Minh Âm

Chương 7



Dù Thẩm Minh Âm không vui cũng chỉ đành thuận theo.

 

Thôi Độ từ trước đến nay vẫn luôn như vậy.

 

Kiếp trước, sau khi bị ám sát.

 

Trong quá trình truy tra hung thủ đứng sau màn.

 

Hắn tra được manh mối liên quan đến một hoa khôi thanh lâu.

 

Để tránh đ.á.n.h rắn động cỏ, Thôi Độ liền đưa người về phủ cẩn thận trông coi.

 

Nhưng lời đồn đại đâu biết nội tình, chỉ trong chớp mắt đã lan truyền khắp nơi.

 

Thôi Độ chưa từng giải thích với ta lấy một câu, mặc cho ta bị chế giễu và châm chọc.

 

Đám trẻ con ngoài phố còn bịa thành đồng d.a.o đi khắp nơi truyền tụng.

 

Thanh danh của ta bị hủy hoại hoàn toàn.

 

Đến cuối cùng, ta chỉ nhận được một câu từ hắn:

 

“Không nói cho nàng biết là vì sợ liên lụy tới nàng.”

 

“A Âm, ta là vì sự an nguy của nàng.”

 

Thậm chí trước khi người nữ t.ử kia rời đi.

 

Nàng ấy còn đặc biệt giải thích thay hắn.

 

“Ta và Thôi đại nhân trong sạch vô tư. Chưa từng vượt quá lễ nghĩa.”

 

“Có được một người như vậy để yêu thươngThẩm cô nương, thật khiến người khác ngưỡng mộ.”

 

...

 

Con thuyền dần dần cập bến.

 

Trên bến tàu có rất nhiều người, ai nấy đều mang vẻ mặt mệt mỏi, mờ mịt và trống rỗng.

 

Vân Nương vẫy tay vừa gọi phụ mẫu vừa chạy tới như chú chim trở về tổ.

 

Nhưng thứ đón chờ nàng lại là một cái tát.

 

“Ai cho ngươi quay về?!”

 

Người nhà nàng lao tới c.h.ử.i mắng:

 

“Ngươi còn mặt mũi nào mà trở về?”

 

“Ngươi làm vậy là muốn hại c.h.ế.t tất cả chúng ta sao?”

 

“Tạo nghiệt mà...”

 

Trong đám đông vang lên tiếng khóc, ngay sau đó nối tiếp thành từng đợt.

 

Không biết ai là người đầu tiên vươn tay lôi kéo Vân Nương, muốn đẩy nàng trở lại xuống sông.

 

“Dừng tay!”

 

“Buông nàng ấy ra!”

 

Thẩm Minh Âm là người đầu tiên không thể chịu nổi.

 

Nàng lao tới chắn trước mặt Vân Nương.

 

“Nàng ấy không làm gì sai cả.”

 

“Dựa vào đâu mà các người đối xử với nàng ấy như vậy?”

 

“Ngươi biết cái gì?”

 

Một nam t.ử mặc áo xám bước ra, nhìn qua có vẻ là người cầm đầu.

 

“Vân Nương phá hỏng quy củ Long Vương gia nổi giận rồi.”

 

“Phải đưa nàng ta trở lại nếu không tất cả chúng ta đều không sống nổi!”

 

“Ngươi là ai mà xen vào chuyện này?”

 

“Chẳng lẽ chính ngươi cứu nàng ta?”

 

Thẩm Minh Âm nhíu mày:

 

“Phải thì sao?”

 

Vừa dứt lời, trên trời đúng lúc có tia chớp xé tan tầng mây.

 

Tiếng sấm ầm ầm vang dội làm cả đám đông run rẩy không ngừng.

 

Sau khoảnh khắc yên lặng, tiếng hò hét lập tức bùng nổ.

 

“Long Vương gia nổi giận rồi!”

 

“Long Vương gia nổi giận rồi!”

 

“Đều là lỗi của nữ nhân này!”

 

“Chính nàng ta phá hỏng quy củ!”

 

“Nàng ta phải chịu trách nhiệm!”

 

“Đúng vậy!”

 

“Hãy để nàng ta thay Vân Nương đi!”

 

Dưới bầu trời âm u phủ kín mây đen, Thẩm Minh Âm sợ hãi lùi về sau.

 

Ta dốc sức bảo vệ nàng nhưng không chống lại nổi quá nhiều người.

 

Đúng lúc nguy cấp, Thôi Độ dẫn theo quan binh chậm rãi chạy tới.

 

Sau một phen vất vả cuối cùng mới thoát thân được nhưng cục diện đã hoàn toàn mất khống chế.

 

Đám đông tụ tập hò hét yêu cầu giao Thẩm Minh Âm ra.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Trong nha môn.

 

Sau khi nghe xong báo cáo từ các phía, sắc mặt Thôi Độ âm trầm đáng sợ.

 

“Trúng kế rồi.”

