Nếu vậy tại sao mẹ của Quý Vãn Thu lại đến gây phiền phức cho tôi?
Mấy ý nghĩ ấy xoay vòng trong đầu tôi vài ngày.
Cuối cùng vẫn bị tôi gác sang một bên.
Số trứng nhà máy phát, tôi chia cho Lâm Tú Tú một nửa.
Nửa còn lại tự mình ăn.
Giữa tháng Mười Một, nhà máy tổ chức hội thao công nhân.
Nhà ăn thiếu người nên tôi được điều trở lại nhà ăn chính hỗ trợ.
Ngày đầu tiên tan ca đã gần mười giờ tối.
Tôi đi ra từ cửa sau, nhìn thấy một chiếc xe quân đội đỗ bên ngoài bức tường.
Mấy người lính đang khiêng đồ, chắc là dụng cụ dùng cho hội thao.
Cố Hoài Cảnh đứng cạnh cửa xe.
Tôi lập tức tăng tốc bước chân, rẽ vào con hẻm cạnh phòng nồi hơi.
“Tô Miểu.”
Anh sải bước đuổi theo, chắn trước mặt tôi.
“Cô chạy cái gì?”
“Tôi không chạy. Tan làm thì về nhà thôi.”
“Chuyện của Quý Vãn Thu, tôi muốn nói rõ với cô.”
Ánh trăng chiếu lên quân hàm trên vai anh, sáng đến ch.ói mắt.
“Không cần đâu, Cố đoàn trưởng. Chuyện đó không liên quan đến tôi.”
“Có liên quan.”
Hai chữ ấy anh nói rất nặng.
“Cô ấy hỏi tôi cô thích nấu món gì nhất ở nhà ăn. Tôi nói cô phát cơm rất đầy đặn, đối với ai cũng như nhau.”
“Chỉ thế thôi?”
“Chỉ thế thôi.”
“Vậy tại sao mẹ cô ấy biết tôi thường cho anh thêm thức ăn?”
Anh im lặng một lúc.
“Lính của tôi nói ra.”
“Mấy cậu nhóc đó ngày nào cũng xếp hàng phía sau tôi, nhìn thấy quả trứng dưới đáy hộp cơm. Có người giữ miệng không kín, lỡ lời trước cổng trường con em công nhân. Chuyện truyền đến tai mẹ cô Quý.”
“Bà ấy tưởng cô là đối tượng của tôi nên mới tìm cô gây sự.”
Gió từ cuối con hẻm thổi tới.
Tà tạp dề bị thổi phần phật.
Tôi đứng dưới chân tường, tay đút trong túi tạp dề.
Chạm phải một quả trứng luộc đã nguội ngắt.
“Cố đoàn trưởng.”
“Trứng là anh ăn.”
“Chuyện là người của anh truyền ra.”
“Cuối cùng người bị mắng lại là tôi.”
“Tô Miểu...”
“Từ đầu đến cuối chuyện này, anh chưa từng giải thích giúp tôi một câu nào.”
“Ở trước mặt cô Quý, anh chỉ cần nói một câu ‘không liên quan đến cô ấy’.”
“Ở trước mặt mẹ cô ấy, anh chỉ cần nói một câu ‘không phải cô ấy’.”
“Khó lắm sao?”
Môi anh khẽ động nhưng vẫn không nói được gì.
Anh chính là kiểu người như vậy.
Có thể vác s.ú.n.g.
Có thể dẫn quân.
Có thể ra chiến trường.
Có thể huấn luyện trong núi ba ngày ba đêm mà không than một tiếng mệt.
Nhưng lại không thể nói một câu xin lỗi.
“Sau này anh không cần đến quầy của tôi lấy cơm nữa.”
“Tôi là người nhỏ nhen.”
Tôi vòng qua người anh định rời đi.
Lần này anh đưa tay giữ lấy cổ tay tôi.
“Tô Miểu.”
“Tôi thích cô.”
6
Tôi cũng không biết mình đã về ký túc xá bằng cách nào.
Về đến nơi, tôi ngã xuống giường ngủ một mạch.
Ngủ tới tận trưa hôm sau thì bị Lâm Tú Tú đập cửa gọi dậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Tô Miểu! Có chuyện rồi!”
