Ông Xã Tổng Tài Là Cái Đuôi Nhỏ

Chương 3



Xem ra tập hồ sơ này chỉ lưu trữ toàn bộ bằng cấp của hắn thôi! Không còn gì đau thương nữa rồi! Hạ Lam mỉm cười, trong lòng liền trở nên vui tươi và nhẹ nhõm. Cuối cùng thì phong ba bão táp đã chấm dứt!

Tập hồ sơ cuối cùng là gì đây? Lại chậm rãi lật ra, Hạ Lam một lần nữa trợn to hai mắt, tập hồ sơ nào xem ra cũng có sức sát thương mạnh cho cô, bên trong là toàn bộ tài sản của Vương Tuấn, từ tiền trong ngân hàng, giấy tờ nhà đất, xe và... hắn là chủ công ty Z!

Nói đến những công ty thời trang hay giải trí gì đó cô còn hiểu biết chút ít, còn công ty Z là gì!? Mà hình như tên này có chút quen quen, cô đã thấy ở đâu rồi thì phải!?

Gõ gõ vài nhịp lên bàn, Hạ Lam lập tức à một tiếng rồi cúi xuống lôi tất cả tạp chí dưới gầm bàn ra, sau một hồi tìm kiếm, hai con ngươi của cô thiếu điều muốn rớt ra ngoài, trang bìa của một tạp chí kinh tế ghi rõ Z là một công ty tương đối mới hoạt động về lĩnh vực chứng khoán và chuyên thu mua, đầu tư vào những công ty, hãng, xưởng nhỏ có tiềm năng. Tuy Z là một tên tuổi trẻ nhưng chỉ trong 4 năm đã nằm trong top những doanh nghiệp phát triển nhanh nhất năm vừa qua và vẫn trên đà phát triển thần tốc!

Bay lượn trên mây vài vòng Hạ Lam mới dời ánh mắt trở về tập hồ sơ cuối cùng, lật lật nhanh những trang giấy còn lại, sửng sốt lấy tay che miệng, tất cả... là sổ sách và cổ phần của công ty Z!

Thận trọng xếp lại những trang giấy mang giá trị k.h.ủ.n.g b.ố cho ngay ngắn, Hạ Lam vô tình nhìn đến dãy số tài khoản dài ngút ngàn mà khi nãy cô đã không để ý đến, cô lại lấy tay che miệng, ngân hàng này thuộc chủ quyền của công ty Z và điều quan trọng là cái dãy số dài ngút ngàn chính là tất cả gia tài của tên áo đen ngoài kia!

Hạ Lam thật sự không hiểu chỉ vì một lần giúp đỡ mua vài viên t.h.u.ố.c, cái chuyện nhỏ đến mức không ai quan tâm tới, vậy mà tại sao hắn... lại ghi tạc vào đầu rồi nảy sinh tình cảm với cô!? Hay là... hắn vì quá thiếu thốn tình thương cho nên chỉ một hành động nhỏ của cô thôi cũng làm cho hắn lại khắc sâu vào lòng như vậy!? Đúng, chắc chắn là hắn đã cảm động, khao khát được yêu thương và quan tâm nên hắn muốn sở hữu cô với mong muốn cô sẽ lo lắng và chăm sóc cho hắn.

Suy cho cùng thì tuổi thơ của hắn quả thật là một cơn ác mộng! Nếu đổi lại là cô, có lẽ cô đã c.h.ế.t từ lâu rồi chứ đừng nói đến việc cố gắng phấn đấu để trở thành boss của một công ty.

Cô phải làm gì đây? Không lẽ khoảng đời còn lại của cô sẽ phải quanh quẩn trong căn nhà này, lo lắng và chăm sóc cho người đàn ông đáng thương ấy!? Vậy... còn sự tự do của cô, ước mơ mở được một salon chuyên nghiệp tiếng tăm hàng đầu quốc gia, ước mơ về một gia đình và những đứa trẻ đáng yêu, tất cả đều sẽ tan biến sao?

