốn.”

 

Tạ Kim Triêu nắm lấy tay ta viết chữ trong lòng bàn tay.

 

Từng nét từng nét, từng chữ từng chữ.

 

Ta từ nghi hoặc chuyển thành kinh hãi, mồ hôi lạnh túa đầy người.

 

Theo bản năng nắm ngược lại tay nàng, gạ thấp giọng quát:

 

“Cô điên rồi sao?!”

 

“Nữ giả nam trang, cô không sợ ta nói ra à?!”

 

Tạ Kim Triêu cười hì hì.

 

“Nghe thử giọng mình xem, nhỏ như vậy rốt cuộc là ai đang sợ đây?”

 

Ta nghẹn lời, nhịn rồi lại nhịn.

 

Cuối cùng vẫn không nhịn được:

 

“Tại sao lại tìm ta?”

 

Tạ Kim Triêu trầm ngâm một lát.

 

“Nhìn cô thuận mắt.”

 

“...”

 

“Cô còn chưa hỏi ta muốn gì, sao đã nói có thể cho ta?”

 

Lần này Tạ Kim Triêu trả lời không chút do dự:

 

“Vì ta biết cô muốn rời đi.”

 

Bốn phía yên tĩnh như tờ, chỉ có câu nói ấy vang dội như sấm.

 

Ta nhìn thẳng vào mắt nàng.

 

“Thành giao.”

 

Trạng nguyên Tạ Kim Triêu và vị hôn thê của cựu Trạng nguyên Thẩm Minh Âm.

 

Ai dám nói chúng ta không phải trời sinh một đôi?

 

Ta giúp nàng che giấu thân phận.

 

Nàng hứa với ta ngày sau sẽ giúp ta có được tự do.

 

Tài học và năng lực của Tạ Kim Triêu so với Thôi Độ chỉ hơn chứ không kém vì thế được bệ hạ trọng dụng.

 

Cho dù Thôi Độ quyền cao chức trọng nàng cũng chưa từng e dè sợ hãi.

 

Chỉ là khó tránh khỏi bị làm khó và chèn ép.

 

Ta không giúp được gì, vừa sốt ruột vừa tức giận.

 

Ngược lại nàng còn an ủi ta:

 

“A Âm đừng tức giận. Vì tên họ Thôi lòng dạ hẹp hòi đó mà nổi nóng thì không đáng.”

 

“Chi bằng nghĩ xem sau khi được tự do rồi, chúng ta sẽ đi đâu chơi?”

 

Tạ Kim Triêu cười rất thản nhiên.

 

Dường như không có chuyện gì trên đời khiến nàng hoảng loạn.

 

Cũng giống như lúc này ta không yên lòng, đặc biệt tới chăm sóc nàng.

 

Giúp nàng xử lý vết thương, thay quần áo.

 

Kết quả khi đối diện với chiếc đai n.g.ự.c đã ướt sũng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ta lại đứng ngẩn người, ngẩng đầu lên bắt gặp ánh mắt nàng.

 

“Ta sẽ giữ bí mật.” Ta giành nói trước.

 

Tạ Kim Triêu ngẩn ra rồi buông lỏng người nằm trở lại.

 

“Vậy thì đa tạ.”

 

Nàng bình tĩnh như vậy ngược lại khiến ta không vui.

 

“Dễ dàng tin ta như thế. Không sợ ta lừa cô sao?”

 

“Cũng có lý nhỉ.”

 

Tạ Kim Triêu nghiêm túc đ.á.n.h giá ta từ trên xuống dưới.

 

Trầm ngâm hồi lâu sau đó bật cười.

 

“Cô lớn lên thuận mắt như vậy chắc chắn sẽ không lừa ta đâu.”

 

“Ta tên là Tạ Kim Triêu, Triêu trong câu ‘Kim triêu hữu t.ửu kim triêu túy’.”

 

“Còn cô?”

 

“Thẩm…” Ta theo bản năng đáp lời.

 

Đến khi phản ứng lại liền vội sửa miệng:

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

“... Trầm.”

 

“Bích Trầm.”

 

11

 

Không bao lâu sau, nữ t.ử còn lại là Vân Nương cũng tỉnh lại.

 

Nàng giải thích lai lịch và nguyên do sự việc.

 

Đồng thời phác họa nên cảnh tượng hỗn loạn hiện nay ở Giang Nam.

 

Thủy phỉ nhân lúc thiên tai mà hoành hành, giá lương thực tăng vọt, bách tính khổ không thể tả.

 

Tất cả đều gửi gắm hy vọng vào việc trời ngừng mưa.

 

Không biết là ai đề xuất chuyện hiến tế sống.

 

Gả tân nương cho Long Vương. Tức là tuyển chọn những thiếu nữ trẻ đẹp, ăn vận lộng lẫy rồi chất thêm vài rương vàng bạc châu báu lên thuyền đưa thẳng ra giữa sông.

 

Tạ Kim Triêu cười nhạo một tiếng, nói rằng tất cả chỉ là cái cớ.

 

“Tiền tài và mỹ sắc.Thứ nào có thể xem là hương khói tế lễ chứ?”

 

Nàng còn nói đê điều cũng không phải bị mưa lớn làm hư hại mà là có người cố ý phá hoại.

 

Bề ngoài là thiên tai nhưng phía sau thực chất là nhân họa.

 

Là quan phỉ cấu kết tham ô trái pháp luật.

 

Mục đích chính là số ngân lượng cứu trợ thiên tai.

 

Từng câu từng chữ của Tạ Kim Triêu đều vang dội mạnh mẽ.

 

Ta không để lộ dấu vết mà liếc nhìn Thôi Độ một cái.

 

Kiếp trước ở Giang Nam chưa từng xuất hiện lời đồn Long Vương cưới tân nương.

 

Sự việc hiện giờ rõ ràng đã vượt khỏi quỹ đạo vốn có trở nên xa lạ.

 

Sắc mặt Thôi Độ đặc biệt nặng nề, hắn chất vấn Tạ Kim Triêu:

 

“Ngươi biết những chuyện này bằng cách nào? Có chứng cứ không?”

 

Tạ Kim Triêu thản nhiên đáp:

 

“Ta tận mắt nhìn thấy, đích thân khuyên can nhưng đều vô ích.”

 

“Cho nên mới nghĩ rằng phía sau có kẻ âm thầm thao túng, đành tự mình đi cứu người.”

 

“Kết quả lại tận mắt chứng kiến thêm một lần nữa.”

 

“Nếu không gặp được các vị đại nhân chỉ e ta và Vân Nương đã sớm trở thành mồi cho cá rồi.”

 

“Còn về chứng cứ… Ta và Vân Nương chính là nhân chứng.”

 

Tạ Kim Triêu chắp tay, cao giọng nói:

 

“Nguyện đứng bên hỗ trợ.”

 

“Kính mong đại nhân làm chủ cho dân chúng, chủ trì công đạo!”

 

Một phen nói năng kín kẽ không hề sơ hở.

 

Vừa khiến Thôi Độ nghẹn họng lại vừa đẩy hắn lên thế không thể từ chối.

 

Ngay cả Thẩm Minh Âm cũng không khỏi nhìn sang.

 

Trong ánh mắt vừa có tò mò lại thấp thoáng vài phần thưởng thức.

 

Sắc mặt Thôi Độ càng lúc càng đen, hắn cứng rắn đưa Thẩm Minh Âm trở về phòng.

 

Thậm chí còn để thị vệ canh giữ ngoài cửa, nói thì hay là vì sự an toàn của nàng.