Vương Tuấn nhấc bổng cô gái đem về giường, nằm đè lên trên, nơi giao hợp vẫn chưa hề tách rời, hắn chăm chú nhìn cô, ánh mắt nóng rực đến mức làm cho gò má trắng trẻo đỏ lên một mảng.
"Sao vậy? Rút... rút ra đi!"
Hắn bất ngờ liếʍ nhẹ môi cô, ôn nhu vỗ về và yêu thương, phái nam bên trong lại rục rịch ngốc đầu... cô hốt hoảng đẩy hắn ra một khoảng. Ôi trời... cô đã vô tình đào bới bản lĩnh đàn ông của hắn lên rồi sao?
"Anh không buồn ngủ sao? M...muốn nữa hả?"
"Phải!"
Vương Tuấn thật thà gật đầu, màu đỏ trên mặt lan nhanh đến mang tai. Lại dùng chiêu này để quyến rũ cô sao? Nếu vậy... thì hắn đã thành công rồi!
"Lần này đến... đến anh làm nha!?"
Vương Tuấn không trả lời, lại trực tiếp ngậm lấy đôi môi anh đào, thèm thuồng liếʍ láp, đưa lưỡi vào trong khuấy động tâm tình của cô, luồn lách vào mọi ngóc ngách để thăm dò, Hạ Lam ôm lấy đầu tóc hắn, say mê đón nhận sự nồng nàn pha lẫn chút cuồng dại ấy. Tên này đúng thật là thiên tài... dạy 1 hiểu 10!
Vương Tuấn dường như đã hiểu được công việc và chức năng mới của đôi tay, hắn kéo vạt áo đầm ngủ lên cao, nhẹ nhàng mơn trớn một bên đầy đặn, hết xoa rồi lại bóp, vô cùng thích thú món đồ chơi mới này. Tò mò rời khỏi đôi môi mềm, hắn mê mẩn nhìn vào hai khối thịt to tròn đã bao lần câu dẫn cánh tay ngây ngô của hắn.
Hạ Lam bị nhìn đến xấu hổ đỏ mặt, đưa tay che đậy bớt cảnh xuân tươi mát.
"Không... không cần nhìn kỹ như vậy!"
Vương Tuấn kéo hai bàn tay nhỏ giữ c.h.ặ.t hai bên, cúi xuống ngậm lấy một bên đỉnh hồng.
Tiếng rên khe khẽ của Hạ Lam như là lời báo hiệu cho hắn biết cô đang rất thoải mái, điều đó khiến da đầu hắn hưng phấn rung lên, động tác trở nên mê loạn hơn, ra sức cắи ʍút̼ đỉnh hồng khiến nó săn cứng lại.
Thần trí của Hạ Lam quay cuồng, vô thức cong lưng tiếp nhận khoái lạc từ lưỡi ấm nóng của Vương Tuấn đem đến cho mình.
Hắn chuyển mục tiêu sang bên đầy đặn còn lại ra sức liếʍ láp, cô càng ưỡn cao đón nhận, hắn càng cuồng nhiệt yêu thương.
Tiếng kêu khẽ khàng của Hạ Lam kí©h thí©ɧ hạ thân của hắn trướng to bên trong cô, nhưng hắn đột nhiên ngừng lại mọi động tác, rút luôn cự vật thô to ra bên ngoài.
Hạ Lam trong phút chốc chợt thấy mất mát, hạ thân lạnh lẽo và trống rỗng, theo phản xạ tự nhiên đưa tay níu lấy cổ hắn, đôi mắt long lanh nhu tình nhìn hắn như mời gọi.
hằng nguyễn
"Vương Tuấn... aa...ưʍ..."
Lời kêu gọi da diết chưa kết thúc thì đóa hoa ẩm ướt bị tập kích bất ngờ làm cho Hạ Lam bật ra tiếng rên yêu kiều. Hai ngón tay thon dài của Vương Tuấn nhẹ nhàng thăm dò bên ngoài, nâng niu hai cánh hoa và nhụy hoa.
Cô liên tục kêu rên, phía dưới run nhẹ một trận, hai mắt đê mê nhắm hờ, da dẻ hồng nhuận căng bóng đong đầy du͙© vọиɠ.
Vương Tuấn c.h.ế.t mê c.h.ế.t mệt với dáng vẻ phóng đãng, gợϊ ȶìиᏂ của Hạ Lam, hai mắt hắn đỏ ngầu, bên dưới cũng đã căng to đến cực hạn, hai ngón tay vẫn không ngừng vuốt ve đóa hoa mềm mại rồi bất ngờ tiến vào bên trong hang động ướt sũng khuấy động một vòng.