Máy móc thu dọn tất cả hồ sơ đem trả về vị trí cũ, Hạ Lam nhìn sang những thùng giấy chất chồng, cô nửa muốn xem, nửa lại phân vân, nhưng cuối cùng sự tò mò, nhiều chuyện vẫn chiến thắng.

Cô lại bưng bê tất cả hộp giấy lớn nhỏ trở lại sofa, do dự một chút, Hạ Lam quyết định mở hộp lớn nhất, bên trong là toàn bộ hình chụp cô, nói đúng hơn là hình chụp lén, xem nhanh qua một lượt trong trạng thái hoang mang, sau đó cô kết luận là tất cả hình này đều được chụp trong khoảng thời gian 4 năm trở lại đây, có nghĩa là từ ngày định mệnh cô và hắn gặp gỡ nhau.

Hạ Lam quyết định mở hết những hộp còn lại ra một lần, tất cả đều thuộc về cô, từ khai sinh, bằng cấp, hồ sơ ghi chép toàn bộ quá trình sinh sống và làm việc của cô suốt 24 năm qua... còn có những vật dụng nho nhỏ như là... chai nước hoa đã xài hết, bóp tiền bị rách, khung hình bị gãy... đại loại là phế phẩm mà cô đã vứt đi, hắn lại nhặt về cất vào tủ xem như báu vật!

Cái tên Vương Tuấn này quả thật là một tên siêu cấp biếи ŧɦái rồi đấy! Nếu không vì thương xót tuổi thơ tàn khốc của hắn thì cô chắc chắn sẽ cho hắn một trận nhừ t.ử!

Khóa lại cửa tủ sắt lớn, Hạ Lam quay trở lại sofa, trầm tư thật lâu, miên man chìm nổi trong một mớ thông tin hãi hùng, xúc cảm ngổn ngang và hỗn độn!

Sau khi suy ngẫm căng thẳng và kỹ lưỡng, Hạ Lam quyết định thu gom hết tất cả cảm xúc lại thành một tình thương, có lẽ không phải là tình thương giữa nam và nữ, mà là tình thương giữa người và người! Bắt đầu từ giây phút này, cô sẽ xem hắn như một người thân trong gia đình, một người anh trai, cô sẽ dùng tình thương để cảm hóa hắn, để tạo dựng niềm tin và sự tự tin trong hắn!

Dù sao thì hắn cũng sẽ giam giữ cô suốt đời trong căn nhà này, trừ khi cô gϊếŧ hắn như hắn đã nói, nếu không thể thay đổi cuộc sống của bản thân, vậy thì... cô sẽ thay đổi cuộc sống của hắn, thay đổi tư tưởng của hắn, biết đâu chừng một ngày nào đó hắn sẽ vui vẻ và bình thường trở lại, rồi sảng khoái thả cô đi thì sao!?

Đúng! Phải thử, phải thử mọi biện pháp! Không thể ngồi im cam chịu suốt đời được!

Đôi mắt đẹp mở ra cũng là lúc mặt trời gần đứng bóng, Hạ Lam đưa tay dụi dụi mắt theo thói quen, rồi lê thân hình bơ phờ vào phòng tắm. Khi quay trở ra liền thấy Vương Tuấn ngồi chờ ở sofa, trước mặt hắn là một khay thức ăn phong phú quen thuộc.

Hạ Lam khẽ hít vào một hơi thật sâu, thử thách bắt đầu! Thầm động viên bản thân một câu, cô nở nụ cười tươi đi đến sofa, ngồi xuống cạnh người áo đen. Cô đã suy nghĩ rất kỹ rồi, cô sẽ chầm chậm thay đổi hắn từ ngoài vào trong.

"Xin lỗi, tôi dậy trễ! Anh ăn chưa?"

Vương Tuấn nhẹ nhàng lắc đầu: "Vẫn chưa!"

"Nè tôi nghĩ là dù sao chúng ta sẽ sống chung lâu dài, vì vậy... bắt đầu từ hôm nay mình ăn chung được không?"

"Được!"

