Anh đưa cho tôi một gói giấy dầu.
Mở ra nhìn.
Là ba chiếc bánh đường còn nóng hổi.
“Trên đường mua đấy.”
“Chắc chắn sáng nay cô chưa ăn gì.”
Tôi c.ắ.n một miếng.
Nhân đường đỏ nóng đến bỏng cả đầu lưỡi.
“Ăn chậm thôi.”
“Không ai giành với cô đâu.”
Hai giờ chiều, anh đưa tôi ra bến xe.
Trước khi xe khởi hành, anh gõ nhẹ lên cửa kính.
Tôi kéo cửa sổ xuống.
“Đồng chí Tô Miểu.”
Anh đứng trên sân ga.
Gió thổi làm tà áo Trung Sơn phồng lên.
“Chúng ta tiếp tục viết thư cho nhau nhé.”
“Sau khi về nhà, cô nhớ viết thư cho tôi.”
“Viết gì?”
“Viết về những món ăn cô nấu ở nhà ăn.”
Anh mỉm cười.
“Viết về chuyện cô biết làm bánh bao, sủi cảo, màn thầu, mì sợi.”
“Viết về chuyện cô khỏe đến mức có thể vác năm mươi cân gạo.”
“Những điều cô viết trong thư trước đây...”
“Tôi đều muốn đọc.”
Những gì tôi từng viết trong thư anh đều nhớ hết.
Chiếc xe khách bắt đầu lăn bánh, tôi dựa vào hàng ghế cuối.
Tỉnh thành ngoài cửa sổ ngày một xa dần, ánh mặt trời cũng chậm rãi tắt đi.
Trong tay tôi vẫn nắm c.h.ặ.t gói giấy dầu ấy, bên trong còn lại một chiếc bánh đường.
Đã nguội rồi nhưng nhân đường đỏ vẫn ngọt.
9
Sau khi trở về nhà ở huyện, cuộc sống trôi qua bình lặng.
Qua Tết, Lâm Tú Tú gửi cho tôi một lá thư.
Trong thư nói rằng chú Tiền ở nhà ăn phân xưởng bị gãy chân, Lão Chu lo đến quay cuồng, hỏi tôi bao giờ quay lại làm việc.
Lão Chu đã giúp tôi không ít lần.
Món nợ ân tình này tôi phải trả.
Ngày trở về là mười sáu tháng Giêng.
Nhà ăn vẫn chưa mở cửa, tôi xách hành lý đi về ký túc xá trước.
Khi đến cổng nhà máy, những cây ngô đồng vẫn còn trơ trụi cành lá.
Dưới gốc cây có một người đang ngồi xổm.
Mặc áo quân đội dài.
Mũ kéo thấp che gần hết khuôn mặt nhưng dáng người ấy, tôi nhận ra.
Cố Hoài Cảnh đứng dậy.
Anh gầy đi rồi.
Xương gò má nhô cao hơn trước Tết, trên cằm lún phún một lớp râu xanh.
“Tô Miểu.”
Giọng anh khàn đặc.
“Anh sao lại ở đây?”
“Đợi em.”
Người lính gác bên cạnh nhanh miệng nói:
“Đồng chí Tô, đoàn trưởng Cố đã đợi ở đây gần một tháng rồi.”
“Từ trước Tết Dương lịch cho tới tận sau năm mới, ngày nào hết ca gác cũng tới cổng nhà máy chờ.”
Một tháng.
Tôi xách túi hành lý đi về phía ký túc xá.
Anh đi theo phía sau.
“Tô Miểu, tôi đã nộp đơn xuất ngũ.”
Bước chân tôi khựng lại.
Anh nói phía sau:
“Sau khi quyết định được phê duyệt, tôi sẽ không ở quân đội nữa.”
“Tôi sẽ ở lại nhà máy làm trưởng ban an ninh.”
Tôi quay lại nhìn anh.
“Chuyện của nhà họ Quý, tôi sẽ giải quyết.”
“Giải quyết thế nào?”
“Tôi đã gặp phó trưởng phòng Quý.”
“Tôi nói với bà ta rằng nếu còn tiếp tục điều tra chuyện đ.á.n.h giá công tác, tôi sẽ lấy danh nghĩa cá nhân phản ánh việc bà ta lạm dụng chức quyền lên ban lãnh đạo nhà máy.”
“Bà ta chịu nghe anh sao?”