Cô càng nức nở, hắn càng khuấy động, càng lúc càng nhanh, càng lúc càng mạnh, cơ thể mỹ miều vặn vẹo qua lại dưới sự quan sát của Vương Tuấn. Hạ Lam bị dồn ép tới mức chịu đựng cuối cùng, hai chân cô run rẩy quấn c.h.ặ.t vào thân thể cường tráng, đôi mắt đẹp mù mịt nhìn đến gương mặt mỹ nam, khàn giọng cầu khẩn: "Kh...không đủ... Vương Tuấn cho... cho vào đi!"
"Cho gì vào?"
Không phải chứ! Hắn giả ngu hay ngu thiệt vậy? Đừng nên đùa giỡn cô vào lúc này chứ! Cô sắp điên lên rồi!
Hạ Lam không còn kiên nhẫn để giải thích hay chơi đùa với hắn, cô đưa tay xuống dưới mò mẫm rồi đột ngột chụp lấy phái nam cực đại của hắn, tức giận gằn giọng: "Cho cái này vào!"
Vương Tuấn không dám chậm trễ cầm lấy cự vật thô to tiến sâu vào bên trong Hạ Lam, bắt đầu luật động hoang dã.
Tiếng rêи ɾỉ tê dại của cô như chất kí©h thí©ɧ càng làm cho hắn điên cuồng ra vào, mạnh mẽ ra vào, hơi thở bấn loạn.
"Ch...chậm... aa... chậm một chút!"
Hai mắt hắn trở nên cuồng dại như một con thú hoang mất kiểm soát, bên dưới lại trướng to thêm, hung hăng va đập vào nơi tư mật của cô, khắp cơ thể tráng kiện bắt đầu xuất ra một tầng mồ hôi mỏng.
Hạ Lam đột ngột bấu víu hai bả vai săn chắc, hét lên một tiếng, đạt đến cao trào, hạ thể kịch liệt co rút khiến cho Vương Tuấn không chịu nổi cũng gầm lên một tiếng, phân thân cực đại của hắn giật giật vài cái, một lần nữa phóng thích toàn bộ mầm mống vào bên trong. Sau đó, hắn như một cái bong bóng xì hơi đổ nhào sang một bên, không quên kéo theo Hạ Lam ghì c.h.ặ.t vào lòng như lo sợ giấc mơ sẽ tan biến.
"Hạ Lam, tôi rất thích cô! Rất thích cô!"
Câu nói kết thúc không lâu, Vương Tuấn đã mệt mỏi thở đều. Hạ Lam khẽ cười nhìn gương mặt thỏa mãn của người bên cạnh, trong lòng thầm mắng mỏ tên đại ngốc nghếch. Ngày mai phải order vài loại ngừa t.h.a.i khác nhau mới được vì cô đã lỡ đ.á.n.h thức m.á.u sói tiềm ẩn trong hắn. Haizz... có lẽ những ngày tháng sau này sẽ có chút vất vả đây!
Đôi mi dài cong vυ"t mở ra, phát hiện người bên cạnh vẫn đang say giấc, liếc nhìn đồng hồ đã hơn 10 giờ sáng, Hạ Lam thầm cảm phục sức mạnh của tìиɧ ɖu͙©, đây là lần đầu tiên cô thấy hắn ngủ đến giờ này và quan trọng nhất là không giật mình, không ác mộng! Trời ơi... không lẽ mỗi đêm cô đều phải cho hắn ăn no nê sao? Không lẽ... cô đã vô tình trở thành t.h.u.ố.c ngủ của hắn rồi sao?
Vương Tuấn chậm rãi mở mắt, vừa nhìn thấy khuôn mặt xinh đẹp, hắn lập tức đỏ mặt, vội vàng cụp mắt xuống.
Hạ Lam nở nụ cười gian tà, cô đã chờ ngày này lâu lắm rồi... he..he...! Cô đột ngột nhào lên người hắn, cúi xuống c.ắ.n nhẹ lên má, lên ch.óp mũi cao cao, rồi đến đôi môi mỏng, nơi nào gặm được đều gặm.
Vương Tuấn vì quá bất ngờ nên chỉ có thể nằm im mặc cho ai đó muốn làm gì thì làm, mà thực chất ngoài nằm im hắn còn dám làm gì khác sao?
Sau khi đã thỏa mãn gặm c.ắ.n gương mặt tuấn dật đã khiến cô phạm pháp đêm qua, Hạ Lam mới cất giọng trong trẻo: "Anh ngủ ngon không?"