"Tốt lắm! Để tôi đi lấy thức ăn vào cho anh, anh vẫn còn bị thương đừng cử động nhiều! Mà quên nữa anh phải mở cửa cho tôi!"

Vương Tuấn chậm rãi làm theo lời cô gái, đến trước hộp nhỏ hắn phân vân gì đó, rồi trầm giọng thông báo: "Tôi sẽ bỏ thêm dấu tay của cô vào cửa này!"

Ê... sao tự nhiên hắn rộng rãi vậy? Thôi kệ là chuyện tốt suy nghĩ chi cho mệt!

"Cám ơn anh, như vậy tôi có thể nói chuyện với anh nhiều hơn vì... tôi thui thủi một mình cả ngày rất buồn!"

Cửa vừa mở ra, Hạ Lam chạy nhanh đi lấy khay thức ăn của Vương Tuấn đem về bàn sofa, còn người áo đen thì ngồi vào bàn làm việc gõ gõ gì đó, rồi đi đến trước cửa kính, bấm bấm gì đó vào cái hộp nhỏ.

"Hạ Lam lại đây."

Cô vui vẻ chạy lại, mỉm cười hồn nhiên như đứa trẻ sắp được quà!

"Cô cho tay vào đi!"

Cô nhanh nhẹn làm theo chỉ dẫn của người bên cạnh.

"Xong rồi! Cô thử một lần đi!"

Hạ Lam hồi hộp áp tay vào hộp nhỏ, khoảng 3 giây sau tường kính lớn nhanh ch.óng mở ra khiến đôi mắt to tròn long lanh phát sáng. Cô hồn nhiên đề nghị với người đàn ông bên cạnh: "Hay là đừng đóng lại nữa, chỉ khi anh làm việc mới đóng lại có được không?"

Vương Tuấn có chút ngỡ ngàng nhìn cô gái: "Được!"

Hạ Lam cười tươi lộ ra hàm răng trắng sáng, cô cao hứng khoác cánh tay không bị thương của người áo đen kéo đến sofa.

"Ăn thôi!"

Vừa về đến khu vực ăn uống quen thuộc, cô hốt hoảng buông cánh tay hắn ra.

"Xin lỗi, anh không thích bất kỳ ai chạm vào anh đúng không?"

Vương Tuấn chậm rãi ngồi xuống sofa, ôn nhu nhìn cô gái bên cạnh.

"Chỉ duy nhất một mình cô chạm vào tôi không thấy khó chịu."

Hạ Lam vui mừng ngồi xuống cạnh con người to lớn màu đen.

"Ăn đi, xong tôi sẽ kiểm tra vết thương cho anh."

Ăn được phân nửa, Hạ Lam liền gợi đề tài trò chuyện: "Tôi có thắc mắc là anh chỉ ở nhà vậy việc quản lý công ty Z có khó khăn hơn không?"

"Không, vì nếu tôi nghi ngờ bất kỳ nhân vật nào tôi sẽ lập tức cho họ thôi việc. Với lại tiêu chuẩn chọn nhân viên của tôi rất khó nên tôi khá tin tưởng vào họ, thêm vào đó tôi cũng có vài nhân viên tai mắt bí mật do tôi đưa vào công ty." - Vương Tuấn thật thà giải đáp nghi vấn của cô gái.

Hạ Lam gật gà gật gù: "Nhưng anh là CEO, anh không cần đi giao tiếp gì sao? Những đối tác có bao giờ cho là... anh không tôn trọng họ không?"

"Công ty Z đặc biệt có 2 CEO, tôi và một người do tôi tuyển vào, anh ta phụ trách đối ngoại, ngoài ra cũng không có quyền hành gì khác."

"Thì ra là vậy! .....À dụng cụ cắt tóc tôi nhờ anh mua đã ship đến chưa?"

"Đến rồi, tôi quên mang vào!"

"Hay quá, kiểm tra vết thương xong tôi cắt tóc cho anh nha? Hay là anh phải làm việc?"

Vương Tuấn chậm rãi nuốt xuống thức ăn trong miệng: "Không ảnh hưởng gì đâu!"

