Liếc nhìn đồng hồ trên tường đã hơn 11 giờ, sao tên kia không qua ngủ? Hay là hắn quên, hay không dám qua, hay đã ngủ gục rồi?
Không chờ được nữa, Hạ Lam lại vén tấm màn đen chui qua gian phòng âm u... ủa hắn đâu rồi? Đừng nói là đi trốn nha! Không lẽ cô đã để lộ ra răng nanh hay móng vuốt sói rồi sao? Đi một vòng quanh nhà cuối cùng cô mới tìm được Vương Tuấn đang tập luyện trong phòng gym.
Cô nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào bên trong, lặng thinh đứng nhìn mỹ nam 6 múi đang tập thể hình... nước miếng cũng sắp sửa trào ra ngoài!
Do xoay lưng lại hướng cửa ra vào nên Vương Tuấn không hay biết có đôi mắt nóng rực đang dính c.h.ặ.t trên thân thể mình. Đến khi quay người lại, hắn hoảng hốt làm rơi quả tạ trên tay, thật may mắn là không rơi trúng chân.
Hạ Lam mỉm cười gian tà: "Anh sắp xong chưa? Không có anh tôi không dám ngủ đâu đó."
-"Tôi... tôi đi tắm rồi vào liền!"
"Được! Tôi chờ anh! Mà sao anh tập trễ vậy?" - Cô gái khoanh hai tay trước n.g.ự.c, tựa lưng vào tường thong thả ngắm nhìn mỹ nam.
"Tôi... sợ lát nữa không ngủ được sẽ làm phiền cô..."
"Anh đừng lo! Tôi ngủ say lắm, không phiền đâu!"
Vương Tuấn thật thà đáp lại: "Tôi sẽ uống thêm một viên t.h.u.ố.c ngủ."
Hạ Lam nhíu mày dò xét: "Thêm một viên!? Ngày nào anh cũng phải uống t.h.u.ố.c ngủ sao?"
"Phải!"
Tim cô lại nhói lên rồi, cô phải làm gì để giúp người đàn ông đáng thương này đây?
-"Để tôi dọn dẹp rồi đi tắm, cô ngủ trước đi tôi sẽ xong rất nhanh!"
Dứt lời, Vương Tuấn cúi xuống dự định đem cất quả tạ nhỏ, sực nhớ ra gì đó, hắn hoảng hốt xoay lưng về phía cô gái.
"Cô về giường trước đi, tôi... tôi cần lấy quần áo kế bên chỗ cô đang đứng."
Hạ Lam dẹp đau thương sang một bên, mỉm cười ma quái, nhẹ giọng trêu chọc: "Anh ngại gì vậy, quần anh đang mặc bây giờ so với quần bơi cũng không khác bao nhiêu đâu!"
Nhặt lên quần áo bên cạnh chân mình, cô bước đến phía sau tấm lưng rộng khỏe mạnh, chìa tay ra trước đưa quần áo cho hắn.
"Của anh nè!"
Cô không đi lên trước mặt hắn vì cô thừa biết ai đó đang bận rộn ngượng ngùng đỏ mặt, chọc ghẹo cũng nên có chừng mực vì bé cưng to xác này của cô rất là nhạy cảm!
Sau khi đã thơm tho sạch sẽ, Vương Tuấn dè dặt đi sang gian phòng màu tím, ngồi xuống một bên giường.
Hạ Lam đặt cuốn tiểu thuyết lên bàn rồi nhanh nhẹn tắt đèn vì cô hiểu không thấy rõ nữa thì người nào đó mới bớt ngại ngùng, mới có thể nằm xuống ngủ.
hằng nguyễn
Cô vén mền chui vào bên trong, dịu dàng thì thầm: "Ngủ ngon!"
Bóng tối thật sự làm cho người đàn ông dễ chịu hơn, Vương Tuấn chậm rãi vén mền nằm xuống: "Ngủ ngon!"
Không khí trong phòng bỗng chốc tĩnh lặng đến mức Hạ Lam có thể nghe thấy tim của người bên cạnh đập rất nhanh, hô hấp có chút nặng nhọc, suy nghĩ nhanh ra một chủ đề để giảm bớt căng thẳng cho hắn mới được!
"Vương Tuấn nè, anh thật sự chưa bao giờ bước ra đường vào ban ngày sao?"
