Ngô Đồng Cuối Đông

Chương 6



Tôi hỏi thẳng.

 

Cô Quý ngồi nguyên trên ghế, chỉ nhấc mí mắt nhìn tôi.

 

“Phòng hậu cần ký.”

 

“Tại sao?”

 

“Tôi là người của nhà ăn chính. Có điều động thì cũng phải do nội bộ nhà ăn quyết định. Phòng hậu cần dựa vào đâu mà trực tiếp điều tôi đến tỉnh khác?”

 

Cô Quý chậm rãi lấy từ cặp công văn ra một tờ giấy rồi đẩy tới trước mặt tôi.

 

“Đây là hồ sơ đ.á.n.h giá công tác của cô.”

 

“Trong ba tháng qua, toàn bộ điểm đ.á.n.h giá của cô đều ở mức thấp.”

 

“Chất lượng phục vụ không đạt yêu cầu. Theo quy định của nhà máy, phòng hậu cần có quyền điều động nhân viên không đạt tiêu chuẩn đến các chi nhánh tỉnh ngoài.”

 

Tôi cúi đầu nhìn tờ đ.á.n.h giá.

 

Ba tháng liên tiếp, mỗi mục đều ở mức thấp nhất.

 

Người ký tên: Quý...

 

“Tôi chưa từng thấy bản đ.á.n.h giá này.”

 

Tôi nhìn thẳng vào cô ta.

 

“Ai chấm điểm cho tôi?”

 

“Chấm vào lúc nào?”

 

“Đánh giá trong cuộc họp nào?”

 

“Tại sao tôi hoàn toàn không biết?”

 

Sắc mặt cô Quý thay đổi.

 

Lâm Tú Tú từ phía sau ló đầu ra.

 

“Bản đ.á.n.h giá này chẳng liên quan gì đến thành tích công việc thường ngày của Tô Miểu cả!”

 

“Tô Miểu làm ở nhà ăn chính bốn năm, năm nào tổng kết cuối năm cũng được loại ưu tú.”

 

“Nhà ăn phân xưởng chỉ có một mình cậu ấy, ai là người đ.á.n.h giá?”

 

Cô Quý đẩy ghế lùi về sau.

 

“Việc đ.á.n.h giá nhà ăn thuộc quản lý của phòng hậu cần. Quy trình hoàn toàn hợp lệ...”

 

“Quy trình gì?”

 

Lão Chu đột nhiên lên tiếng.

 

“Tôi là chủ nhiệm nhà ăn, vậy mà không biết gì về việc đ.á.n.h giá Tô Miểu?”

 

Cô Quý sững người.

 

“Dù cô ấy được điều sang nhà ăn phân xưởng thì hồ sơ và nhân sự vẫn do tôi quản lý.”

 

“Phòng hậu cần vượt cấp đ.á.n.h giá nhân viên nhà ăn mà không thèm báo trước một tiếng?”

 

Lão Chu đứng dậy.

 

Ông cầm bản đ.á.n.h giá lên xem.

 

Sau đó xé làm đôi rồi ném xuống bàn.

 

“Bản này không có hiệu lực.”

 

“Lệnh điều động của Tô Miểu cũng tạm thời đình chỉ.”

 

“Bao giờ có kết quả đ.á.n.h giá hợp lý và chính thức thì hãy nói tiếp.”

 

Mặt cô Quý tái xanh.

 

“Chủ nhiệm Chu, ông làm vậy là không coi phòng hậu cần ra gì.”

 

“Tôi làm theo quy định.”

 

Lão Chu ngồi xuống, nhìn tôi.

 

“Tô Miểu, cô về làm việc trước đi.”

 

“Chuyện điều động có tôi xử lý.”

 

Cô Quý xách túi, đẩy cửa bỏ đi.

 

Trong văn phòng chỉ còn lại tôi, lão Chu và Lâm Tú Tú.

 

Lão Chu châm một điếu t.h.u.ố.c.

 

“Tô Miểu, tôi chỉ có thể giúp cô cản được nhất thời.”

 

“Phó trưởng phòng Quý sẽ không dễ dàng bỏ cuộc đâu.”

 

“Cô phải tự nghĩ cách cho mình.”

 

Lâm Tú Tú sốt ruột:

 

“Lão Chu, chuyện này rõ ràng là mẹ con nhà họ Quý cố tình hãm hại Tô Miểu.”

 

“Ông không thể báo cáo lên cấp trên sao?”

 

“Báo cho ai?”

