Ngô Đồng Cuối Đông

Chương 4



Tôi há miệng:

 

“Cháu không—”

 

“Đừng chối nữa! Chính Cố đoàn trưởng nói với Vãn Thu rằng cô là người múc cơm đầy đặn nhất. Thế cô múc cho Vãn Thu cái gì? Toàn nước canh!”

 

Câu nói ấy giống như một chậu nước lạnh hắt thẳng từ trên đầu xuống.

 

Những phần thức ăn tôi cố tình cho thêm Cố Hoài Cảnh.

 

Anh đã đem kể với Quý Vãn Thu.

 

Sau đó mẹ của Quý Vãn Thu tìm đến tôi, tố tôi bắt nạt con gái bà ấy.

 

Xét về logic thì hoàn toàn vô lý.

 

Nhưng đám đông vốn không quan tâm đến logic.

 

Họ chỉ nghe được một điều:

 

Tô Miểu đối xử đặc biệt với Cố đoàn trưởng, nhưng lại đối xử không tốt với cô Quý.

 

Có người thì thầm:

 

“Bảo sao trước đây tôi thấy dưới đáy hộp cơm của Cố đoàn trưởng hình như có trứng.”

 

“Có phải Tô Miểu bỏ vào không?”

 

“Còn phải hỏi à, ai mà chẳng nhìn ra.”

 

Mẹ Quý vẫn tiếp tục khóc lóc:

 

“Cô chăm sóc Cố đoàn trưởng thì cứ chăm sóc đi, sao lại phải gây khó dễ cho Vãn Thu nhà tôi—”

 

“Đủ rồi!”

 

Lâm Tú Tú chen từ ngoài đám đông vào, chắn trước mặt tôi.

 

“Mọi người đừng nói linh tinh! Tô Miểu phát cơm cho Cố đoàn trưởng thì có liên quan gì đến người khác? Hơn nữa nhà ăn chúng tôi đều phát theo tiêu chuẩn như nhau, không tồn tại chuyện làm khó ai cả! Thím chạy đến tận nhà máy người ta gây chuyện như thế, có hợp lý không?”

 

Mẹ Quý khựng lại một chút rồi tiếp tục khóc:

 

“Các cô cùng một phe với nhau nên bênh nhau—”

 

Một công nhân nam trong đám đông lớn tiếng:

 

“Để Tô Miểu tự giải thích đi!”

 

Tôi đứng sau lưng Lâm Tú Tú, hai bàn tay lạnh ngắt.

 

Tôi chưa từng cố ý gây khó dễ cho Quý Vãn Thu.

 

Nhưng đúng là tôi từng cho Cố Hoài Cảnh thêm thức ăn, từng giấu trứng dưới đáy hộp cơm của anh.

 

Hạt giống ấy từ lâu đã được gieo trong lòng mọi người.

 

Bây giờ mẹ Quý xuất hiện, tất cả đều bị đào bới lên.

 

Chủ nhiệm nhà ăn lão Chu chen vào đám đông.

 

Ông nhìn mẹ Quý rồi lại nhìn tôi.

 

“Tô Miểu, đến văn phòng tôi một chuyến.”

 

Trong văn phòng, lão Chu châm một điếu t.h.u.ố.c, rất lâu không nói gì.

 

“Tô Miểu, cô làm ở nhà ăn bốn năm rồi.”

 

“Vâng.”

 

“Tôi chưa từng nhận được đơn khiếu nại nào về cô. Trước đây không có, lần này là lần đầu tiên. Hôm cô nói chuyện với cô Quý, cô phát cơm thế nào?”

 

“Cô ấy gọi một phần rau, một phần cơm. Tôi phát đúng tiêu chuẩn, không thiếu chút nào.”

 

“Được rồi. Bên phía mẹ cô Quý để tôi xử lý. Mấy ngày tới cô tạm thời đừng đứng quầy phát cơm nữa, ra phía sau phụ Lâm Tú Tú nhào bột đi.”

 

“Tại sao?”

 

Giọng tôi lớn hơn cả tưởng tượng.

 

Lão Chu nhìn tôi.

 

“Tránh đầu sóng ngọn gió. Bây giờ đang là lúc nhạy cảm. Cô tiếp tục đứng quầy, người khác chỉ trỏ bàn tán cũng không tốt cho nhà ăn.”

 

Tôi c.ắ.n c.h.ặ.t môi bước ra khỏi văn phòng.

 

Phía sau nhà ăn, Lâm Tú Tú đang đập mạnh một khối bột lớn xuống mặt bàn.

