Vương Tuấn không biết nên có phản ứng gì trong tình huống mà hắn chưa bao giờ tưởng tượng đến, thân thể như một khối gỗ, cứng ngắc bất động, mắt cũng thủy chung đặt trên trần nhà, da mặt đã đỏ càng thêm đỏ.
"Khi nãy, anh không có đeo khẩu trang ra nhận đồ anh có biết không?"
Người đàn ông thoáng ngỡ ngàng, liếc sang khuôn mặt xinh đẹp.
"Họ không quan tâm đến vết sẹo trên mặt anh đâu, thấy không!? Tôi đã nói là không có gì đáng sợ hết, vì vậy từ nay anh đừng che mặt lại nữa."
Khép nhanh lại chủ đề nhạy cảm, không vui sang một bên, Hạ Lam hào hứng lập ra chủ đề trò chuyện mới.
"Bên ngoài ngôi nhà này có gì không?"
"Có... vườn hoa và hồ bơi."
Đôi mắt đẹp sáng lên: "Có hồ bơi hả!? Anh quả thật là thiết kế đúng ý tôi nha! Vậy nhà này nằm trên tầng thượng sao?"
"Ừm."
Chợt nhớ ra gì đó, cô lại cất giọng trong trẻo: "Nhà có phòng gym không?"
"Có!"
"Hèn gì... tôi cứ thắc mắc tại sao thân thể anh lại săn chắc và đẹp như vậy!? Mà tôi đâu bao giờ thấy anh ra khỏi phòng?"
Gương mặt anh tuấn lúc này đã đỏ như quả cà chua, Vương Tuấn lắp bắp không nên lời: "Tôi... tôi tập vào... ban đêm."
Hạ Lam ngạc nhiên kêu lên: "Tập vào ban đêm? Anh không ngủ sao?"
"Tôi... thường xuyên mất ngủ, tôi đã thử nhiều cách và cuối cùng tìm ra sau khi tập luyện mệt mỏi, tôi sẽ ngủ lâu hơn một chút."
Tim lại nhói lên, cô vừa phát hiện thêm một điều không thể của người đàn ông này rồi! Hắn không thể ngủ ngon và tròn giấc! Nói chính xác là hắn bị bệnh mất ngủ.
"Tôi có thể đi tập chung với anh không? Lẩn quẩn suốt trong phòng cũng chán lắm!"
Vương Tuấn ngập ngừng trả lời, màu đỏ trên mặt không có dấu hiệu thuyên giảm: "Tôi... thường không mặc quần áo lúc tập."
"Cái gì!?"
"Vì... Vì quần áo khi trước không co giãn được nên... cũng thành thói quen."
"Tôi hiểu rồi! Anh hết đau bụng chưa?"
"Hết rồi!"
Hạ Lam không dám nhìn xuống gương mặt tuyệt mỹ đỏ ửng bên dưới, cô sợ sẽ không kìm hãm được bản thân, vì vậy suốt buổi trò chuyện, cô chỉ nhìn thẳng một hướng về phía trước.
"Bây giờ anh sẽ làm việc tiếp hay sao?"
"Ừm, tôi phải làm thêm một chút!"
"Vậy tôi không làm phiền anh nữa, tôi đi tắm!"
Thật lâu cũng không thấy người đàn ông có phản ứng gì, Hạ Lam lại tiếp tục nhắc nhở: "Anh không đi làm việc sao?"
"Tôi sẽ đi liền! Cô cứ đi tắm đi!"
"Nhưng mà... anh đang nằm trên người tôi."
Vương Tuấn vội vàng bật dậy, gương mặt tuấn mỹ đỏ đến mức muốn nổ tung: "Xin... xin lỗi!"
"Không có gì! Anh làm việc đi!"
Nói xong, cô đi nhanh về phòng vì cô sợ đứng thêm một giây nữa thôi thì cô sẽ tấn công người đàn ông đó! Cô... sắp biến thành sói rồi sao? Tất cả đều tại cái gương mặt yêu nghiệt khiến cho người khác muốn phạm tội của tên đáng ghét đó!