Bữa cơm trưa vui tươi nhanh ch.óng trôi qua, đối với Hạ Lam có thể nó chỉ là một bữa ăn bình thường, nhưng đối với Vương Tuấn thì vừa rồi là bữa cơm đầu tiên hắn dùng cơm chung với một người, là bữa ăn vui vẻ nhất trong 28 năm tồn tại của người đàn ông này.

Hạ Lam lôi kéo Vương Tuấn ngồi xuống giường màu tím, tỉ mỉ bôi t.h.u.ố.c và thay băng y tế, cho đến tận bây giờ cô mới sửng sốt phát hiện... Hắn.. hắn như thế nào lại có 6 múi mê người như vậy? Tại sao những lần trước đây cô không thấy điều này!? Thật sự ngạc nhiên vì cô chưa từng thấy hắn bước ra khỏi nhà, càng không ra khỏi gian phòng u ám kia!

Lại thêm một thắc mắc, nhưng cái nghi vấn này mà đem ra hỏi thì cô cảm thấy bản thân giống như một sắc nữ đang thèm khát thân thể hắn! Thôi quên đi! Quay về vấn đề chính đi!

"Vết thương của anh đã liền lại rồi, tôi nghĩ hôm nay anh có thể tắm. Nhưng cũng phải cẩn thận chút!"

"Tôi biết rồi! Cám ơn cô!"

hằng nguyễn

Hạ Lam xụ mặt thì thầm: "Là tôi gây thương tích cho anh mà... anh không cần cám ơn đâu!"

Vương Tuấn không nói thêm gì nữa, lẳng lặng quan sát cô gái đối diện đang sắp xếp dụng cụ y tế vào thùng.

Nhìn qua nhìn lại một vòng khắp căn phòng rộng lớn cũng chỉ thấy nơi thích hợp nhất để cắt tóc là cái nhà vệ sinh to đùng kia vì nó là sàn đá màu sáng nhất rất dễ dàng quét dọn.

"Xin lỗi, bắt anh ngồi cắt tóc ở nơi kỳ cục như vầy! Tại ngoài kia không đủ sáng...!"

"Ừm, không sao!"

Vừa trò chuyện đôi tay nhỏ vừa chải chuốt rồi làm ướt mái tóc dài của Vương Tuấn.

"Anh chưa bao giờ đi ra ngoài cắt tóc đúng không?"

"Phải! Khi thấy nóng nực khó chịu tôi sẽ tự cắt."

Nếu câu nói này phát ra từ miệng của người bình thường, Hạ Lam chắc chắn sẽ cười ha ha, nhưng đối với người đàn ông này, tất cả những điều hắn nói đều làm cho cô xót xa.

"Anh có xem mẫu tóc nào chưa?"

"Chưa!"

Hạ Lam chậm rãi vòng ra trước mặt Vương Tuấn, thuần thục chải chải tóc.

"Vậy tôi sẽ cắt theo trend mới nhất nha!? Hôm qua tôi đã xem vài mẫu tóc nam trong tạp chí thời trang, nhưng tôi phân vân không biết nên chọn mẫu nào phù hợp với anh."

Hạ Lam đột ngột nâng cằm của Vương Tuấn đối diện với mình.

"Để tôi nhìn kỹ xem... ừm, anh rất đẹp, tôi nghĩ kiểu nào cũng sẽ hợp!"

Mặt hắn dần ửng đỏ, đôi mắt đen sâu hun hút ngượng ngùng cụp xuống, không dám nhìn thẳng cô, lúc này Hạ Lam mới vội vàng buông tay đang nâng cằm ra, hai gò má trắng trẻo cũng chuyển sang màu hồng.

Cha mẹ ơi hắn lại dùng gương mặt siêu cấp đáng yêu đó dụ dỗ cô, nếu có một ngày cô không chịu nổi mà nhào đến c.ắ.n hắn thì cũng không thể trách cô được đâu đó! Hạ Lam tằng hắng một cái để lấy lại tinh thần nghiêm túc của một nhà tạo mẫu tóc chuyên nghiệp.

