Mười lăm tuổi, tôi vào làm ở nhà ăn.
Từ một người làm việc vặt, từng bước trở thành đầu bếp chính.
Trước đây Trần Tuệ từng muốn giới thiệu đối tượng cho tôi, nhưng tôi vẫn luôn từ chối.
Giờ nghĩ lại, có lẽ cũng đến lúc nên có một người yêu rồi.
Một người không cần tôi lén giấu trứng dưới đáy hộp cơm vẫn có thể nhìn thấy tôi.
Một buổi chiều tháng Chín, tôi mang xô than xỉ ra cửa sau nhà ăn đổ đi thì bắt gặp Quý Vãn Thu và Cố Hoài Cảnh đang đứng cạnh bức tường nói chuyện.
Chiếc xô rất nặng.
Tôi đặt xuống, thở hổn hển một hơi.
Bên kia bức tường truyền tới tiếng nói.
Quý Vãn Thu nói:
“Cố đoàn trưởng, anh có thể đi cùng tôi đến trạm lương thực được không? Một mình tôi không khiêng nổi.”
Cố Hoài Cảnh im lặng một lát.
“Đợi một chút.”
Sau đó tiếng bước chân của anh tiến về phía tôi.
Anh nhìn thấy tôi.
“Tô Miểu.”
Anh gọi tên tôi.
Tôi đứng thẳng người lên, vẫn xách chiếc xô trong tay.
“Cô Quý muốn đến trạm lương thực lĩnh gạo, một mình không khiêng nổi. Cô đi giúp một tay đi.”
Anh bảo tôi đi giúp Quý Vãn Thu khiêng lương thực.
Quý Vãn Thu đứng phía sau anh không xa, vẫn dịu dàng nho nhã như thường lệ, khẽ gật đầu với tôi.
“Được thôi.”
Tôi phủi lớp bụi than trên tạp dề.
“Đi ngay đây.”
Quý Vãn Thu lĩnh ba mươi cân gạo và hai mươi cân bột mì.
Tôi vác luôn bao gạo ba mươi cân lên vai.
Từ trạm lương thực đến trường con em công nhân phải đi qua ngọn đồi phía sau.
Hơn bốn trăm mét đường dốc.
Bao gạo đè đến mức vai đau nhức.
Mồ hôi sau lưng thấm ướt cả một mảng lớn trên bộ đồ làm việc.
Cố Hoài Cảnh cầm túi bột mì hai mươi cân.
Quý Vãn Thu tay không.
Trước đây tôi còn sợ anh ăn không đủ nên lén cho thêm nửa muôi thức ăn.
Giờ nghĩ lại thật rảnh rỗi.
Người ta có sức mà không có chỗ dùng.
Tôi có cơm mà chẳng biết cho ai.
Đến cổng trường, Quý Vãn Thu nhận lấy bao gạo, liên tục nói cảm ơn.
Tôi xua tay rồi quay về.
Lúc đi ngang qua Cố Hoài Cảnh, anh gọi tôi lại.
Nhưng chờ rất lâu mới nói được một câu:
“Vất vả rồi.”
Tôi suýt bật cười thành tiếng.
Giúp anh khiêng ba mươi cân gạo leo dốc bốn trăm mét.
Đổi lại chỉ là một câu “vất vả rồi”.
“Không sao.”
Tôi quay người bỏ đi.
Về ký túc xá, tôi kể chuyện này cho Lâm Tú Tú nghe.
Lâm Tú Tú tức đến mức đập mạnh vào ván giường.
“Anh ta bảo cậu đi giúp Quý Vãn Thu khiêng lương thực á? Não anh ta bị cửa kẹp rồi sao?”
“Được rồi, đừng nói nữa.”
“Không được, nhất định phải nói. Tô Miểu, cậu tỉnh táo chưa? Cậu để dành trứng cho anh ta nửa năm trời, anh ta không cảm ơn lấy một câu. Quý Vãn Thu chỉ chuyển chút lương thực thôi mà anh ta đã quan tâm như thế. Điều đó chứng tỏ gì?”
“Chứng tỏ anh ấy để tâm đến cô Quý.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Còn cậu? Cậu vẫn thích anh ta à?”