"Hình như là chưa."
"Bây giờ anh đã đi bơi vào buổi chiều và ngắm hoàng hôn được rồi, anh... có muốn thử đi ra ngoài không?"
"Tôi... không muốn để cô ở nhà một mình, cũng không muốn mạo hiểm dẫn cô theo, nếu cô thật sự chạy trốn được thì tôi... có thể sẽ không tiếp tục sống được nữa! Tôi... thà mất tất cả nhưng không thể mất cô!"
Hạ Lam hiểu rõ những lời vừa rồi là những lời thật lòng vì người đàn ông ngốc nghếch này rất đơn thuần, nghĩ gì sẽ nói đó, chưa bao giờ che giấu hay lừa gạt cô dù là chuyện nhỏ nhất. Hắn không phải đem chuyện quá khứ ra cho cô xem để cô thương hại, không bày ra vẻ tội nghiệp để cô xót xa, cũng không nói lời hoa mỹ muốn cô rung động, mà tất cả... tất cả đều xuất phát từ sự chân thành của hắn!
Tim cô đã hoàn toàn tan chảy rồi! Bây giờ... cô thà mất đi sự tự do nhưng không thể mất người đàn ông này! Cô sẽ cố gắng yêu thương lo lắng và quan tâm hắn nhiều hơn nữa cho đến khi hắn thật sự tin tưởng nắm tay cô đi dạo phố! Có lẽ đã đến lúc cô nên bày tỏ tình cảm thật sự của bản thân rồi! Cô sẽ tìm thời điểm thích hợp để thổ lộ với hắn!
Hạ Lam đưa tay chạm nhẹ gương mặt nam tính: "Anh ngủ đi! Đừng suy nghĩ lung tung nữa! Quay qua đây nhìn tôi, nhìn tôi cho đến lúc anh buồn ngủ được không?"
Vương Tuấn ngoan ngoãn xoay người sang cô gái, tuy không thấy rõ nhưng hắn vẫn cố gắng nhìn cô.
Như có thần giao cách cảm, hai bàn chủ động tìm đến đối phương, nhẹ nhàng đan c.h.ặ.t vào nhau, bốn mắt long lanh khẽ chớp, họ cứ như vậy nhìn nhau cho đến khi mi mắt nặng trĩu khép lại.
Nửa đêm Hạ Lam mê man tỉnh dậy vì cần đi vệ sinh, không thấy người nằm chung giường, cô khẩn trương bước xuống tìm kiếm, phát hiện bàn làm việc phía xa sáng đèn, cô lo lắng đi nhanh đến bên cạnh Vương Tuấn.
"Anh không ngủ được hả?"
"Phải! Tôi làm cô thức sao?" - Hắn ngẩng lên nhìn cô.
"Không, tôi cần đi vệ sinh thôi. Anh thức lâu chưa?"
"Không lâu lắm! Cô ngủ tiếp đi, lát nữa tôi sẽ vào."
"Vậy... anh ráng trở lại ngủ thêm chút nữa nha!"
Hạ Lam không nghĩ được cách nào giúp người này dễ ngủ hơn, đành phải quay lại giường một mình, ngày mai cô sẽ tìm hiểu thêm về chứng mất ngủ này mới được!
Những ngày kế tiếp, cô rất kiên trì áp dụng tất cả những gì cô nghiên cứu và tìm hiểu nhưng hắn vẫn chỉ ngủ thêm được 1 - 2 tiếng, tuy nhiên tinh thần Vương Tuấn dường như đã tươi tỉnh hơn rất nhiều, điều đó cũng làm cho cô giảm bớt chút lo lắng.
...
Ngôi nhà lớn chỉ trong vài ngày đã được Hạ Lam trang trí hài hòa và ấm áp từ trong ra ngoài, thêm nhiều màu sắc tươi sáng, kể cả tủ quần áo của Vương Tuấn cũng đã có sự thay đổi lớn, có thêm nhiều màu sắc và kiểu dáng đa dạng hơn.
Nghĩ đến những thành quả của bản thân, Hạ Lam vô cùng hài lòng, nhìn sang người đàn ông đang say giấc bên cạnh, cô lại mỉm cười hạnh phúc!