...
Không biết bao nhiêu ngày nữa lại trôi qua kể từ đêm chứng kiến hắn co rúm trên bàn gỗ, Hạ Lam cũng không tính toán thời gian nữa, cô tập trung hết mọi năng lượng và tâm trí đặt vào trên người Vương Tuấn.
Nhờ sự kiên nhẫn của Hạ Lam, vừa khuyên nhủ vừa dụ dỗ, cuối cùng hắn mới chịu ngủ trên sofa, nhưng không biết hắn có còn gặp ác mộng nhiều không, vì mỗi đêm tấm màn đen kia đều đúng giờ giấc mà khép lại, phòng ngủ được cách âm cực kỳ tốt nên cô không thể nghe được bất kỳ tiếng động nào phát ra từ gian phòng bên cạnh.
Bây giờ hình như cô còn giống như tên biếи ŧɦái hơn cả người đàn ông kia rồi đấy! Cả ngày chỉ rình rập hắn, tối cũng dán lỗ tai lên tường kính để nghe trộm hắn, đầu óc của cô chắc chắn là có vấn đề rồi!
Hôm sau, rình mò suốt nửa ngày, canh thật kỹ, chờ thật lâu cho đến hoàng hôn, Hạ Lam đi nhanh đến góc tường bật công tắc cho tấm màn tím kéo ra, waa...hoàng hôn đỏ thật là đẹp! Thật là lãng mạn!
Hạ Lam nở nụ cười lém lỉnh, rồi chạy qua chỗ Vương Tuấn: "Anh làm việc xong chưa?"
Người đàn ông thật thà gật đầu: "Vừa mới xong!"
Cô vui vẻ đề nghị: "Mình đi ngắm hoàng hôn nha?"
Tuy vừa rồi là một câu hỏi nhưng Hạ Lam không chờ đợi câu trả lời đã bước nhanh đến kéo người đàn ông đứng dậy, dùng tuyệt chiêu ôm c.h.ặ.t lấy cánh tay hắn, rồi tiếp tục lôi kéo.
Vài ngày vừa qua, Hạ Lam đã phát hiện ra một cách rất hữu hiệu để khống chế cái tên ngốc nghếch này, đó là cứ ôm c.h.ặ.t lấy cánh tay hắn, ấn cả bộ n.g.ự.c vào thì càng tốt, hắn sẽ lập tức bị thôi miên, nói gì cũng sẽ gật đầu.
Hai thân ảnh một cao một thấp đứng sát vào nhau, sau tường kính lớn ngắm nhìn hoàng hôn đỏ đang dần chìm vào chân trời xa xôi.
Hạ Lam tinh nghịch nâng khóe môi, cô biết giờ đây hắn đang tập trung hết tư tưởng vào cánh tay đang bị cô siết c.h.ặ.t, tuy mắt vẫn đặt ở nơi xa xăm đỏ rực kia, chính nhờ vào xúc cảm thân mật từ tay nên hắn đã tạm thời quên đi cái điều không thể nho nhỏ phía trước.
Khi mặt trời đã tắt ngấm, sự ấm áp thay thế bằng một màu xám tĩnh mịch, Hạ Lam mới quay sang cười nói với người bên cạnh: "Đẹp lắm đúng không?"
Cánh tay hắn vẫn còn dính c.h.ặ.t trên khuôn n.g.ự.c đầy đặn kia thì Vương Tuấn chỉ có thể gật đầu: "Ừm!"
"Ngày mai mình ra vườn hoa ngắm hoàng hôn được không?"
"Ừm!"
"Anh đồng ý rồi đó nha, không được nuốt lời đâu đó!"
"Ừm!"
...
Tiếng chuông cửa vang lên, Hạ Lam vội vàng chạy nhanh ra nhận lấy bưu kiện mà cô đã order hôm trước, bây giờ cả cửa phòng ngủ và cửa chính cô đều có thể tự mở! Thành tích đáng khâm phục phải không?