 

“Chính lời Cố Hoài Cảnh nói ra, cuối cùng lại đổ hết lên đầu cậu.”

 

“Anh ta không định đứng ra nói một câu sao?”

 

“Tú Tú, tớ nghĩ kỹ rồi. Trước Tết Dương lịch tớ sẽ nghỉ hết số ngày phép còn lại. Qua năm mới thì tớ sẽ—”

 

“Cô sẽ thế nào?”

 

Một giọng nói đột nhiên vang lên ở cửa, là Cố Hoài Cảnh.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Lâm Tú Tú “bốp” một tiếng đập khối bột xuống bàn.

 

Cô nhìn tôi rồi nhìn anh.

 

Sau đó lau tay rồi đi ra ngoài.

 

Trong bếp chỉ còn lại tôi và anh.

Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3

 

Chiếc nồi lớn trên bếp đang sôi ùng ục, hơi nước bốc lên nghi ngút.

 

Anh bước tới hai bước.

 

Ánh lửa từ bếp chiếu sáng một nửa khuôn mặt anh.

 

Trên trán có mồ hôi.

 

Hơi thở nặng hơn thường ngày.

 

“Tô Miểu, qua năm mới cô định làm gì?”

 

“Cố đoàn trưởng, chuyện này không liên quan đến anh.”

 

“Mẹ cô Quý đến gây chuyện, tôi đã biết rồi.”

 

“Ồ, rồi sao?”

 

Anh không nói gì.

 

“Cố đoàn trưởng.”

 

Tôi gọi anh một tiếng.

 

Giọng nói vang lên đặc biệt rõ ràng trong căn bếp rộng.

 

“Tôi là người ít học, không biết nói những lời hoa mỹ. Tôi chỉ muốn hỏi anh một câu.”

 

“Anh có phải cảm thấy việc tôi nhiều lần múc thêm thức ăn cho anh chỉ là chuyện để anh đem ra trò chuyện với người khác không?”

 

Anh khẽ nhíu mày.

 

“Tôi không biết mẹ cô Quý làm sao biết được chuyện ở nhà ăn.”

 

Giọng tôi hơi run.

 

Nhưng vẫn không để mình nghẹn lại.

 

“Những chuyện đó chỉ có tôi và anh là người hiểu rõ nhất.”

 

“Những quả trứng, bánh bao bột trắng, hay muôi thức ăn nhiều thịt nhất.”

 

“Anh kể cho người khác nghe.”

 

“Người khác lại dùng chính những chuyện ấy làm d.a.o đ.â.m ngược vào tôi.”

 

Anh mở miệng.

 

Nhưng không phát ra âm thanh nào.

 

“Tôi đã làm ở nhà ăn bốn năm.”

 

“Chưa từng có ai khiếu nại tôi.”

 

“Anh đến đây chưa đầy một năm.”

 

“Còn tôi thì bị người ta chặn ngay trước cổng nhà máy để mắng c.h.ử.i.”

 

5

 

Chuyện mẹ của Quý Vãn Thu đến gây sự bị bàn tán trong nhà máy suốt nhiều ngày.

 

Kết quả của buổi nói chuyện với nhà ăn là tôi bị điều khỏi nhà ăn chính sang nhà ăn phân xưởng.

 

Nơi đó nằm ở góc đông nhất của khu nhà máy, chuyên nấu ăn cho công nhân làm ca đêm.

 

Quầy phát cơm nhỏ, món ăn ít, mùi khói dầu nồng nặc.

 

Công nhân ăn xong là đi ngay, chẳng ai đứng xếp hàng tán gẫu với bạn.

 

Lâm Tú Tú tức đến phát khóc hai lần.

 

“Tại sao lại điều cậu đi? Có phải lỗi của cậu đâu! Lão Chu chỉ sợ đắc tội người khác. Mẹ của cô giáo Quý mới gây chuyện một lần mà ông ấy đã đẩy cậu vào xó rồi!”

 

Ở nhà ăn phân xưởng chỉ có mình tôi.

 

Phát cơm, rửa rau, thái rau, nhào bột, nấu cơm.

 

Tất cả đều do một mình tôi làm.

 

Như vậy cũng tốt.

 

Bận rộn lên thì chẳng còn thời gian nghĩ ngợi gì nữa.

 

Chỉ là mỗi lúc rảnh rỗi, trong đầu tôi vẫn nhớ đến câu nói cuối cùng của Cố Hoài Cảnh hôm đó.

 

“Những gì tôi nói với cô Quý không giống như cô nghĩ.”

 

Không giống như tôi nghĩ thì là thế nào?