Nửa đêm, Hạ Lam giật mình tỉnh giấc vì cảm nhận được chuyển động của người bên cạnh, cô vội vàng ngồi dậy khi thấy người đàn ông lại trong tư thế co rúm, hai tay còn ôm đầu, kêu rên khe khẽ: "Đừng, đừng đ.á.n.h!"
Đau buồn ôm người đàn ông vào lòng, cô dịu dàng thì thầm: "Vương Tuấn, Hạ Lam nè, đừng sợ!"
Hắn đột ngột hất cô ra: "Đừng! Đừng!"
Thấy hắn lần này có vẻ sợ hãi hơn những lần trước rất nhiều, cô khẩn thiết vặn đèn ngủ lên thật mờ để hắn có thể mơ màng nhìn thấy cô.
"Vương Tuấn, tỉnh đi Hạ Lam nè... Vương Tuấn!"
Người đàn ông vẫn run rẩy ôm đầu: "Đừng...!"
Cảm thấy tiếng kêu của mình lần này không có tác dụng, cô lắc mạnh cánh tay hắn.
"Vương Tuấn tỉnh đi, Vương Tuấn!"
Kéo hai bàn tay lớn ra khỏi đầu, Hạ Lam vỗ nhẹ vào má của hắn, cô bắt đầu mất dần sự bình tĩnh: "Vương Tuấn, anh sao vậy? Vương Tuấn tỉnh đi!"
Tiếng kêu da diết của cô bất dần trở nên nghẹn ngào, lệ nóng không kìm được lặng lẽ rơi xuống, tim cô đau quá, lòng cô cũng đau quá! Một lần nữa chồm đến, Hạ Lam đau buồn siết c.h.ặ.t người đàn ông, thổn thức trong nước mắt giàn giụa.
"Vương Tuấn, anh dậy đi! Vương Tuấn, anh có nghe không? Nếu anh không dậy tôi sẽ đi đó, sẽ không ở cạnh anh nữa đâu!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Như nghe thấy tiếng nức nở thê lương của cô, hắn chầm chậm mở mắt, hoảng hốt ngồi dậy, thấy khuôn mặt mờ ảo tèm lem nước mắt, nước mũi, khóc lóc t.h.ả.m thiết, Vương Tuấn khẩn trương hỏi: "Cô sao vậy? Cô đau ở đâu? Hay có ác mộng? Hạ Lam, có chuyện gì nói tôi nghe."
Nghe được giọng nói trầm ấm quen thuộc, Hạ Lam lúc này mới lấy lại được chút bình tĩnh, nhào vào lòng người đàn ông, nghẹn ngào trong tiếng nấc: "Vương Tuấn, tôi sợ lắm!"
Luống cuống ôm lấy thân thể mềm mại, hắn đau lòng thì thầm: "Đừng sợ, không sao đâu! Không sao nữa rồi, đừng sợ!"
Tay lớn vô thức vuốt ve, vỗ về tấm lưng nhỏ bé đang run rẩy, vài phút sau Hạ Lam mới nín khóc, sực nhớ ra gì đó, cô vội vã ngẩng đầu nhìn hắn.
"Anh có sao không? Anh không sao nữa phải không?"
Vương Tuấn ngơ ngác hỏi lại: "Tôi đâu có bị gì!?"
"Lúc nãy... anh bị ác mộng, tôi gọi anh dậy không được... tôi sợ lắm!"
Người đàn ông bỗng chốc rơi vào trầm tư, điều mà hắn lo lắng rốt cuộc cũng xảy ra, hắn thật sự không muốn cô thấy bộ dạng chật vật, sợ sệt của mình, cũng chính vì lý do đó những đêm ngủ chung giường với cô vừa qua, hắn càng khó ngủ hơn bình thường và rất hay giật mình tỉnh giấc.
Hắn kéo cô nằm xuống, ôm thân thể nhỏ nhắn vào lòng, vuốt ve mái tóc dài mềm mượt, lặng lẽ sầu não về những vấn đề nan giải.
Thật lâu sau, khi đã lấy lại toàn bộ sự bình tĩnh, Hạ Lam nhẹ nhàng thì thầm: "Tôi không sao đâu, anh đừng lo, mình ngủ tiếp đi."
Vương Tuấn chồm dậy, ôn nhu nhìn cô gái bên cạnh.