"Tôi bắt đầu đó, anh chịu khó ngồi yên một chút nha."

Chỉ 20 phút sau, Vương Tuấn liền trở thành một nam thần thực thụ, gương mặt tuấn mỹ mê người, mái tóc ngắn bồng bềnh hợp thời rất có phong cách của một ngôi sao điện ảnh!

Hạ Lam vui vẻ cười, chiêm ngưỡng thành quả của bản thân.

"Đẹp lắm! Rất hợp với anh đó! Anh có muốn xem kiếng không?"

Vương Tuấn vội vàng lên tiếng: "Không cần đâu, tôi... không muốn và cũng chưa bao giờ nhìn đến kiếng."

Đấy, thấy không! Hắn lại làm cho lòng cô đau xót rồi! Thôi, thôi cho qua đi!

"Anh đi tắm đi! Nhớ phải cẩn thận chỗ vết thương!"

Những ngày kế tiếp trôi qua thật êm ái, tường kính luôn mở rộng nối thông 2 gian phòng với nhau, thông thoáng như tâm trạng của cô và hắn, tuy nhiên vào buổi tối tường kính vẫn sẽ đóng lại, kể cả tấm màn đen cũng khép c.h.ặ.t, trả lại không gian riêng cho cả hai.

Sau vài lần tiếp cận, cảm thấy tinh thần của Vương Tuấn có chút thả lỏng, Hạ Lam bắt đầu thử thách thứ hai.

"Anh đang làm việc hả?" - Hạ Lam dè dặt đứng trước tường kính, cao giọng hỏi người đàn ông đang ngồi ở bàn làm việc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Vương Tuấn lập tức dừng lại mọi hoạt động: "Cô cần gì sao?"

"Phải...! Tôi... muốn nói chuyện với anh một chút, tôi qua đó được không?"

"Qua đây đi."

Hạ Lam hưng phấn chạy đến bên cạnh bàn làm việc lớn, nhìn nhanh một lượt trên 3 cái màn hình to đùng, 1 cái không mở, 1 cái hình như là công việc, 1 cái là đang xem tin tức kinh tế.

Vương Tuấn xoay người sang cô gái bên cạnh: "Cô muốn nói gì?"

Hạ Lam nở một nụ cười tươi có chiều hướng dụ dỗ: "Không gì quan trọng đâu! Tôi thấy anh chỉ mặc một kiểu quần áo như vầy... anh không chán sao?"

"Tôi không có cảm giác gì với những vật chất bên ngoài."

Dè dặt vài giây, cô lại cất giọng trong trẻo: "Nếu anh không quan tâm vậy... tôi quan tâm được không?"

Vương Tuấn khẽ nhíu mày tỏ vẻ khó hiểu: "Ý cô là...?"

"Ý tôi là tôi có thể tìm quần áo mới cho anh được không? Tôi biết anh không thích màu sáng, tôi sẽ chọn màu tối chỉ là kiểu dáng khác nhau thôi."

Vương Tuấn đứng dậy, vỗ vỗ vào ghế ý bảo cô ngồi xuống.

"Vậy... cô chọn thử đi."

Hạ Lam không suy nghĩ lập tức ngồi xuống ghế, đưa tay gõ gõ, nhanh nhẹn tìm kiếm những mẫu thời trang nam đang thịnh hành.

Người đàn ông kéo ghế trống ở góc tường ngồi cạnh cô gái, say mê quan sát, nhưng hắn không nhìn cái màn hình vi tính mà đang mê luyến khuôn mặt xinh đẹp, đáng yêu của Hạ Lam.

Cô đột ngột khều khều cánh tay người bên cạnh: "Anh nhìn xem mẫu này rất đẹp phải không?"

Vương Tuấn không buồn nhìn đến cái màn hình tẻ nhạt đó, mắt vẫn say sưa đặt trên khuôn mặt khả ái: "Tôi không biết!"

"Thôi được rồi, để tôi chọn hết vậy! Có màu xanh đen nè! Ưmm... đẹp lắm thử cái này đi!"