Tôi mở cửa.
Lâm Tú Tú mặt đỏ bừng, trong tay cầm một tờ giấy.
“Cậu tự xem đi!”
Tôi nhận lấy.
Đó là thông báo điều động nhân sự của nhà ăn.
Bên trên ghi rõ:
“Do điều chỉnh vị trí công tác trong nội bộ nhà ăn, đồng chí Tô Miểu, nhân viên nhà ăn chính, được điều động tới nhà ăn của phân xưởng chi nhánh tại tỉnh khác để hỗ trợ công tác, thời hạn ba năm, quyết định có hiệu lực kể từ ngày ký.”
Ba năm.
Tôi đọc đi đọc lại ba lần.
“Chuyện này sao tớ không biết?”
“Thông báo điều động này từ đâu ra?”
“Sáng nay phòng hậu cần vừa dán lên.”
Phó trưởng phòng hậu cần họ Quý.
Là cô ruột của Quý Vãn Thu.
Tôi cầm tờ thông báo, các đầu ngón tay tê dại.
Lâm Tú Tú kéo tôi đi.
“Chúng ta tìm lão Chu.”
“Cậu là nhân viên chính thức của nhà ăn. Điều động lớn như vậy, sao có thể không thông qua sự đồng ý của chính cậu?”
Chúng tôi còn chưa tới văn phòng nhà ăn thì đã gặp mẹ của Quý Vãn Thu.
Bà ta đứng dưới gốc cây ngô đồng trước cửa nhà ăn.
Bên cạnh còn có ba bốn người phụ nữ khác.
Nhìn thấy tôi, bà ta lập tức nở nụ cười.
“Đồng chí Tiểu Tô, gặp cô ở đây đúng lúc quá. Tôi có chuyện muốn nói.”
Tôi không muốn để ý đến bà ta, vòng qua gốc cây đi tiếp.
Bà ta túm lấy cánh tay tôi.
“Đừng đi chứ. Tôi chỉ muốn báo cho cô biết thôi.”
“Chuyện của Vãn Thu và Cố đoàn trưởng đã định rồi.”
Tôi cứng đờ.
Người tối qua vừa tỏ tình với tôi.
Hôm nay lại sắp kết hôn?
“Tết Dương lịch sẽ đính hôn.”
Mẹ Quý cười tươi thông báo.
“Hai bên đơn vị đều đã phê chuẩn. Nếu có thời gian, cô nhớ đến uống chén rượu nhé.”
Mấy người phụ nữ bên cạnh cũng hùa theo.
“Đúng vậy, Vãn Thu với Cố đoàn trưởng đứng cạnh nhau thật xứng đôi.”
“Dịu dàng, có học thức, lại biết kéo đàn accordion. Đám trẻ ở trường đều khen cô ấy.”
“Đâu phải loại người làm việc lặt vặt trong nhà ăn có thể so được.”
Lâm Tú Tú kéo nhẹ góc áo tôi.
Nhỏ giọng nói:
“Tô Miểu, đừng nghe bà ta nói bậy.”
Tôi nghe thấy chính mình hỏi:
“Cố Hoài Cảnh đồng ý rồi sao?”
Nụ cười của mẹ Quý khựng lại trong chớp mắt.
Sau đó càng rạng rỡ hơn.
“Còn phải nói sao? Lãnh đạo quân đội đứng ra làm mai, cậu ấy đương nhiên đồng ý.”
“Chúc mừng.”
Tôi tiếp tục bước về phía văn phòng.
Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3
Phía sau, mẹ Quý còn gọi theo:
“Cô thấy lệnh điều động rồi chứ?”
“Mau thu dọn hành lý đi. Đừng để đến cuối tháng lại cuống cuồng.”
Cửa văn phòng khép hờ.
Lão Chu đang ngồi trên ghế.
Đối diện là cô Quý, phó trưởng phòng hậu cần.
Tôi đẩy cửa bước vào.
Ánh mắt của cả hai đồng thời nhìn sang.
Lão Chu lên tiếng:
“Tô Miểu, cô đến đúng lúc. Tôi với phó trưởng phòng Quý đang nói về chuyện điều động...”
“Ai ký quyết định này?”