Ngô Đồng Cuối Đông

Chương 7



“Cô nhét đồ ăn vào hộp cơm của anh ấy, làm trứng cho anh ấy.”

 

“Cô nghĩ mấy ân huệ nhỏ nhặt ấy anh ấy sẽ để mắt sao?”

 

Cô ta đứng dậy, đi về phía cửa.

 

Đi được hai bước lại quay đầu nhìn tôi.

 

“Đêm đó anh ấy cứu tôi, một mình cõng tôi đi năm dặm đường.”

 

“Tấm lưng của anh ấy.”

 

“Góc nghiêng của anh ấy.”

 

“Những lời anh ấy từng nói với tôi.”

 

“Từng chữ một tôi đều ghi trong nhật ký.”

 

“Anh ấy là người đàn ông tốt nhất tôi từng gặp.”

 

Bàn tay cô ta đặt lên tay nắm cửa.

 

“Tô Miểu.”

 

“Cô tự rời đi là tốt nhất.”

 

“Nếu không, chỉ cần cô còn ở đây một ngày, tôi sẽ không để cô được yên.”

 

Cánh cửa khép lại.

 

Tôi ngồi trên mép giường.

 

Quả trứng trong chiếc bao tải cấn vào thắt lưng.

 

Cố Hoài Cảnh từng cõng cô ta đi năm dặm đường.

 

Anh gọi cô ta là “cô Quý”.

 

Còn gọi tôi đi khiêng gạo.

 

Thì ra không phải anh không biết đối xử tốt với người khác.

 

Chỉ là không đối xử tốt với tôi.

 

Suốt đêm đó tôi không ngủ.

 

Sáng hôm sau, tôi đeo bao tải lên vai rồi đi về phía cổng nhà máy.

 

Vừa tới nơi, tôi nhìn thấy một chiếc xe quân đội đỗ bên đường.

 

Cố Hoài Cảnh đứng cạnh xe.

 

Anh mặc đồ huấn luyện, tay áo xắn đến khuỷu tay, để lộ vết sẹo dài trên cẳng tay.

 

Nhìn thấy chiếc bao tải trên vai tôi, sắc mặt anh thay đổi.

 

“Tô Miểu, cô đi đâu?”

 

“Về nhà.”

 

“Tại sao phải về nhà?”

 

“Nhờ phúc của anh đấy, Cố đoàn trưởng.”

 

“Tôi không thể tiếp tục ở lại nơi này nữa.”

 

Tôi vòng qua người anh định đi tiếp.

 

Anh lập tức giữ lấy cánh tay tôi.

 

Sức mạnh lớn đến mức cả vai tôi bị kéo lệch ra sau.

 

“Đừng đi.”

 

“Hãy cho tôi một lý do để không đi.”

 

Yết hầu anh khẽ chuyển động.

 

Nhưng vẫn không nói gì.

 

Tôi chậm rãi gỡ từng ngón tay của anh ra.

 

“Cố đoàn trưởng.”

 

“Anh thích một người là như thế này sao?”

 

“Không nói giúp cô ấy một câu.”

 

“Không giúp cô ấy một việc.”

 

“Không giải thích thay cô ấy một lần.”

 

“Anh cõng cô Quý đi năm dặm đường.”

 

“Anh giúp cô ấy xách gạo.”

 

“Anh để cô ấy ngồi bên cạnh xem phim.”

 

“Còn anh đã làm gì cho tôi?”

 

“Những lời anh nói với tôi nhiều nhất chỉ có: ‘Phần ăn đầy đặn’, ‘Đợi một chút’, ‘Vất vả rồi’.”

 

Giọng tôi run lên.

 

Nhưng tôi không dừng lại.

 

“Anh nói anh thích tôi. Nhưng Cố đoàn trưởng à. Thích một người thì sẽ khiến người ấy cảm nhận được.”

 

“Anh đã để tôi cảm nhận được điều gì?”

 

“Anh để tôi biết rằng tôi đáng bị người ta chặn trước cửa nhà ăn để mắng c.h.ử.i. Anh để tôi biết rằng tôi bị điều tới nhà ăn phân xưởng mà anh cũng chẳng hỏi một câu. Anh để tôi biết rằng khi mẹ của Quý Vãn Thu cầm chuyện quả trứng ra sỉ nhục tôi, anh có thể im lặng từ đầu đến cuối.”

 

8

 

Nói xong, tôi đeo bao tải lên vai rồi đi về phía cổng nhà máy.

 

Lần này anh không đưa tay ngăn tôi nữa.

 

Ngày thứ ba sau khi về nhà, thư của Mạnh Phùng Niên tới.

 

Trong thư viết rằng anh muốn gặp tôi.

 

Thời gian là ngày trước Tết Dương lịch.