Gần 20 phút sau, Hạ Lam mới quay sang cười thật tươi với người áo đen.

"Xong rồi, anh order đi!"

Vương Tuấn kéo ngăn tủ nhỏ dưới bàn làm việc, lấy ra một chiếc thẻ màu đen đặt lên bàn: "Cô order đi!"

Hạ Lam không chút do dự cầm thẻ hoàn thành nốt phần order.

Ngày hôm sau, toàn bộ đồ cô order đều được ship đến, Hạ Lam cực kỳ hăng hái soạn lại tủ quần áo cho Vương Tuấn, đem bỏ hầu hết những thứ đen thui cũ kỹ.

Lận Viễn Thao làm sao cũng không nghĩ ra, anh chẳng qua cũng mới ba mươi tuổi, không những thế còn anh tuấn đẹp trai. Có tiền có nhà còn có sự nghiệp, muốn kết hôn với m...

Sau bữa chiều, Vương Tuấn mặc bộ đồ mới đến trước cô gái, mặt mày tươi roi rói như trẻ nhỏ được kẹo.

"Cám ơn, đồ này rất thoải mái!"

Hạ Lam nhìn một vòng từ trên xuống dưới, từ dưới lên trên, chỉ là một bộ đồ ngủ bằng thun cao cấp, quần dài, tay dài màu xanh dương đậm, có vài sọc xám dài kẻ từ vai xuống vạt áo, nằm lệch sang một bên n.g.ự.c, chỉ đơn giản vậy thôi đã làm người đàn ông khô cằn này thay đổi không ít!

Cô hào hứng đứng lên, đi quanh người đàn ông quan sát thêm một vòng, rồi lớn tiếng khen ngợi: "Nhìn anh... dễ thương quá đi! Từ nay mặc như vầy cho thoải mái có biết không!"

Hạ Lam chạy lên trước mặt Vương Tuấn, đưa tay vuốt bên này vuốt bên kia, sau đó nhìn thẳng vào gương mặt tuấn mỹ.

"Anh dễ thương lắm nha!"

Hắn lập tức đỏ mặt, môi mỏng nhẹ nâng lên một nụ cười yêu nghiệt, tim Hạ Lam bỗng dưng bị lệch vài nhịp! Cô lại không xong rồi! Có ai ngăn cản cô đến c.ắ.n người đàn ông siêu phẩm đáng yêu này không? Cám dỗ này là quá sức chịu đựng, cô sắp không kìm chế được nữa rồi!

...

Vài ngày êm đềm lại trôi qua, sau bữa cơm chiều, Hạ Lam vui vẻ tìm Vương Tuấn để tám những tin tức trong ngày, vừa đi đến bàn làm việc liền hốt hoảng phát hiện hắn đang gục đầu trên bàn.

"Anh sao vậy? Anh bị sao vậy?"

Hắn cố gắng ngẩng đầu nhìn cô, gượng ép ra một nụ cười để trấn an.

"Không sao, chỉ là đau bao t.ử thôi!"

"Thuốc của anh đâu, để tôi đi lấy?"

"Đã order rồi, chắc đang ship đến."

Cô khẩn trương đỡ lấy thân thể cao lớn: "Để tôi đưa anh về giường!"

Đến tận ngày hôm nay Hạ Lam mới kinh ngạc phát hiện ra một việc kỳ quái, cô buộc miệng kêu to: "Trời ạ, giường đâu? Anh... không lẽ anh ngủ ở sofa sao?"

Vương Tuấn chống tay đứng dậy, chầm chậm đi đến cái bàn gỗ to đùng trong gốc, từ từ nằm xuống.

Hạ Lam c.h.ế.t lặng tại chỗ nhìn đến hình ảnh người đàn ông to lớn co ro nằm trên bàn gỗ. Căn phòng u tối, rùng rợn bất giác hiện ra trong đầu, người đàn ông đó đã trải qua 12 năm địa ngục trần gian... tất cả đã in sâu vào tâm trí hắn, ăn mòn đến mức hắn không thể thoát ra được nữa, khiến hắn không thể tìm lại ánh sáng, không thể nằm giường nệm, không thể tiếp cận với người khác, không thể nhìn vào kiếng, có lẽ vẫn còn vài điều không thể nữa mà cô vẫn chưa phát hiện ra!