"Tôi xin lỗi! Cô ngủ tiếp đi, tôi sẽ không ngủ lại được đâu."
Nói rồi, hắn lập tức rời giường đi ra ngoài.
Nhìn theo bóng lưng to lớn cô độc, lòng cô lại quặn thắt, cô phải làm gì đây? Làm gì để kéo con người đáng thương ấy ra khỏi vực thẳm kinh hoàng của quá khứ đây!? Suy tư rồi lại suy tư, có lẽ điều duy nhất cô có thể làm chỉ là ở bên cạnh hắn, yêu thương hắn, tiếp thêm sức mạnh cho hắn! Nhất là những lúc hắn yếu đuối như thế này, cô càng phải an ủi hắn nhiều hơn!
Hạ Lam bật dậy, đi tìm kiếm bóng dáng thân thương ấy, thấy người đang ngồi trên sofa, hai tay bấn loạn vò đầu bức tóc, nhìn hắn vò nát mái tóc ngắn mà như đang vò nát tim cô. Nhẹ nhàng ngồi xuống sofa, Hạ Lam đặt tay lên vai người bên cạnh dịu dàng vuốt ve.
Vương Tuấn khẽ giật mình, quay sang nhìn cô gái.
"Sao cô không ngủ? Cô vẫn còn sợ phải không? Tôi... xin lỗi! Hay là... tôi sẽ ngủ ở sofa, tôi không muốn làm cô sợ..."
Hạ Lam cho luôn hai chân lên sofa, chồm sang vuốt vuốt mái tóc ngắn rối loạn. Biết là phải an ủi, động viên hắn, nhưng phải an ủi bằng cách gì đây!? Lần này hắn thật sự rất hoảng loạn, chỉ lời nói chưa chắc đã đủ, thôi thì...cô dùng hành động vậy!
Chà chà nghĩ thì dễ, nhưng làm thì hơi run á! Cũng may tên này là đại ngốc trong lũ ngốc!
Hít sâu một hơi để lấy thêm dũng khí, Hạ Lam ấn thân thể vạm vỡ dựa vào sofa, thong thả leo lên ngồi trên người hắn, mặt đối mặt, bốn mắt mờ mịt chạm nhau, màn đêm thật yên tĩnh nhưng lòng người lại nôn nao, rạo rực.
Vương Tuấn phút chốc liền trở thành một tượng gỗ không hiểu chuyện gì đang xảy ra, chỉ có thể ngồi yên cho ai đó muốn làm gì thì làm, tim hắn bắt đầu nhảy múa, đầu óc cũng bắt đầu mơ màng.
Hạ Lam kéo hai bàn tay lớn đặt vào eo nhỏ của mình, hai tay của cô chậm rãi di chuyển vòng ra sau ôm cổ hắn, chồm người lên ép c.h.ặ.t thân hình lồi lõm nóng bỏng vào khuôn n.g.ự.c vạm vỡ, cúi đầu hôn lên đôi môi lạnh lẽo một cái rồi ngừng lại, cô mỉm cười tà mị nhìn đến hai mắt hắn đang phát hoảng, còn nghe được tim hắn đập kịch liệt như muốn phá nát l*иg n.g.ự.c để kêu la.
Hạ Lam nghiêng đầu tìm đến vành tai mẫn cảm, cạ cạ đôi môi mềm ấm vào đó, liếʍ nhẹ vài cái, rồi lại dùng môi cạ cạ, nhẹ nhàng thổi hơi nóng: "Nhắm mắt lại đi!"
Luồng điện từ tai truyền nhanh đến não bộ làm cho nó tê dại, cả trí óc và cơ thể của hắn đều đã bị cô thôi miên, u mê phục tùng mệnh lệnh được ban ra.
"Ngoan lắm! Bây giờ hả miệng ra!" - Cô hài lòng cười khẽ.
Môi mỏng vừa hé mở, Hạ Lam lập tức đưa lưỡi ướŧ áŧ vào nhẹ nhàng khıêυ khí©h chiếc lưỡi rụt rè bên trong, môi lưỡi quấn quýt được một lúc cô đột ngột dừng lại, lên tiếng dụ hoặc.
"Bây giờ anh hãy làm giống như tôi vừa làm đi."