Ôm thùng giấy trở lại sofa, Hạ Lam nhanh ch.óng mở ra, đem mấy mảnh đồ bơi đến dụ dỗ ai đó.
"Mai mình ra bơi nha!?”
Vương Tuấn ngỡ ngàng nhìn chằm chằm vào cô gái.
"Nhưng tôi không thể ra ngoài... bên ngoài quá sáng... tôi..."
Hạ Lam vỗ vỗ vai người bên cạnh, nhẹ nhàng trấn an: "Anh yên tâm tôi sẽ không ép buộc anh, ngày mai tôi sẽ chuẩn bị kỹ lưỡng cho anh, nếu anh thấy thoải mái thì mới đi ra hồ bơi, chịu không? Với lại mình sẽ ra vào buổi chiều nắng cũng yếu đi nhiều rồi!"
Chiều hôm sau, Hạ Lam rất đúng giờ hẹn mặc một áo khoác dài đến đầu gối đi sang tìm Vương Tuấn. Đảo mắt nhanh khắp cơ thể nam tính cao to khỏe mạnh, cô bước đến trước mặt, đeo cặp kính có màu đen nhất mà cô tìm mua được vào cho hắn, đội thêm nón cói thời trang đi biển dành cho nam giới.
Khoanh hai tay trước n.g.ự.c, Hạ Lam vô cùng hài lòng nhìn ngắm thành quả sau thời gian cải cách gian nan vừa qua, vô thức lên tiếng cảm thán: "Tại sao anh lại có thể đẹp như vậy!?"
Không để ai đó kịp đỏ mặt, cô đã ôm cánh tay hắn kéo ra ngoài cửa lớn, đi vài bước cô quay sang đẩy nhẹ mắt kính lên cho hắn, dịu dàng dò hỏi: "Anh... có ổn không? Chịu được không?"
Kiếng đen và nón cói rộng vành của Hạ Lam quả thật rất hữu hiệu, chúng giúp che đi rất nhiều ánh sáng rọi trực tiếp vào mắt Vương Tuấn.
"Hình như không sao!"
"Vậy tốt rồi!" - Hạ Lam lại vui vẻ ôm tay Vương Tuấn đi ra hồ bơi: "Quên mất, anh biết bơi không?"
Người đàn ông thành thật khai báo: "Biết! Trước khi có cô, tôi cũng thường đi bơi vào ban đêm."
"Tôi không biết bơi, anh dạy tôi nha?"
"Được!"
Đứng cạnh hồ bơi lớn nhìn ra toàn cảnh thành phố, Hạ Lam không nhịn được mà kêu lên: "Cảnh đẹp quá đi!"
Vương Tuấn lặng thinh ngắm nhìn cô gái đang cười tươi như hoa.
"Nè anh cởϊ áσ bơi cho thoải mái, đừng ngại tôi đã thấy rất nhiều lần lúc thay băng y tế cho anh rồi."
Thấy người đàn ông cứ hướng về mình, đứng yên bất động, Hạ Lam lại mỉm cười tinh tế.
"Vậy... để tôi cởi trước có thể anh sẽ không ngại nữa!"
Dứt lời, cô buông xõa mái tóc dài đang b.úi trên đỉnh đầu, chậm rãi tháo mở dây thắt nơ ngang bụng, cởi bỏ áo khoác ngoài, ném sang một bên.
Vương Tuấn hóa thạch tại chỗ, rất muốn quay sang hướng khác nhưng sao hai mắt hắn cứ dán c.h.ặ.t trên thân thể mỹ miều ấy, từng vòng chuẩn mực vô cùng cân đối, phía trên là áo yếm kín đáo, họa tiết lạ mắt nhưng không kém phần sang trọng, bên dưới quần cạp cao nên phần eo thon chỉ lộ ra phân nửa.