“Không thích nữa.”
Tôi tựa đầu vào thành giường, thản nhiên đáp.
“Tớ không tin.”
“Thật sự không thích nữa. Tớ đã nhờ bạn học giới thiệu đối tượng rồi.”
Tôi kể chuyện Trần Tuệ cho cô ấy nghe.
Biểu cảm của Lâm Tú Tú từ phẫn nộ chuyển thành phấn khích.
Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3
“Tuyệt quá. Tớ nói cho cậu biết, mai mối kiểu này đáng tin nhất. Bao giờ cậu đi gặp mặt?”
“Đợi thư hồi âm của Trần Tuệ.”
Lá thư đến vào giữa tháng Mười.
Trần Tuệ quả thật rất đáng tin.
Cô ấy giới thiệu cho tôi một kỹ thuật viên trong nhà máy của họ, tên là Mạnh Phùng Niên.
Hai mươi lăm tuổi, tốt nghiệp cấp ba.
Cha mẹ đều là công nhân đã nghỉ hưu.
Ngoại hình đoan chính, tính cách điềm đạm.
Quan trọng nhất là anh ấy cũng đang muốn tìm đối tượng.
Hai người có thể bắt đầu bằng việc viết thư làm quen trước.
Cuối thư, Trần Tuệ còn viết một dòng thật to:
“Điều kiện của Mạnh Phùng Niên tốt hơn nhiều cái anh chàng mặt lạnh ở nhà ăn các cậu! Cậu gặp thử đi, đảm bảo không hối hận!”
Trong thư có địa chỉ liên lạc của Mạnh Phùng Niên.
Tôi lập tức ngồi xuống viết thư hồi âm cho anh.
“Đồng chí Mạnh Phùng Niên, xin chào...”
Tôi viết liền một mạch ba trang giấy.
Viết về công việc ở nhà ăn.
Viết rằng tôi biết làm bánh bao, màn thầu, sủi cảo và mì sợi.
Viết rằng tôi không ăn rau mùi.
Thích xem phim chiếu ngoài trời.
Bộ phim tôi thích nhất là Năm Đóa Hoa Vàng.
Tôi còn viết rằng mình rất khỏe.
Có thể vác bao gạo ba mươi cân.
Sáng hôm sau, tôi bỏ lá thư vào hòm thư trước cổng nhà máy.
Chiều về ký túc xá, tôi thấy trước cổng tụ tập rất đông người.
Ở giữa đám đông là một người phụ nữ tóc đã hoa râm.
Giọng bà ta lớn đến mức lá ngô đồng trên cây cũng như rung lên.
“Tô Miểu đâu? Tô Miểu! Ra đây cho tôi!”
Nhìn thấy tôi, bà ta chạy tới, túm lấy cổ tay tôi rồi quỳ phịch xuống trước mặt.
Tôi nhận ra bà ta, là mẹ của Quý Vãn Thu.
“Tô Miểu, tôi xin cô đấy, đừng tiếp tục nhắm vào Vãn Thu nhà chúng tôi nữa!”
4
Đầu óc tôi ong lên một tiếng.
“Thím à, thím nói vậy là có ý gì?”
“Cô đừng giả vờ nữa!”
Bà ta vừa khóc vừa chỉ thẳng vào mặt tôi.
“Cô cố tình làm khó Vãn Thu ở nhà ăn, không chịu múc món có thịt cho nó, còn khiến nó mất mặt trước bao nhiêu người! Nó là giáo viên, da mặt mỏng, còn trẻ như thế, sao cô có thể bắt nạt nó vậy chứ?”
Người vây quanh càng lúc càng đông.
Tôi nghe thấy những tiếng bàn tán xì xào.
“Tô Miểu làm khó cô Quý ở nhà ăn à?”
“Nhìn cô ấy thật thà thế cơ mà.”
“Bình thường phát cơm cũng đâu thấy run tay.”
Mẹ Quý khóc đến xé lòng:
“Con gái tôi chỉ nói chuyện với Cố đoàn trưởng vài câu thôi mà cô đã không vui. Cô không vui thì nhằm vào nó làm gì? Cô cố ý múc cho nó phần thức ăn tệ nhất! Cô có ý đồ gì hả?”