 

12

 

“Đại nhân, người ở ngoài cổng càng lúc càng nhiều rồi.”

 

“Theo như đại nhân dự liệu, trong đó quả thật có mấy gương mặt quen thuộc.”

 

“Nhất định là đám phỉ tặc cố ý xúi giục, châm dầu vào lửa!”

 

Đám thị vệ đi theo liên tục vào báo cáo.

 

Ta đang an ủi Thẩm Minh Âm, nàng vẫn chưa hoàn hồn, hai tay lạnh ngắt bất lực nhìn về phía Thôi Độ.

 

“Phải làm sao đây? Bây giờ phải làm sao?”

 

Thôi Độ cau c.h.ặ.t mày còn chưa kịp trả lời lại có người chạy tới bẩm báo.

 

“Đại nhân, sắp không ngăn nổi nữa rồi!”

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Trong chốc lát, mọi người trong đại sảnh đều đứng bật dậy.

 

Thẩm Minh Âm đẩy tay ta ra, hít sâu một hơi.

 

“Thôi Độ, hay là cứ đồng ý trước...”

 

Nói được một nửa thì bị cắt ngang.

 

Âm thanh của nàng cũng bị một giọng nói khác lấn át.

 

Thôi Độ ra lệnh:

 

“Đồng ý với bọn họ.”

 

Thẩm Minh Âm đột ngột quay đầu lại:

 

“Thôi Độ, ta...”

 

“Xin lỗi, A Âm.”

 

Thôi Độ lại một lần nữa ngắt lời nàng.

 

“Đại cục trước mắt, bất đắc dĩ phải làm vậy. Chỉ có thể để nàng chịu thiệt một chút.”

 

“A Âm lương thiện lại thông tuệ. Ta tin nàng nhất định sẽ hiểu.”

 

Thôi Độ không cho nàng cơ hội trả lời, lập tức xoay người dẫn theo mọi người sải bước rời đi.

 

Chỉ để lại Thẩm Minh Âm thân thể khẽ lảo đảo không đứng vững được nữa ngã ngồi trở lại ghế.

 

“Tiểu thư!”

 

Ta vội vàng đỡ lấy nàng.

 

Người dưới tay ta khẽ run rẩy, mờ mịt lẩm bẩm:

 

“Ta cũng bằng lòng mà… nhưng vì sao...”

 

 Dục vọng kháng cự lại mãnh liệt đến thế.

 

Ta nhắm mắt lại lặng lẽ ôm c.h.ặ.t nàng hơn.

 

...

 

Không biết Thôi Độ đã ứng phó xoay xở thế nào.

 

Tóm lại đám người cuối cùng cũng giải tán nhưng cũng chỉ là kéo dài thời gian mà thôi.

 

Mười ngày sau bọn họ vẫn sẽ tới đưa Thẩm Minh Âm “xuất giá”, dâng nàng cho dòng nước cuồn cuộn.

 

Thôi Độ giải thích rằng đây là kế dụ địch, Thẩm Minh Âm chính là mồi nhử.

 

Trong khoảng thời gian này bọn họ sẽ nghĩ ra kế sách vẹn toàn đồng thời chuẩn bị chu đáo.

 

Thôi Độ đi sớm về khuya, ngày nào cũng bận đến mức không thấy bóng người.

 

Chỉ có ta ở bên cạnh Thẩm Minh Âm thấy nàng tinh thần sa sút.

 

Ta vừa sốt ruột vừa lo lắng.

 

Chợt nhớ tới Tạ Kim Triêu là nhân chứng.

 

Nàng không được phép tham gia hỗ trợ điều tra cũng không được tự ý rời đi, gần như bị giam lỏng không khác gì Thẩm Minh Âm.

 

Ta tìm nàng nhờ giúp khuyên giải Thẩm Minh Âm.

 

Hai người gặp mặt ở chung tự nhiên lại hòa hợp vô cùng.

 

Ta cố ý không quấy rầy chỉ lặng lẽ ở bên cạnh bầu bạn.

 

Dù sao thứ ta hoài niệm là kiếp trước.

 

Kim Triêu trước mắt này đang sống trong khoảng thời gian vốn không thuộc về ta.

 

Ta phân biệt rất rõ nhưng Thôi Độ thì không.

 

13

 

Đêm cuối cùng trước hạn mười ngày Thôi Độ tới tìm Thẩm Minh Âm.

 

Vừa hay bắt gặp Tạ Kim Triêu đang đ.á.n.h cờ với nàng.

 

Trong căn phòng nhỏ bên cửa sổ, ánh nến ấm áp dịu dàng.

 

Trên bàn cờ là những nước đi giằng co cũng là sự giao phong của tâm ý.

 

Rơi vào mắt Thôi Độ lại như những chiếc đinh đ.â.m thẳng vào mắt.

 

Lửa giận bò lên khóe mày, gương mặt dần trở nên méo mó.