Hạ Lam cười thầm trong lòng, cô biết có người đang nhìn chằm chằm vào thân thể mình, nhưng cô lại không thấy ngại, cô còn có chút tự hào về thân hình cân xứng của mình, tuy vậy hôm nay là lần đầu tiên trưng bày sản phẩm, không nên quá lộ liễu với bikini hai mảnh che đậy không bao nhiêu, như vậy người nào đó sẽ chịu không nổi, có thể hắn sẽ thẹn thùng đến mức chạy trốn vào nhà cũng không chừng! Vì vậy kín đáo một chút vẫn tốt hơn!
Hạ Lam chầm chậm đi xuống nước, môi đỏ mọng vẽ ra một độ cong rực rỡ, ngẩng lên nhìn người đàn ông.
"Nước ấm lắm! Anh xuống đi, anh đã hứa sẽ dạy tôi bơi đó!"
Vương Tuấn ngây thơ lúc này mới giật mình hoàn hồn, chậm chạp cởi ra chiếc áo thun mỏng, thân hình 6 múi cực kỳ quyến rũ cũng không thua kém cơ thể nóng bỏng của cô gái bao nhiêu, chỉ là... những vết sẹo chằng chịt, đáng thương kia! Cả dưới chân cũng có...!
Hắn bước xuống hồ bơi, chầm chậm đi về phía cô, tuy gương mặt đã được kiếng đen và nón che đi khá nhiều nhưng cô vẫn thấy màu đỏ hồng hiện ra trên phần da lộ ra ngoài vô cùng đáng yêu!
hằng nguyễn
Vương Tuấn vỗ vào thành hồ bơi, giọng nói nam tính trầm ấm pha lẫn chút ít ngượng ngùng: "Cô... đến đây, vịnh hai tay vào đây rồi đạp đều hai chân."
Hạ Lam rất ngoan ngoãn làm theo, đạp đạp được vài cái cô khó chịu càu nhàu: "Sao cơ thể tôi không nổi lên vậy, cứ chìm xuống bên dưới nặng nề quá! Có phải anh cần đỡ tôi hay như thế nào không?"
Vương Tuấn ậm ờ hết nửa ngày mới phát ra được tiếng nói: "Tôi... tôi đỡ cô sẽ dễ hơn nhưng... nhưng mà tôi... không dám chạm vào cô!"
"Tại sao vậy? Không phải chúng ta hằng ngày đều có va chạm, anh cũng đã từng ẵm tôi, sao bây giờ lại không thể?"
"Là... là vì lần này... đồ của cô..."
Cô gái à một tiếng vỡ lẽ ra vấn đề, thì ra là hắn sợ tiếp xúc trực tiếp với da thịt của cô! Hạ Lam xoay người đối diện Vương Tuấn, nắm lấy hai bàn tay hắn đặt lên vòng eo thon thả của mình, giữ c.h.ặ.t ở đó không cho hắn giật tay về.
"Không sao đâu, từ từ sẽ quen!"
Chầm chậm nới lỏng lực ở tay, Hạ Lam nghiêm giọng cảnh cáo: "Nếu anh buông ra tôi sẽ giận đó!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Vương Tuấn bối rối không biết nên làm sao, không dám buông ra, nhưng cứ giữ yên như vầy hắn lại cảm thấy trong người rất nóng, hồi hộp đến hít thở không thông.
Tuy biết người đàn ông này rất thích mình và cô cũng có tình cảm đặc biệt với hắn, nhưng Hạ Lam quyết định không nói ra tâm ý của bản thân vì cô nghĩ có nói ra thì cũng như vậy, chàng ngốc này càng thêm rối rắm và ngại ngùng, khi đó tiếp cận sẽ càng không tự nhiên hơn, sẽ kéo dài thời gian xóa bỏ những điều không thể của hắn... Thôi thì cứ im lặng, từng bước nhỏ tiến vào cuộc sống khô cằn và vô vị của hắn!
Cô cười mê luyến, hai bàn tay nhỏ mềm mại, trắng mịn chậm rãi đặt lên đôi vai săn chắc của người đối diện.