"Rất... rất ngon! Còn cô có ngủ ngon không?"
"Ừm, ngon lắm!"
Khóe môi mỏng vui vẻ nâng lên: "Cô đói bụng không?"
Cô dịu dàng cười lại với hắn: "Có một chút! Nhưng mà tôi muốn đi tắm trước."
"Vậy tôi cũng đi tắm!" - Hắn dự định rời giường lại bị cô níu lấy.
"Chờ đã!"
Vương Tuấn quay lại vị trí cũ, lo lắng hỏi: "Có chuyện gì, cô không khỏe hả?"
Hạ Lam chầm chậm ngồi thẳng dậy, nghiêm túc nhìn hắn.
"Anh có biết bây giờ chúng ta là gì của nhau không?"
Tên ngốc nghếch lập tức lắc đầu.
Cô thầm thở dài trong lòng: "Chúng ta là người yêu của nhau có biết chưa? Anh có hiểu người yêu là gì không?"
Tên ngốc thật thà gật đầu, gương mặt tuấn mỹ lại bắt đầu chuyển màu.
"Ngoan lắm! Tôi đi tắm!" - Hạ Lam nở nụ cười tươi rói, đi nhanh vào phòng tắm.
Vương Tuấn thơ thẩn nhìn theo bóng dáng xinh xắn trong chiếc đầm ngủ gợi cảm, tại sao đến tận bây giờ hắn mới phát hiện ra sự quyến rũ kia vậy?
Hắn cũng nhanh ch.óng đứng dậy, đi vài bước thì có cảm giác bên dưới mát mẻ lộng gió, vội vàng nhìn xuống da mặt liền ửng đỏ, cũng may cô đã vào phòng tắm rồi, nếu không hắn có thể sẽ bốc hỏa!
Khi Hạ Lam thoải mái bước ra từ phòng tắm, thấy người nào đó đang ngoan ngoãn xếp giường, trên người là bộ pajama mới màu đỏ đậm, tóc ngắn ẩm ướt chải chuốt gọn gàng, còn tự cười một mình dường như rất yêu đời, hèn gì hôm nay chịu mặc màu đỏ đấy!
Sau bữa ăn cực kỳ vui tươi, Hạ Lam ra sofa đọc sách, trả lại không gian yên tĩnh cho Vương Tuấn làm việc. Hơn một tiếng sau, cô chán nản cất cuốn tiểu thuyết lên bàn lớn, đọc truyện hoài cũng chán, có lẽ nên chuyển sang xem phim hay chơi game gì đó! Ừm đi order vài bộ phim mới được! Vui vẻ đi đến ngồi vào vị trí quen thuộc tại bàn làm việc lớn, vừa liếc mắt đến màn hình vi tính của người bên cạnh, Hạ Lam sửng sốt trợn to hai mắt.
"Vương Tuấn! Cái này là... là công việc của anh đó hả!?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Người đàn ông nghiêm túc khẳng định: "Không phải công việc nhưng anh muốn nghiên cứu cái này! Mình xem chung đi!"
Khuôn mặt nhu nhã nhuốm hồng, cô ngượng ngùng nhìn đến hai thân thể trần trụi dính c.h.ặ.t vào nhau trên màn hình đang không ngừng đưa đẩy.
"Anh... không còn gì khác để làm sao, xem mấy cái này làm gì?"
"Hôm nay không có nhiều việc lắm! Anh chưa từng xem qua cái này, bây giờ cần dùng nên phải nghiên cứu."
Hạ Lam á khẩu với sự thật thà đến ngốc nghếch của tên đàn ông này! Đúng là đồ tâm thần biếи ŧɦái mà! Mới nãy còn đỏ mặt thẹn thùng, bây giờ lại nhởn nhơ ngồi đây rủ cô xem phim X! Thôi, mặc kệ hắn! Đừng quan tâm!
Cô dửng dưng mở laptop tìm kiếm phim và game, cũng may hắn không mở tiếng nên không ảnh hưởng gì đến cô.
Mọi việc cứ bình thường trôi qua cho đến lúc tên ngốc nào đó khều khều tay cô.
"Hạ Lam nhìn nè, kiểu này hay lắm, em xem coi thích không? Anh sẽ làm cho em!"
Rất muốn thẳng chân đá cái tên bên cạnh một cái nhưng thôi cô sẽ kìm chế xuống, dù sao hắn cũng giống như một đứa bé to xác ngây thơ vô số tội! Bỏ qua được thì bỏ qua đi! Nên bao dung! Nên bao dung!
