Tự nhận thấy chưa từng hầu hạ nó mặc, cũng chưa từng chăm chút miếng ăn cho nó, chỉ ra mặt một lần, đưa nó ra ngoài chơi vài ngày giải khuây, vậy mà trong lòng nó, những điều này đã trở thành sự đối xử tốt đối với nó.
Ta ngước mắt nhìn những đám mây trên bầu trời, cố sức chớp mắt để ngăn nước mắt rơi.
Ta nghĩ bất kể là ai cũng không thể thay thế vị trí của "người mẹ" trong lòng đứa trẻ.
Cũng may, ta không đến để thay thế nàng ấy.
Tạ Lễ tiến lên, thắp hương hóa vàng.
"A Ngọc sống rất tốt, những gì đã hứa với nàng ta đã làm được, nàng có thể yên tâm mà đi rồi."
Ta hỏi Tạ Lễ tại sao Triệu thị không vào mộ tổ họ Tạ, Tạ Lễ nói đây là yêu cầu của Triệu thị, cuộc đời ngắn ngủi của nàng ấy đã bị giam cầm trong Tạ trạch, sau khi c.h.ế.t không muốn cô độc vào mộ tổ họ Tạ nữa.
Ta nghĩ Triệu thị chắc chắn là một nữ t.ử có tư tưởng riêng.
Tạ Lễ cười khổ một tiếng.
"Ta và nàng ấy thành hôn là do lệnh của cha mẹ, ta vẫn luôn tưởng nàng ấy cũng giống ta, không phản đối tức là ngầm thừa nhận cuộc hôn nhân này, ai ngờ..."
Tạ Lễ không nói hết lời, nhưng chẳng qua cũng là kịch bản lòng nữ t.ử không đặt nơi hắn, lại phí hoài cả một đời.
Chẳng trách lúc hôn sự định xong, Tạ Lễ chỉ quan tâm hỏi ta một chuyện, hy vọng ta nói thật.
Hắn hỏi ta trong lòng có người khác hay không.
Ta lắc đầu nói không có.
Hắn quan sát ánh mắt ta lần nữa, cuối cùng mới cùng cha mẹ định đoạt hôn sự.
Tạ Lễ lại nói, trước đây hắn luôn cảm thấy phu thê không làm được chim cùng cánh, làm một đôi chim cùng rừng cũng rất tốt, hắn chỉ cần đảm bảo khu rừng này cả đời an toàn là được.
Nhưng hắn đã có Tạ Hoài Ngọc, lại không thể không khảo nghiệm nhân phẩm của nữ t.ử.
Không được đố kỵ, không được sủng thiếp diệt đích.
"Nhưng không biết tại sao, người thê t.ử ta cưới lại lần này cái gì cũng không làm, ta lại cảm thấy là nàng ấy không quan tâm đến ta!"
Ta ra sức xua tay lắc đầu.
Chẳng trách hắn nói một tràng dài như vậy, hóa ra là đợi ở đây để đào hố cho ta nhảy!
"Phu quân, chàng phải tin thiếp, trong lòng thiếp thực sự không có người khác, đời này thiếp đối với chàng nhất mực chung tình, trời đất chứng giám, bia mộ của tỷ tỷ làm chứng."
Tạ Lễ vốn đang cúi đầu, nghe thấy lời này liền ngẩng lên, trong mắt lóe lên tia sáng, khóe môi dâng lên một chút ý cười.
Tiếp đó ta nghe thấy giọng nói mang theo vẻ vui sướng của hắn vang lên: "Cho nên, đây là nàng đang tỏ tình với ta sao?"
Ta: "..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đây rõ ràng là ta đang tự chứng minh sự trong sạch của mình mà.
Thế nhưng, ta chỉ có thể c.ắ.n c.h.ặ.t răng, gật đầu lần nữa.
Rặng mây đỏ bò lên mặt… là vì tức đấy!
Cái tên Tạ Lễ này thực sự là quá xấu xa rồi.
Sử thượng vô địch đệ nhất xấu xa.
"Ha ha!"
Tạ Lễ cười, lần này là nụ cười thuần khiết không mang theo chút tính toán nào.
Ta nhất thời không khỏi nhìn đến ngây người.
Thôi bỏ đi, bỏ đi, tỏ tình thì tỏ tình.
Dù sao, tỏ tình với phu quân của mình cũng chẳng có gì mất mặt.
*
Đuổi Tạ Hoài Ngọc ra chỗ khác, Tạ Lễ đối diện với bia mộ khẽ nói: "Triệu thị, nàng nghe thấy chưa? Lời nguyền của nàng không ứng nghiệm rồi, ta đã tìm được người thật lòng đối đãi với mình rồi!"
Trên đường về thành, trời xám xịt, không lâu sau thì đổ cơn mưa nhỏ.
Ta chợt nhớ tới câu thơ "Mưa tốt biết đúng mùa", năm nay nhất định sẽ là một năm bội thu.
Nhìn hai người nam nhân một trái một phải, một cao một thấp cưỡi ngựa hộ vệ bên cạnh mình, kẻ không có mấy chữ trong bụng như ta, trong lòng lặng lẽ nối tiếp câu thơ sau: "Cơm ngon chẳng ngại muộn.
Phi phi phi!
Cái này cũng quá không có ý thơ rồi.
Nên nối là "Việc tốt lắm gian nan", "Ngày lành đang vẫy gọi ta"?
Thôi bỏ đi, vẫn là ngắm phong cảnh của ta thì hơn.
Sau khi trở về, ta quyết định bồi bổ thêm chút chữ nghĩa vào bụng, chủ động chạy tới thư phòng của Tạ Hoài Ngọc luyện chữ.
Tạ Hoài Ngọc nhìn không lọt mắt, tìm cho ta những tập chữ nó từng luyện qua.
Còn giảng sách cho ta nữa, tuy rằng giảng có chỗ hiểu chỗ không, nhưng chính nó đã nói rồi, qua vài ngày nữa sẽ đến thư viện học tập, đợi học được rồi sẽ về dạy lại cho ta.
Để trao đổi, ta hứa đợi đến mùa hạ sẽ dạy Tạ Hoài Ngọc bơi lội.
Tiệc xuân linh đình, mẹ chồng cáo bệnh không ra ngoài, ta liền trở thành người đại diện cho Tạ phủ. Đám nữ quyến lấy Khương phu nhân làm đầu luôn tìm cách chèn ép ta, nói ta chỉ là kẻ kế thất, đến cả mụn con cũng chẳng có, tương lai không chỗ dựa, sớm muộn gì cũng bị Tạ Lễ quét ra khỏi cửa, chẳng biết có gì mà đắc ý?
Ta thường giả điếc ngơ ngác, không màng để tâm. Thế nhưng lời này có một ngày lại bị Tạ Lễ bắt gặp.