Vương Tuấn khẽ khàng mở mắt, mơ màng nhìn đôi môi anh đào, một xúc cảm thèm thuồng xa lạ mạnh mẽ điều khiển hắn tìm đến vành môi căng mọng, đói khát hút lấy chiếc lưỡi đinh hương rồi liếʍ láp đôi môi mềm, hắn tham lam hút cạn mật ngọt và dường như không có ý định buông tha cho môi lưỡi của cô.
Hạ Lam cười thầm trong lòng, hết sức nhu mì đáp lại nụ hôn cuồng dại, dịch ngọt bị hắn tham lam hút lấy không kịp nuốt xuống liền trào ra bên ngoài, dưới ánh sáng mập mờ tạo thành một vệt sáng lung linh. Một tay hắn vô thức siết c.h.ặ.t lấy chiếc eo thon thả, một tay giữ sau gáy, kéo cô đến thật gần để giữa họ không còn một khe hở nào.
Nụ hôn nóng bỏng dây dưa kéo dài, đ.á.n.h thức tất cả bản năng của người đàn ông. Cả người hắn bắt đầu nóng ran, hơi thở nặng nhọc gấp gáp, hai tay gần sắp không thể kìm nén được khao khát muốn chạm vào da thịt tươi mát bên trong chiếc đầm ngủ mỏng manh.
Khi hô hấp cạn kiệt thì đôi môi mỏng tham lam mới miễn cưỡng dừng lại, hai mắt anh tuấn đυ.c ngầu nhiễm màu du͙© vọиɠ say mê nhìn vào đôi môi đỏ mọng đã quyến rũ hắn.
Hạ Lam cười quỷ dị, cúi xuống hôn lên ch.óp mũi cao cao, hôn lên đôi môi mỏng rồi kéo dài xuống cổ, hai tay thuần thục cởi ra từng nút áo pajamas đen, vuốt ve mơn trớn cơ bụng 6 múi săn chắc đã làm cô mê luyến, miệng bắt đầu di chuyển xuống đảo lưỡi vài vòng quanh hai điểm nhỏ cứng rắn, luôn cả những vết sẹo xung quanh đều được cô triệt để yêu thương. Tay nhỏ rất thức thời di chuyển sâu xuống bên dưới nhẹ nhàng ma sát khu vực nhạy cảm đang có khuynh hướng phình to, tuy cách hai lớp vải nhưng cũng đủ làm cho du͙© vọиɠ của Vương Tuấn ngứa ngáy mà rục rịch.
Rời khỏi bờ n.g.ự.c vạm vỡ, Hạ Lam một lần nữa lại tìm đến quấn c.h.ặ.t lấy môi lưỡi của Vương Tuấn, hắn lúc này không thể kìm nén được nữa, kéo cao làn váy, luồn đôi tay lớn vào bên trong vuốt ve tấm lưng nhẵn nhụi. Họ luyến tiếc rời nhau khi dưỡng khí đã cùng cực suy yếu, Hạ Lam bước xuống, kéo Vương Tuấn đứng lên, cất giọng ma mị: "Cởi hết quần ra!"
Mệnh lệnh lại được ban ra, Vương Tuấn chỉ biết ngây ngốc làm theo, nhanh nhẹn lột sạch nửa thân dưới, Hạ Lam hài lòng mỉm cười, cởi bỏ qυầи ɭóŧ của mình, ném sang một bên.
Đẩy thân thể cao lớn ngồi lại vị trí cũ, Hạ Lam lại leo lên chế ngự ở trên, cái vật nam tính giữa cô và hắn không cần cô ra lệnh cũng đã cứng rắn từ bao giờ. Cô nhổm người lên, một tay chống vào bờ vai to khỏe, tay còn lại dịu dàng cầm lấy du͙© vọиɠ thô to của hắn chầm chậm chà sát vào nơi tư mật của mình. Cảm giác có chút xấu hổ vì đây là lần đầu tiên cô phải làm chủ cuộc vui, và vì tên ngốc nào đó đang nhìn cô đắm đuối đến quên cả việc chớp mắt. Nhưng kệ đi, đã đến nước này mà dừng lại thì cả cô và hắn đều sẽ phát điên.