Hắn bất động như một pho tượng, nói cũng không dám, thở càng khó khăn, nếu không phải đang đứng dưới hồ bơi thì hắn chắc chắn sẽ bốc cháy.
"Khi nào anh thích nghi được rồi thì bắt đầu dạy tôi bơi."
Nhớ lại lần trước khi cô bị đau bụng hình như hắn bồng bế cô ra vào, thậm chí thay ga giường và hỏi han về vấn đề tế nhị đó cũng không thấy hắn đỏ mặt. Có nghĩa là... nếu cô bị đau hay gặp chuyện gì đó thì hắn sẽ dẹp bỏ hết tất cả cảm xúc, tập trung hết tâm trí lo lắng và chăm sóc cho cô!
Sao ta lại thông minh thế này! Hạ Lam dồn nén nụ cười lém lỉnh vào trong, chợt nảy ra một ý tưởng hay!
"Nè anh ok chưa? Tập cho tôi bơi đi!"
Vương Tuấn thoáng giật mình, vội vã thu gom tất cả thần trí rối rắm vào một chỗ.
"Đ...được! Cô... cô vịnh vào thành hồ đi."
Hạ Lam nhanh nhẹn thu đôi tay trên đôi vai rộng lớn về, chầm chậm bước qua thành hồ.
"Anh phải đỡ tôi đó!"
Người đàn ông do dự vài giây, bước đến gần cô gái, nhưng hai tay hắn lại cứng ngắc không thể cử động.
Dụ dỗ không thành công, Hạ Lam lập tức thay đổi chiến thuật, nhanh ch.óng bày ra khuôn mặt không vui, bất mãn cong môi: "Anh nói là dạy tôi bơi mà bây giờ cứ đứng đó không có thành ý chút nào! Tôi không bơi nữa! Tôi đi lên đây!"
Cô giận dỗi chầm chậm di chuyển lên bờ... Vương Tuấn gấp gáp níu lấy bàn tay nhỏ.
"Tôi... tôi xin lỗi! Tôi sẽ giúp cô!"
"Anh không cần xin lỗi, tôi đâu thể nào miễn cưỡng anh làm điều anh không thích! Đi lên thôi!"
Hạ Lam giật tay ra khỏi bàn tay to lớn, tiếp tục di chuyển về phía trước.
Lần này thì Vương Tuấn thật sự hốt hoảng, bước đến hai tay ôm lấy tấm eo nhỏ từ phía sau, kéo cô ngược trở về trong l*иg n.g.ự.c săn chắc, ngữ điệu trầm lắng mang theo chút run rẩy như một đứa bé biết lỗi: "Đừng đi... tôi... sẽ không như vậy nữa!"
Hạ Lam rất muốn cười ha ha để ăn mừng chiến thắng, nhưng cô lại cố gắng hết sức kìm nén xúc cảm dâng trào.
"Anh... chắc không? Tôi không muốn ép buộc anh đâu đó!"
"Chắc... chắc mà! Cô... đừng đi!"
"Được rồi vậy mình bắt đầu lại đi!"
Cô dịu dàng nắm lấy một bàn tay đang đặt trên eo của mình, kéo hắn đến thành hồ... lần này thì đ.á.n.h c.h.ế.t Vương Tuấn cũng không dám làm người đẹp nổi giận nữa nên rất nhanh ch.óng dùng hai tay đỡ lấy phần bụng phẳng lì của cô.
Tiếng cười khanh khách vang vọng khắp nơi, Hạ Lam vui chơi hồn nhiên như một đứa trẻ, đạp nước được một lúc cảm thấy có chút mỏi chân, cô lùi ra xa vài bước, nghịch ngợm hất nước vào người đàn ông.
Vương Tuấn đứng yên chịu trận, nhưng rất nhanh ch.óng đã bị tiếng cười giòn tan của cô gái cuốn vào cuộc vui, hắn bắt đầu thả lỏng mọi giác quan và thần kinh lo lắng, nở nụ cười rạng rỡ, nhẹ hất nước vào cô.