Hạ Lam gượng ép ra giọng nói dịu dàng nhất có thể: "Em không muốn xem!"
Tập trung, tập trung nào... phim này có vẻ được nè! Game này chơi hai người được nè... Cô sẽ order cái này chơi chung với tên ngốc kia!
Yên ắng chưa bao lâu, tên c.h.ế.t bầm nào đó lại khều khều cô.
"Hạ Lam, xem nè! Kiểu cô gái này làm giống em đó! Lần sau em nhớ cởi hết ra giống như vầy, em đẹp hơn cô gái này nhiều!"
Bà mẹ nó! Cây muốn yên mà gió chẳng ngừng! Tên khốn kiếp chán sống thèm c.h.ế.t này dám đem cô so sánh với nữ diễn viên phim X!
Lửa nóng lập tức được thổi bùng lên, Hạ Lam bức xúc xoay cái ghế lớn của người bên cạnh về phía mình, leo luôn lên người hung hăng bóp cổ hắn.
"Đồ c.h.ế.t bầm biếи ŧɦái! Anh dám so sánh tôi với mấy người trong phim đó hả, anh thật sự chán sống phải không?"
Vương Tuấn bật cười lớn, giữ c.h.ặ.t hai bàn tay nhỏ.
"Anh đâu có so sánh! Anh đang nghiên cứu mà!"
"Anh còn dám cười!"
Hạ Lam tức giận giật mạnh hai tay về, thân thể loạng choạng sắp ngã ngửa thì được hai bàn tay to lớn chụp lấy tấm eo thon, kéo nhanh vào khuôn n.g.ự.c vạm vỡ.
"Cẩn thận! Mình đang ngồi ghế cao lắm không thấp như sofa đâu! Em nên ôm c.h.ặ.t một chút! Muốn anh cởi đồ giùm em cho đúng kiểu không?"
"Vương Tuấn! Anh c.h.ế.t chắc rồi! Tôi sẽ thủ tiêu anh!"
Không muốn đôi co thêm, Hạ Lam dùng sức lôi kéo hắn ra khỏi phòng, đi được một đoạn, vô cùng may mắn chạm mặt tên đàn ông phụ bạc khốn kiếp.
Hai cặp mắt sắc lạnh chạm đến nhau, Phúc Hưng nheo mắt nhìn cô bạn gái cũ và người đàn ông lạ mặt bên cạnh, gương mặt kia không nằm trong đội ngũ quản lý cấp cao, như vậy hắn không ngán đâu!
Phúc Hưng hống hách bước đến trước mặt cô bạn gái cũ, trong lòng vẫn còn ấm ức về cái tát mà cô đã tặng hắn.
"Lâu rồi không gặp, nhìn em khác nhiều đấy! Tôi cứ tưởng em đã bỏ xứ đi hay đã tự sát rồi chứ!"
Hạ Lam cười gian tà, ôm c.h.ặ.t cánh tay Vương Tuấn: "Để cho hắn nói hết đi anh! Như vậy... thú vị hơn!"
Gã khốn kiếp ngu dốt không biết điều lại tiếp tục hất mặt thách thức: "Tên này là bạn trai mới sao? Cẩn thận không hắn sẽ đi tìm người khác đấy vì em thật sự rất nhàm chán!"
Hạ Lam nhếch mép cười khẩy: "Không ngờ cả nhân phẩm và miệng của anh lại thối nát như vậy, chắc là ngày xưa tôi bị điên rồi, thật là lãng phí 2 năm thanh xuân lên một đống rác!"
Vương Tuấn ngạc nhiên kêu lên: "Tên này là bạn trai cũ của em sao?"
Hạ Lam khó hiểu nhìn người bên cạnh: "Em tưởng anh đã biết rồi chứ?"
"Anh biết tên tuổi thôi, cả ngày anh chỉ có chút thời gian buổi tối để quan sát em, đâu có rảnh mà nhìn tên kia!"
Vài người đi ngang loáng thoáng nghe thấy tiếng cãi vã nặng lời, tò mò tụm lại ở một góc xa xem diễn, vị CEO ở phía xa cũng vội vàng đi đến bên cạnh tên gây chuyện ngu đần, chưa kịp lên tiếng đã bị Vương Tuấn ngăn cản: "Tôi tự giải quyết được! Anh cứ tiếp tục công việc đi!"
Vị CEO áo xanh lập tức lùi lại, đổ mồ hôi lạnh, tay chân run rẩy, lẩm bẩm cầu nguyện.