“Tôi đã nhờ lãnh đạo quân đội đứng ra.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Họ đã trao đổi với ban lãnh đạo nhà máy.”
“Lệnh điều động đã bị hủy.”
“Hồ sơ của em vẫn thuộc nhà ăn chính.”
Khi nói những lời ấy, giọng điệu của anh vẫn như mọi khi.
Không thừa một chữ.
Cũng không thiếu một chữ.
Nhưng tôi biết anh đã đi cầu người khác giúp đỡ.
Một người vốn không biết ăn nói như anh.
Đã mở miệng nhờ lãnh đạo giúp mình.
Điều đó có nghĩa là anh đã cố cạy mở cái miệng luôn im lặng ấy.
Từng câu từng chữ nói ra.
“Còn chuyện đính hôn với Quý Vãn Thu thì sao?”
“Chuyện đính hôn là do nhà cô ấy tự tung tin.”
“Tôi chưa từng đồng ý.”
Cố Hoài Cảnh rời đi, nói rằng tối nay còn phải trực gác.
Đi được vài bước lại quay về.
Anh tháo khăn quàng cổ của mình, quấn lên cổ tôi.
“Đừng để cảm lạnh.”
Bốn chữ nhưng cái người kiệm lời ấy lại chủ động tháo khăn của mình cho tôi.
Tôi kéo khăn lên che nửa khuôn mặt.
Trên lớp len vẫn còn hơi ấm của anh.
Lâm Tú Tú từ nhà ăn đi ra.
Nhìn thấy chiếc khăn trên cổ tôi, cô ấy lập tức đứng khựng lại.
“Của ai thế?”
Tôi không nói gì.
Cô ấy ghé lại nhìn ký hiệu ở góc khăn.
Miệng há tròn.
“Của Cố Hoài Cảnh?”
“Anh ta bảo sợ mình bị lạnh.”
Lâm Tú Tú hít mạnh một hơi.
“Cố Hoài Cảnh chủ động cho cậu quàng khăn?”
Cô ấy khoác tay tôi, hạ thấp giọng.
“Tô Miểu, nói thật cho mình biết.”
“Cậu với đoàn trưởng Cố rốt cuộc là...”
Lời còn chưa dứt thì bên ngoài cổng nhà máy vang lên tiếng động cơ.
Một chiếc xe Jeep màu đen dừng lại trước cổng.
Cửa xe mở ra.
Một người đàn ông khoảng hơn năm mươi tuổi bước xuống.
Ông ta mặc bộ đồ Trung Sơn màu xám, tóc chải gọn gàng không một sợi rối, giày da bóng loáng.
Người lính gác lập tức chào.
“Chủ nhiệm Hứa.”
Là dượng của Quý Vãn Thu.
Chủ nhiệm văn phòng nhà máy, Hứa Minh Đức.
Hứa Minh Đức nhìn tôi.
Ánh mắt dừng lại trên chiếc khăn quàng cổ của tôi một giây.
“Đồng chí Tô Miểu phải không?”
“Tôi là lão Hứa bên văn phòng nhà máy.”
“Có thời gian không? Chúng ta nói chuyện một chút.”
Lâm Tú Tú siết c.h.ặ.t cánh tay tôi.
“Ngay phòng tiếp khách cạnh cổng thôi.”
“Không làm mất nhiều thời gian của cô đâu.”
Trong phòng tiếp khách cạnh cổng.
Hứa Minh Đức ngồi trên ghế sofa, đặt cặp công văn lên đầu gối.
Nụ cười trên mặt chưa từng biến mất.
“Đồng chí Tô Miểu.”
“Hôm nay tôi tới là muốn nói về chuyện của đồng chí Cố Hoài Cảnh.”
“Chuyện của đoàn trưởng Cố không liên quan đến tôi.”
Hứa Minh Đức cười.
“Có liên quan.”
“Vì cô mà cậu ấy đi tìm lãnh đạo quân đội.”
“Cũng vì cô mà cậu ấy xin xuất ngũ.”
Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3
“Đồng chí Tô Miểu, cô có biết không?”
“Vốn dĩ Cố Hoài Cảnh có cơ hội được đề bạt cấp phó sư đoàn.”
“Chỉ cần tiếp tục ở đơn vị thêm hai năm nữa là sẽ thăng tiến ổn định.”
“Bây giờ vì cô mà từ bỏ tất cả.”