 

Lão Chu phả ra một làn khói t.h.u.ố.c.

 

“Chủ nhiệm văn phòng nhà máy là bạn học cũ của bà ta.”

 

Tại sao mẹ Quý đến gây sự?

 

Bởi vì tôi đối xử đặc biệt với Cố Hoài Cảnh.

 

Tại sao cô Quý có thể dùng lệnh điều động để chèn ép tôi?

 

Bởi vì tôi chỉ là một cô gái phát cơm bình thường trong nhà ăn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Muốn điều đi thì điều đi, chẳng có ai đứng ra bênh vực tôi.

 

Tôi đứng đó, đột nhiên nhận ra mọi chuyện cuối cùng lại quay về điểm xuất phát.

 

Tất cả đều xoay quanh Cố Hoài Cảnh.

 

Tối qua anh nói anh thích tôi.

 

Nhưng từ đầu đến cuối, anh chưa từng đứng ra giải thích giúp tôi dù chỉ một câu.

 

Tình cảm của anh.

 

Được giấu trong sự im lặng.

 

Mà chính sự im lặng ấy.

 

Đang từng chút một dồn tôi vào chân tường.

 

7

 

Đêm hôm đó, tôi ngồi trong ký túc xá thu dọn hành lý.

 

Lão Chu giúp tôi chặn lệnh điều động, nhưng mẹ con nhà họ Quý chắc chắn sẽ không chịu bỏ cuộc.

 

Thay vì ngồi chờ nhát d.a.o tiếp theo đ.â.m tới, chi bằng tự mình rời đi.

 

Hành lý không nhiều.

 

Bốn bộ quần áo.

 

Hai đôi giày.

 

Một cái chăn.

 

Và vài món đồ lặt vặt.

 

Tất cả đều được nhét vào một chiếc bao tải dứa.

 

Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3

Quả trứng luộc trong túi tạp dề lăn ra ngoài, quay hai vòng trên mặt bàn.

 

Tôi nghĩ một lát rồi đặt nó xuống đáy bao tải.

 

Đúng lúc đó, cửa phòng ký túc bị gõ vang.

 

Tôi mở cửa.

 

Quý Vãn Thu đang đứng bên ngoài.

 

Cô ta mặc áo bông màu trắng, quàng khăn đỏ quanh cổ, trên tay xách một túi giấy.

 

“Tô Miểu, tôi có thể vào được không?”

 

Tôi nghiêng người tránh sang một bên.

 

Quý Vãn Thu ngồi xuống mép giường, nhìn quanh căn phòng rồi dừng mắt trên chiếc bao tải.

 

“Cô định đi à?”

 

“Ừ.”

 

Cô ta đặt túi giấy lên bàn.

 

“Đây là ít bánh tôi làm.”

 

“Chuyện trước đây, mẹ tôi đúng là đã quá đáng.”

 

Tôi ngồi trên mép giường nhìn cô ta.

 

Đẹp thì vẫn rất đẹp, giọng nói vẫn dịu dàng, nhẹ nhàng như thế.

 

“Tô Miểu.”

 

Quý Vãn Thu cúi đầu.

 

“Thật ra hôm nay tôi đến tìm cô là vì có chuyện muốn nói.”

 

“Cô nói đi.”

 

Cô ta im lặng một lúc.

 

Rồi lên tiếng, giọng vẫn rất nhẹ.

 

Nhưng từng chữ đều vô cùng chắc chắn.

 

“Cố Hoài Cảnh là của tôi.”

 

Tôi nhìn cô ta.

 

Cô ta nghịch tua rua trên chiếc khăn quàng cổ, bình thản như đang nói về thời tiết hôm nay.

 

“Anh ấy đến xem tôi kéo đàn accordion.”

 

“Anh ấy đứng đợi tôi tan làm ở sân trường.”

 

“Anh ấy giúp tôi xách gạo về trường.”

 

Cô ta khẽ cười.

 

“Mặc dù hôm đó anh ấy gọi cả cô nữa.”

 

“Nhưng cô không biết đâu.”

 

“Hôm đó là vì tôi nhờ anh ấy trước.”

 

“Anh ấy không tìm được người giúp nên tiện thể gọi thêm cô thôi.”

 

Trái tim tôi chùng xuống thêm một chút.

 

“Cô Quý, những chuyện này với tôi...”

 

“Tất nhiên là có liên quan.”

 

Cô ta ngẩng đầu nhìn tôi.

 

Ánh mắt bỗng trở nên sắc bén.