Hai hàng lệ nóng vô thức tuôn trào, cô đau lòng, thật sự rất đau lòng! Tại sao cảm xúc trong cô lại mãnh liệt như vậy? Tim cô không những đau mà còn đang rỉ m.á.u, hô hấp cực kỳ khó khăn, giọng nói cũng nghẹn lại nơi cổ họng đắng chát!

Có lẽ... cô không nên chạy trốn nữa, không nên phủ nhận rằng trong tim cô không biết từ khi nào đã có hình ảnh của người đàn ông này, cô đã sống ngần ấy năm, cũng đã trải nghiệm mối tình đầu, cô hiểu rất rõ cảm xúc của cô đối với Vương Tuấn chính là tình yêu nam nữ!

Hạ Lam đưa tay vỗ vỗ trán, cười mỉa mai bản thân, cô... như vậy là cô đã yêu cái tên bắt cóc mình sao?

Dù vậy thì đã sao? Cô và hắn đâu có phạm pháp! Tại sao phải sợ!? Đúng, tại sao phải lo lắng!?

Khi tư tưởng đã được khai thông, Hạ Lam vội vàng chạy đến ôm lấy thân ảnh to lớn đang nằm co ro, dịu dàng vuốt ve tấm lưng rộng: "Anh ráng chút nha, t.h.u.ố.c sắp đến rồi!"

Người đàn ông như chìm vào cơn mê dại, yếu ớt thì thầm: "Đừng, đừng đ.á.n.h!"

Nước mắt lại rơi, Hạ Lam leo luôn lên bàn nằm xuống, ôm đầu của người đàn ông vào khuôn n.g.ự.c mềm mại của mình, tạo một nơi che chắn ấm áp như để bảo vệ hắn.

"Không sao đâu! Không ai đ.á.n.h anh nữa! Đừng sợ! Vương Tuấn, Vương Tuấn, Hạ Lam nè, anh quên Hạ Lam rồi sao?"

Tiếng kêu tha thiết của cô đã thành công lôi kéo lý trí mỏng manh của người đàn ông quay lại, hắn ngẩng đầu mê man nhìn cô.

"Hạ Lam! Cô sẽ ở bên tôi phải không? Sẽ không rời đi phải không?"

"Phải tôi sẽ ở đây! Sẽ không đi đâu hết!"

Hắn vui mừng nhào vào lòng cô dụi qua dụi lại như một đứa trẻ to xác: "Hạ Lam! Tôi... rất thích cô, rất thích cô!"

Hạ Lam nở nụ cười hạnh phúc nhưng nước mắt cô vẫn không ngừng tuôn rơi, cô sẽ dùng hết con tim, tinh thần và cả thể xác để yêu thương người đàn ông này, để kéo hắn ra khỏi vực thẳm kinh hãi của quá khứ!

Chuông cửa đột ngột vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ của Hạ Lam, cô nhanh nhẹn leo xuống bàn gỗ, lắc mạnh cánh tay săn chắc.

"Vương Tuấn, t.h.u.ố.c đến rồi, cần dấu tay anh để mở cửa, Vương Tuấn!"

Người đàn ông chậm rãi mở mắt, mơ màng thều thào: "Cô cần gì sao?"

"Thuốc đến rồi, anh phải mở cửa."

Hắn nặng nhọc ngồi dậy, chầm chậm đi ra cửa, Hạ Lam vội vàng chạy theo đỡ cánh tay hắn.

"Tôi dìu anh đi được không! Tôi hứa sẽ không chạy trốn, không la hét cầu cứu!"

Do dự một chút, hắn nhẹ nhàng gật đầu.

Bên ngoài phòng ngủ của cô và hắn là một phòng khách tối tăm không gian mở nối liền với nhà bếp cũng tối tăm không kém, tiếp đến là cửa nhà hai cánh khá lớn, người đàn ông lại áp tay lên hộp nhỏ, hai cánh cửa lập tức được kéo sang hai bên.