Hạ Lam luôn duy trì luật động ở tay, rất nhẹ nhàng và từ tốn ma sát cho đến khi cảm nhận được sự nhầy nhụa bắt đầu trào ra, bao bọc bên trên phái nam căng bóng tạo thành một lớp màn lấp lánh, tuy vậy cô vẫn tiếp tục kí©h thí©ɧ làm cho cậu nhóc phải run run gào thét muốn giải tỏa tâm tình riêng tư.
Hơi thở cả hai dần trở nên nặng nề, cả thân thể to lớn nóng bức khó chịu đến cực hạn, Vương Tuấn lúc này đã bị du͙© vọиɠ khống chế hoàn toàn, hắn vô thức vuốt ve làn da trắng mịn của Hạ Lam bắt đầu từ hai đùi thon thả, kéo cao dần rồi dừng lại trên cặp m.ô.n.g tròn trịa, nơi này căng tròn đàn hồi, hắn rất thích!
Hạ Lam bị hai tay của Vương Tuấn rong ruổi chơi đùa trên da thịt nhạy cảm, kí©h thí©ɧ du͙© vọиɠ trong cô khiến cho chất lỏng trong suốt ướŧ áŧ tuôn trào, do ma sát liền trở thành vô vàn bọt trắng li ti.
Đầu óc si mê là thế, vậy mà Hạ Lam vẫn có tâm trạng đùa giỡn tên ngốc, cô đột ngột dừng lại mọi động tác, tiến đến thổi khí nóng vào tai hắn: "Có thích không?"
Vương Tuấn ngây dại gật đầu: "Rất thích!"
Hạ Lam nhếch khóe môi tà mị, giọng nói mềm dẻo mê hoặc: "Anh thích cái gì?"
"Tôi... tôi... rất thích cô!"
Hạ Lam cười thầm trong lòng. Đúng là tên ngốc! Nhưng... cô đã lỡ yêu tên ngốc này mất rồi!
Liếʍ nhẹ vành tai mẫn cảm, Hạ Lam vui vẻ thì thầm: "Tôi cũng rất thích anh!"
Không để cho Vương Tuấn kịp xúc động, cô đã nhấc cao hông, chầm chậm ngồi lên cây gậy đói khát bên dưới. Khi đã chạm đến nơi sâu nhất, cô giữ yên vài giây để quan sát biểu cảm trên gương mặt tuấn lãng lần đầu tiên được nếm trải tư vị ân ái.
C.h.ế.t tiệt! Cái mặt ngờ nghệch đần thối ra như vậy mà sao cô lại thấy đáng yêu đến lạ lùng! Hay cô mới chính là người bị hắn thôi miên!?
Đặt hai tay lên đôi vai rộng, Hạ Lam gạt suy tư sang một bên, thong thả di chuyển lên xuống, luồng điện từ nơi giao hợp lan nhanh ra khắp thân thể của đôi nam nữ, làm cho cả hai không nhịn được mà bật ra tiếng rên nhẹ.
Đôi mắt sâu không thấy đáy của Vương Tuấn đã bị Hạ Lam mạnh mẽ khuấy động, bao ưu tư sầu não đã bay sạch, tất cả những gì còn sót lại là hình ảnh phản chiếu của cô và sắc d.ụ.c tràn lan.
Không khí xung quanh như cô đặc lại khiến họ khó nhọc thở gấp, Vương Tuấn đột ngột bóp c.h.ặ.t cặp m.ô.n.g tròn mịn, gầm nhẹ một tiếng rồi phóng thích tất cả tinh hoa vào bên trong.
Cả thân thể Hạ Lam mỏi nhừ, xụi lơ gục đầu vào hõm cổ rắn rỏi, thở hồng hộc.
Vương Tuấn lần đầu tiên trải nghiệm tư vị tuyệt khoái nên vẫn chìm đắm trong cơn mê, nhưng tay vẫn không quên siết c.h.ặ.t cô gái.
Sau vài phút ổn định hơi thở và nhịp tim, cô mới thều thào lên tiếng: "Anh sao rồi? Có thoải mái không?"
Gương mặt tuấn lãng nhanh ch.óng đỏ ửng, âm điệu khàn khàn như còn chưa thoát khỏi cảnh tiên: "Rất... thoải mái!"
Hạ Lam ngồi thẳng dậy, nở nụ cười ngọt ngào như đường mật.
"Vậy mình đi ngủ tiếp nha?"
"Ừm!"