"A... anh dám! Được lắm, tôi có thù là sẽ trả đó, đứng yên đó nha!"
Hạ Lam cười ha ha, hai tay quơ loạn xạ, b.ắ.n nước tung tóe vào người đối diện.
"Ui da!" - Cô đột ngột kêu lên một tiếng rồi ôm một chân nhảy tưng tưng.
Vương Tuấn khẩn thiết lao đến đỡ lấy hai cánh tay mảnh khảnh: "Sao vậy?"
Hạ Lam bất ngờ nhào lên thân ảnh cao lớn, hai tay vòng qua cổ, ép sát thân thể kiều diễm vào người đàn ông.
"Chuột rút! Đau quá!"
Đúng như dự đoán, Vương Tuấn không màn đến sự va chạm thân mật, hắn cuống quít giữ c.h.ặ.t chiếc eo nhỏ nhắn: "Để tôi xem!"
"Không cần, đứng yên chút sẽ hết!"
Cô đã hạ thánh chỉ đứng yên thì c.h.ặ.t đ.ầ.u hắn cũng không dám cử động, Hạ Lam gian xảo mỉm cười, vờ vịt xuýt xoa, vặn vẹo thân thể mềm dẻo trong lòng người đàn ông.
Khi lo lắng giảm xuống thì ngượng ngùng lập tức tăng lên, không những gương mặt mà cả thân thể hắn đều ửng hồng, chỉ cách một lớp áo yếm mỏng manh, cảm xúc lúc này vô cùng chân thực, mềm mại và ấm áp khiến đầu óc Vương Tuấn trở nên mơ màng, cả người như đang bốc hỏa, nóng ran ngứa ngáy, hình như... mũi cũng sắp chảy m.á.u!
Đôi nam nữ cứ như vậy đứng ôm nhau đến vài phút, Hạ Lam mới hài lòng rời khỏi cái thân ảnh 6 múi quyến rũ đã cám dỗ cô.
"Tôi hết đau rồi! Cám ơn anh!"
Nghe đến chữ đau phát ra từ khuôn miệng nhỏ xinh, một lần nữa Vương Tuấn liền ném sự ngượng ngùng sang một bên, nhấc bổng Hạ Lam lên, để cô ngồi trên thành hồ, hai tay nắm lấy bàn chân nhỏ xoa nhè nhẹ.
"Chân này đúng không?"
Hạ Lam khẽ giật mình: "Hả!? À phải... nhưng hết đau rồi!"
"Để tôi xoa một chút, nếu không sẽ bị chuột rút nữa."
Cô không đôi co thêm, được một tuyệt phẩm mỹ nam xoa bóp chân thì tội gì không hưởng thụ! Mắt đẹp say mê đặt trên gương mặt anh tuấn, đôi môi hồng khẽ nâng lên một cách thỏa mãn.
Cầm tạp chí thời trang số mới nhất trên tay, mắt tuy đặt trên đó nhưng tâm hồn Hạ Lam lại thả trôi đến chỗ người đàn ông đang nghiêm túc làm việc cách đó không xa.
Tiếng tút tút đột ngột vang lên báo hiệu có video call, Vương Tuấn nhanh nhẹn nhấp chuột kết nối, màn hình vi tính lớn lập tức xuất hiện một bàn lớn đầy người và người trong âu phục công sở, cả nhóm đồng thanh hô lên: "Chào sếp!"
Đây là cuộc họp thứ ba kể từ khi hắn chịu lộ diện dung mạo thật trước dàn lãnh đạo cấp cao của công ty Z, sự kiện này đã làm chấn động cả tòa nhà suốt một thời gian dài với tin đồn rầm rộ sốt dẻo, nóng hổi hơn cả các siêu sao nổi tiếng đương thời, phái nam thì sùng bái, ngưỡng mộ khí chất uy nghiêm, còn chị em phụ nữ thì mê luyến, đắm chìm trong ảo tưởng với tin đồn về diện mạo tuyệt mỹ của vị CEO chưa một lần xuất hiện ở công ty suốt 4 năm qua.