Chàng shipper trẻ tuổi trong đồng phục đỏ cười tươi, lịch sự gật đầu chào.

"Dạ bưu kiện này là cho anh Vương Tuấn."

Hạ Lam liền mỉm cười thân thiện, đưa tay nhận lấy hộp giấy nhỏ: "Cám ơn em!"

"Dạ không có gì!"

Thấy chàng trai đang hiếu kỳ nhìn vào bên trong căn nhà u ám, Hạ Lam nhanh nhẹn giải thích: "À đèn nhà anh chị vừa cháy, chắc phải order loại bóng tốt hơn ha anh?"

Cô gái đưa mắt nhìn sang người đàn ông bên cạnh, mỉm cười ngọt ngào, làm cho ai đó cứ ngớ ngẩn, gật đầu đáp lại trong vô thức: "Ừm..."

Về đến phòng ngủ u ám quen thuộc, Hạ Lam chạy nhanh đi lấy nước đến cho người đàn ông ngồi đờ đẫn trên sofa màu đen.

"Nước nè, anh uống nhanh đi."

Tận mắt nhìn thấy viên t.h.u.ố.c được nuốt xuống, cô mới thở phào nhẹ nhõm.

"Anh đỡ đau chút nào không hay vẫn vậy?"

Vương Tuấn máy móc lắc đầu: "Bớt rồi!"

Hắn còn tâm trí để nhớ đến việc đau bụng sao, từ lúc mở mắt ra, cô đã liên tục cười ngọt ngào với hắn, cực kỳ dịu dàng với hắn, bây giờ vẫn còn đang ôm dính cánh tay của hắn, siết c.h.ặ.t đến mức hắn có thể cảm nhận được khuôn n.g.ự.c đầy đặn của cô đang cạ cạ vào tay hắn! Gương mặt anh tuấn lại đỏ lên, đôi mắt sâu thẳm lại cụp xuống.

Hạ Lam nhướng mày khó hiểu vài giây, nhưng khi nhìn đến cánh tay của Vương Tuấn đang bị mình ôm c.h.ặ.t, môi anh đào liền nở nụ cười quyến rũ động lòng người, nhưng rất tiếc ai đó đang bận rộn cúi đầu thẹn thùng nên không thể nhìn thấy được.

Lại bày ra vẻ mặt ngây thơ vô số tội, siêu cấp đáng yêu này, có phải muốn cô c.ắ.n hắn không? Thôi kìm xuống không nên làm đứa bé to xác này sợ hãi!

Nghĩ ra điều gì đó, Hạ Lam buông cánh tay khỏe mạnh ra, ngồi sát qua một bên góc sofa, vỗ vỗ vào đùi mình, miệng nở nụ cười dụ hoặc không cưỡng lại được.

"Nằm đây, khi nào anh hết đau thì làm việc tiếp!"

Vương Tuấn ngây ngốc nhìn đôi chân dài, trắng mịn nuột nà, rồi nhìn đến khuôn mặt thanh nhã đang cười dịu dàng với hắn, cô đang nói gì sao hắn không hiểu!?

Hạ Lam kéo người đàn ông ngốc nghếch nằm xuống đùi mình, để mặt hắn đối diện với trần nhà, nhẹ nhàng vuốt vuốt mái tóc ngắn mềm mại.

"Tạm thời nằm đây, khi nào hết đau bụng rồi hãy làm việc tiếp, có biết không?"

Người đàn ông ngoan ngoãn gật đầu, đầu óc vẫn mê đắm trong một dấu hỏi to đùng.

Mục đích của Hạ Lam làm như vậy là để tập cho hắn ngủ trên nệm, bây giờ cứ là sofa cứng này trước đi đã, dần dần cô sẽ dụ dỗ được hắn lên giường! Nè, nè lên giường nghĩa đen nha! Dụng ý vô cùng trong sáng là để ngủ! Ai muốn nghĩ theo nghĩa bóng cô cũng không ngại đâu!