 

Địa điểm ở cổng Công viên Nhân Dân của tỉnh thành.

 

Tôi gấp lá thư lại, nhét dưới gối rồi vào bếp phụ mẹ thái rau.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Mẹ tôi vừa bóc tỏi vừa lẩm bẩm:

 

“Con về cũng tốt. Đỡ phải chịu uất ức bên ngoài.”

 

“Bà Trương hàng xóm nói cháu trai bà ấy cũng ở tỉnh thành, hay để bà ấy làm mai cho con nhé...”

 

“Mẹ à, Trần Tuệ đã giới thiệu cho con rồi.”

 

Cánh tỏi trên tay mẹ rơi tõm vào chậu.

 

“Bao giờ thế?”

 

“Sao con không nói sớm?”

 

“Cậu ta làm nghề gì?”

Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3

 

“Bao nhiêu tuổi?”

 

“Nhà có mấy người?”

 

“Kỹ thuật viên nhà máy dệt.”

 

“Hai mươi lăm tuổi.”

 

“Cha mẹ đều là công nhân đã nghỉ hưu.”

 

Mắt mẹ lập tức sáng lên.

 

“Thế thì tốt quá!”

 

“Bao giờ gặp mặt?”

 

“Ngày trước Tết Dương lịch.”

 

“Đi!”

 

“Nhất định phải đi!”

 

Ngày trước Tết Dương lịch, tôi lên xe khách tới tỉnh thành.

 

Trước lúc ra cửa, mẹ nhét vào túi tôi mười đồng tiền cùng hai phiếu vải.

 

“Mua bộ quần áo mới.”

 

“Đừng để người ta nghĩ nhà mình nghèo khó.”

 

Ngoài cửa sổ xe, anh ba đứng trên sân ga vẫy tay với tôi.

 

“Tô Miểu!”

 

“Gặp người ta thì nói chuyện cho t.ử tế.”

 

“Đừng giữ cái mặt lạnh như lúc phát cơm trong nhà ăn nữa!”

 

Chiếc xe khách lắc lư suốt ba tiếng đồng hồ.

 

Khi đến tỉnh thành, trời đã nhá nhem tối.

 

Trước cổng Công viên Nhân Dân treo hai hàng đèn l.ồ.ng đỏ.

 

Tôi đứng chưa đầy năm phút thì có một người đàn ông trẻ tuổi mặc bộ đồ Trung Sơn màu xanh sẫm đi tới.

 

“Đồng chí Tô Miểu?”

 

“Là tôi.”

 

Mạnh Phùng Niên gầy hơn tôi tưởng tượng.

 

Anh đeo kính gọng đen.

 

Mỗi khi nói chuyện đều có thói quen đẩy kính lên sống mũi.

 

Khi cười, khóe môi hiện ra hai lúm đồng tiền rất nhạt.

 

“Ăn cơm chưa?”

 

“Bên cạnh công viên có quán mì, chúng ta vừa ăn vừa nói chuyện nhé.”

 

Anh gọi một bát mì bò.

 

Gọi cho tôi một bát mì chay.

 

“Trần Tuệ nói cô không ăn cay giỏi.”

 

Là Trần Tuệ nói với anh.

 

Nhưng anh đã nhớ.

 

Khi mì được mang lên, anh còn tráng đôi đũa của mình qua nước nóng rồi mới đưa cho tôi.

 

“Đũa mới đấy.”

 

“Tôi sợ còn dằm gỗ.”

 

Tôi nhận lấy đôi đũa.

 

Cổ họng đột nhiên nghẹn lại.

 

Trước đây ở nhà ăn, ngày nào tôi cũng quan sát Cố Hoài Cảnh có ăn cay hay không, thích ăn thịt hay không, thích bánh bao hay cơm.

 

Tôi mất bốn tháng để ghi nhớ tất cả thói quen của anh.

 

Thế nhưng anh chưa từng hỏi tôi một lần.

 

Mạnh Phùng Niên cũng không hỏi tôi.

 

Nhưng dường như anh biết hết mọi thứ.

 

Ăn xong, anh đưa tôi về tận cửa nhà khách.

 

“Ngày mai cô có rảnh không?”

 

“Ở tỉnh thành có một trung tâm bách hóa rất lớn, lớn hơn ở huyện các cô nhiều.”

 

“Muốn đi xem thử không?”

 

“Được.”

 

Sáng hôm sau, tôi đứng trước trung tâm bách hóa chờ Mạnh Phùng Niên.

 

Đợi ba mươi phút, anh vội vã chạy tới.

 

Trán đầy mồ hôi.

 

“Xin lỗi, xin lỗi.”

 

“Nhà máy đột nhiên có việc nên tôi đến muộn.”