Hạ Lam ngồi trên sofa đen, thi thoảng đẩy cuốn tạp chí sang một bên ngắm nhìn mỹ nam phía xa, khi hắn làm việc liền trở thành một con người khác, nghiêm nghị, lãnh đạm và vô cùng quyết đoán, khí chất uy phong tỏa ra khắp bốn phía, gương mặt tuấn mỹ như được bao bọc bởi một vầng hào quang óng ánh rực rỡ.
Một giọng nữ ngọt lịm đột ngột vang lên từ màn hình vi tính cắt ngang tâm tình vui vẻ của Hạ Lam, vểnh cao đôi tai nghe ngóng vài phút rồi cô mỉm cười tinh tế... muốn gây chú ý sao? Thật tiếc cho cô nàng! Người ta thường nói nhất cự ly, nhì tốc độ, mà hai thứ trên chị đều nắm giữ trong lòng bàn tay! Người đàn ông này là của chị em à!
...
Hạ Lam giật mình tỉnh giấc, liếc nhanh lên đồng hồ trên tường, đã hơn 4 giờ rồi sao!? Lăn lộn vài chục vòng cũng không tài nào ngủ lại được, tại sao tối nay lại khó ngủ như vậy?
Đúng rồi, đã lâu cô chưa kiểm tra xem hắn có ngoan ngoãn ngủ trên sofa nữa không, hay lại đang cuộn đống trên cái bàn kia!? Bất giác lòng lại nhói đau! Phải rồi, hắn có thường xuyên bị ác mộng nữa không? Cứ nhớ đến hình ảnh người đàn ông co rúm trên bàn đêm đó, lạc trôi trong quá khứ hãi hùng, hai mắt cô lại cay xè. Phải kiểm tra mới được!
Hạ Lam rón rén mở ra tường kính, dè dặt vén ra tấm màn đen dày cui, đảo mắt nhìn quanh gian phòng âm u rồi dừng lại ở bóng đen to lớn trên sofa, có phải hắn không vậy!? Cái sofa đen thui c.h.ế.t tiệt báo hại cô không thể phân biệt được hình dạng rõ ràng.
Chầm chậm đi đến bên sofa, chưa kịp xem xét thì ngữ âm nam tính đã sợ hãi vang lên: "Đừng..."
Không để hắn chấm dứt câu nói ai oán, cô đã vội vàng ngồi xuống bên cạnh, tìm kiếm gương mặt thân quen, xót xa ôm vào lòng, thì thầm vào tai hắn: "Vương Tuấn, đừng sợ! Hạ Lam nè, Hạ Lam ở đây rồi sẽ không cho ai ăn hϊếp anh, ngoan nha đừng sợ!"
Vương Tuấn mở mắt, không nhìn rõ người đối diện vì phòng quá tối, nhưng giọng nói ấy... hắn không bao giờ có thể nhầm lẫn được.
"H...Hạ Lam!? Hạ Lam!?"
Cô đưa tay vuốt nhẹ lên má hắn, thanh âm phát ra không thể ngọt ngào hơn được nữa: "Phải, là Hạ Lam, Hạ Lam đến rồi! Anh có muốn đi theo tôi không?"
Vương Tuấn lập tức gật đầu, lý trí mơ màng của hắn không thể phân biệt được giữa mơ và thực.
"Muốn!"
"Ngoan lắm! Đứng lên đi, tôi dẫn anh đi với tôi chịu không?"
"Được!" - Người đàn ông như bị thôi miên, chầm chậm đứng dậy.
Cô dịu dàng kéo hắn về giường lớn, cũng may đêm rất khuya, đèn đã tắt hết nên hắn cũng không nhìn rõ lắm mọi thứ xung quanh. Tiếp tục kéo thân ảnh to lớn nằm xuống giường, cô cũng nằm xuống một bên, kéo gương mặt thân quen vào lòng.
