Đến trang t.ử, quản sự đang chuẩn bị cho việc cày bừa vụ xuân.
Ta đưa Tạ Hoài Ngọc đi nhận biết các công cụ nông nghiệp, loại đất nào thích hợp trồng loại cây nào.
Mùa nào gieo hạt, mùa nào bón phân, kiến thức trên đồng ruộng chẳng hề ít hơn trong sách vở chút nào.
Tạ Hoài Ngọc dần buông bỏ phòng bị, chuyên tâm vào cuộc sống thôn quê trước mắt.
Buổi tối, ta đưa Tạ Hoài Ngọc nằm trên mái nhà cũ, ngắm nhìn bầu trời đầy sao, cảm giác sảng khoái không sao tả xiết.
Sau khi thành thân, hình như ta chưa từng được hít thở thoải mái như thế này, ra ngoài quả nhiên là đúng đắn, đối với Tạ Hoài Ngọc là thả lỏng, mà đối với ta chẳng phải cũng vậy sao!
Có lẽ, tận xương tủy ta vẫn yêu thích đất trời tự do này.
Kể về những ngày tháng vui vẻ thuở nhỏ trèo cây lấy trứng chim, săn thỏ rừng, Tạ Hoài Ngọc ngưỡng mộ vô cùng.
"Người còn từng săn thỏ sao?"
"Dĩ nhiên, ngày mai chúng ta lên rừng trên núi thử vận may, nếu có thỏ rừng, ta sẽ dạy con."
"Được! Nhất ngôn cửu đỉnh."
Ta còn cùng Tạ Hoài Ngọc làm lò đất.
Hình dáng nặn thành một con mèo nhỏ, có hai cái tai mèo xinh xắn.
Bên trong có thể nướng khoai lang, nướng gà, nướng cá, nướng chim sẻ, mùi vị tuy khó nói hết bằng lời nhưng ngày nào cũng vui vẻ trong đó.
Ta còn dùng lưới đ.á.n.h cá tự chế đưa Tạ Hoài Ngọc xuống sông bắt cá.
Tạ Hoài Ngọc kinh ngạc hỏi ta: "Sao người lại biết nhiều thứ như vậy?"
Ta đáp: "Thuở nhỏ ta không cần phải đến học viện như con, có khối thời gian chạy rông chơi bời bên ngoài, lâu dần thì biết thôi."
"Tại sao người không phải đến học viện? Cha mẹ người chắc chắn rất yêu người, con ngưỡng mộ người quá."
Nụ cười của ta khựng lại.
"Ta còn ngưỡng mộ con có thể đến học viện kia kìa!"
"Đến học viện có gì mà ngưỡng mộ chứ."
"Bởi vì lúc nhỏ ta muốn đi mà không đi được."
"Tại sao ạ?"
"Bởi vì ta là nữ nhi. Thuở nhỏ, cha nương và tổ mẫu đã dồn hết tình yêu cùng kỳ vọng lên người ca ca rồi."
Tạ Hoài Ngọc không có huynh trưởng nên không thể đồng cảm.
"Vậy người có hận họ không?"
"Không hận, vì những gì họ cho đã là những thứ tốt nhất trong khả năng của họ rồi. Con người sống một đời, thay vì tốn công sức để hận gia đình thuở nhỏ, chẳng thà học thêm kiến thức, khiến bản thân trở nên mạnh mẽ hơn."
Ta mỉm cười xoa đầu nó: "Tạ Hoài Ngọc, con cũng vậy, hãy ngừng việc thương xuân tiếc thu đi, làm cho bản thân mạnh mẽ lên!"
*
Ta còn nói với Tạ Hoài Ngọc.
Thực ra cha mẹ chỉ có thể đi cùng con cái một đoạn đường, quãng đời dài đằng đẵng còn lại đều phải tự mình bước đi, không có ai có thể mãi mãi che mưa chắn gió cho con được.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Cha con cũng không thể che mưa chắn gió cho người sao?"
Trong ánh mắt Tạ Hoài Ngọc lóe lên vẻ tinh quái, đáng tiếc ta đang mải mê chia sẻ và dạy bảo nên không chú ý tới.
"Dĩ nhiên, ta là ta, cha con là cha con, chúng ta đều là những cá thể độc lập, không có cha con ta vẫn có thể sống rất tốt."
Lời vừa dứt, ta liền cảm thấy sau lưng lành lạnh.
Đồng thời, Tạ Hoài Ngọc cười quái dị nhìn ra phía sau ta hỏi: "Cha, người nghe thấy chưa, Ôn di không cần người đâu."
Ta kinh hãi quay đầu lại, quả nhiên thấy Tạ Lễ đã nhiều ngày không gặp đang đứng sau lưng mình, ánh mắt lạnh đến mức như muốn vỡ vụn ra vậy.
Khóe môi gượng gạo nặn ra một nụ cười, ta máy móc quay đầu lại, nghiến răng nghiến lợi:
"Tạ Hoài Ngọc, con đứng lại đó cho ta."
"Đứng yên." Tạ Lễ lại không cho ta cơ hội đuổi theo.
Mạng ta xong rồi.
Ta hỏi Tạ Lễ sao lại tới đây?
Tạ Lễ lườm ta một cái: "Phu nhân và con ta vui đến quên cả lối về, người phu quân không đáng để trông cậy này dĩ nhiên phải tới xem xem."
Ta lúng túng: "Phu quân, những lời đó đều là dùng để khuyên học thôi, không tính là thật đâu."
Tạ Lễ: "Ta thấy đó lại giống lời thật lòng của nàng hơn đấy."
Ta không còn gì để nói, nếu để chàng nhìn thấu thêm những suy nghĩ trong lòng ta, chẳng phải chàng sẽ phát điên sao?
Trời đã rất muộn, bây giờ về thành chắc chắn không kịp.
Tạ Lễ đêm đó ở lại cùng ta.
Đồ đạc ở nông thôn không được chắc chắn như trong phủ, lại còn lâu ngày không tu sửa.
Đêm đó, chiếc giường gỗ nhỏ rung lắc suốt cả đêm, đến cả người trong cuộc như ta cũng thấy mặt đỏ tim run.
Ta có lý do chính đáng để nghi ngờ Tạ Lễ là vì nhịn đến hỏng rồi nên mới đuổi ra tận ngoại thành này.
Ngày thứ hai, Tạ Lễ hiếm khi được ngày nghỉ mộc, hai người ngủ đến khi tự nhiên tỉnh, lúc dậy đã gần trưa.
Tạ Hoài Ngọc nướng một bàn đầy gà vịt cá thịt để chiêu đãi cha nó.
Tạ Lễ nể mặt mỗi thứ đều nếm thử một chút, gia đình ba người, xem như cũng hòa thuận vui vẻ.
Buổi chiều, Tạ Lễ nói muốn đưa ta đến một nơi.
Phía sườn tây bắc Nam Sơn, trên một sườn núi, một tấm bia mộ trắng đập vào mắt.
Mấy chữ "Cố thê Tạ Triệu thị" hiện ra trước mắt.
Tạ Lễ dùng tay không nhổ sạch cỏ dại xung quanh bia mộ, không đợi dặn dò, Tạ Hoài Ngọc đã quỳ trước bia mộ, khóc đến không ra hơi.
"A nương, Ngọc Nhi đến thăm người đây."
Tiếng khóc đứt quãng, núi trống xung quanh dường như cũng thêm vài phần bi thương.
"A nương yên tâm, di nương đối xử với con rất tốt."
Lời Tạ Hoài Ngọc nói khiến ánh mắt ta tập trung lên lưng nó.