"Lại gần đây, Hạ Lam sẽ bảo vệ anh, lại đây!"
Vương Tuấn nhích vào thật gần, vô thức siết c.h.ặ.t lấy thân thể mềm mại, vùi đầu vào n.g.ự.c cô gái, dụi qua dụi lại làm nũng như một đứa bé to xác.
"Hạ Lam, tôi thích cô!"
Vuốt ve âu yếm mái tóc ngắn đen mượt, cô vui vẻ mỉm cười.
"Tôi cũng thích anh! Ngoan ngủ đi, tôi sẽ ở đây!"
Cô cứ như vậy vuốt ve mái tóc của người đàn ông mãi cho đến khi nghe được hơi thở đều đặn của hắn, Hạ Lam cúi xuống hôn nhẹ lêи đỉиɦ đầu người đang say giấc trong lòng, sau đó cô cũng nhanh ch.óng đi vào giấc mơ đẹp.
...
Đôi mày rậm khẽ động, Vương Tuấn từ từ mở mắt, hắn kinh ngạc đến mức xém chút đã hét to thành tiếng! Mặt hắn đang nằm trong... n.g.ự.c của Hạ Lam và cô còn vô tư ôm lấy đầu hắn ngủ ngon lành!
Gương mặt mỹ nam bắt đầu đỏ lên, hắn không dám dịch chuyển dù chỉ là 1 milimet vì nếu hắn cử động nhẹ thôi cũng sẽ chạm vào cái nơi đầy đặn mềm mại đang đều đặn chuyển động lên xuống trước mặt, tay lớn đang đặt trên cơ thể xinh đẹp cũng không dám nhúc nhích, đến thở bây giờ hắn còn lo ngại sẽ thở trúng vào người cô.
Hạ Lam đã thức dậy vài phút trước nhưng thấy người vẫn ngủ say nên cô tiếp tục nhắm mắt chờ đợi, cảm giác hơi thở của ai đó trở nên rối loạn và nặng nề hơn, tay hư hỏng đang đặt trên m.ô.n.g mình cũng run nhẹ, cô thú vị cười cười.
"Chào buổi sáng! Anh ngủ ngon không?"
Vương Tuấn khẽ giật mình, không dám ngẩng lên nhìn cô gái, chỉ có thể ấp a ấp úng: "Ng...ngủ ngon! Cô... tôi... sao lại nằm đây vậy?"
"Anh nói thử xem!"
"Tôi..."
Cô bật cười khúc khích.
"Không phải do anh đâu! Tối hôm qua tôi mơ thấy ma, sợ quá nên kéo anh qua đây, anh không nhớ sao?"
"Xin lỗi, tôi... tôi không nhớ gì hết! Tôi còn tưởng đã mơ thấy cô."
"Từ nay anh ngủ ở đây với tôi nha!? Tôi bây giờ... sợ ma lắm, mà mở đèn thì lại khó ngủ, anh ngủ chung với tôi được không?"
Vương Tuấn phân vân thật lâu mới ái ngại lên tiếng: "Nhưng... tôi rất thường gặp ác mộng, sợ sẽ đ.á.n.h thức cô."
"Không sao đâu, tôi ngủ rất say! Bây giờ tôi sợ lắm không dám ngủ một mình nữa đâu! Anh ngủ chung với tôi đi."
Người đẹp đã năn nỉ như vậy, hắn dù rất lo lắng nhưng cũng đành gật đầu đồng ý: "Cũng được!"
Hạ Lam nở nụ cười chiến thắng! Như vậy là... cô đã thành công dụ được người đàn ông này lên giường rồi!
Đến đây rồi thì ai muốn nghĩ nghĩa đen, nghĩa bóng cô cũng không quan tâm! Vì cô đã hoàn thành được nghĩa đen rồi và cô cũng không ngại thực hiện luôn nghĩa bóng, nhưng là cậu bé to xác này vẫn còn ngây thơ lắm!