Thấy chuyện lạ có một không hai lần đầu tiên xuất hiện, tin nhắn lập tức được truyền đi nhanh như nước lũ, chỉ trong chớp mắt tất cả nhân viên ở cùng tầng lầu đã vây xung quanh, nhưng không ai dám lên tiếng.
Phúc Hưng bắt đầu ngửi thấy mùi nguy hiểm nhưng khi liếc mắt đến nữ CFO (giám đốc tài chính) quyền lực thì sự ngang tàng, ngu dốt của hắn lại tăng lên.
"Nếu tôi là rác rưởi thì tên quỷ mặt sẹo xấu xí đi cạnh em là một đống phân sao?"
Giá rét và giông bão lập tức ùa về bao trùm lên toàn bộ diện tích có thể nhìn thấy được và cả những nhân viên cấp cao đứng xung quanh, nhất là nữ CFO quyền lực, người đang bao dưỡng và dung túng cho Phúc Hưng làm mưa làm gió trong thời gian gần đây.
Vương Tuấn nở nụ cười âm lãnh rất phù hợp với từ quỷ mà tên ngu dốt vừa khơi dậy, hắn chậm rãi tháo cà vạt đưa sang cho Hạ Lam, cởi vài nút cổ áo, cởi nút cổ tay săn hai ống tay áo lên cao để lộ ra những vết sẹo dài rùng rợn khiến cho tất cả người chứng kiến đều phải kinh hoàng trợn mắt, che miệng.
Hạ Lam rời đi cánh tay rắn rỏi, hai tay ôm áo vest đen cùng cà vạt lùi về sau một khoảng an toàn, mỉm cười sâu sắc, đôi mắt long lanh thủy chung quan sát từng hành động của người đàn ông được cô gọi là chồng.
Bé cưng to xác của cô đã nổi giận rồi! Làm sao bây giờ? Cô thật thích!
Vương Tuấn một bước đến trước mặt tên ngu dốt, gằn giọng trầm khàn, khô khốc: "Mày có dám lập lại không?"
Phúc Hưng có chút chột dạ, nhưng trước mặt nhiều người như vậy và đặc biệt là tình nhân CFO, nếu lùi bước thì còn được gọi là đàn ông sao.
"Tưởng tao sợ à quỷ mặt sẹo!"
Câu nói kết thúc cũng là lúc một cú đ.ấ.m vũ bão như trời giáng xuống gương mặt anh tuấn của tên ngu dốt khiến m.á.u mũi, m.á.u miệng giận dữ ứa ra.
"Con mẹ nó, mày dám đ.á.n.h tao?"
Câu nói thứ hai kết thúc lại thêm một cú đ.ấ.m hung hãn bay đến khiến Phúc Hưng choáng váng lùi lại vài bước, hắn quẹt đi vệt m.á.u trên mũi, gầm lên như một con thú hoang, lao đến vung ra nấm đ.ấ.m nhưng lại bị Vương Tuấn chụp lấy, phản đòn bằng cú đ.ấ.m thứ ba thẳng vào bụng.
Xung quanh im lặng như tờ, ai nấy đều khϊếp sợ che miệng, có người còn bịt mắt, chắc chắn phải làm việc chăm chỉ hơn không thì sẽ bị một trận thê t.h.ả.m không kém tên đần độn kia! Sự xuất hiện trên cả ấn tượng của vị CEO huyền thoại sẽ làm cho tòa nhà này chấn động một thời gian dài đây!
Hạ Lam cực kỳ hài lòng mỉm cười, cô không cười vì tên ngu dốt bị đ.á.n.h mà cô cười vì chàng ngốc của cô đã biết phản kháng lại câu nói đã một thời ăn mòn tâm trí và sự tự tin của hắn. Bây giờ... có lẽ tất cả nỗi sợ hãi đã được giải trừ, Vương Tuấn không nhịn nhục và chịu đựng nữa, không quan tâm người khác sẽ nghĩ gì về hắn, không lo lắng mọi người sẽ nhìn thấy những vết sẹo trên người hắn, dường như tất cả đều không còn ảnh hưởng đến hắn nữa!
Phúc Hưng kiệt sức té nhào xuống đất, Vương Tuấn bước đến, cúi xuống nắm lấy cổ áo, chuẩn bị cho thêm một cú thì đột ngột bị Hạ Lam giữ lấy bàn tay to lớn.
"Đủ rồi, mình về thôi anh."
Thanh âm dịu dàng quen thuộc như một làn nước mát, trong nháy mắt liền dập tắt tất cả lửa giận trong đôi mắt sâu thẳm, Vương Tuấn yêu thương nhìn cô vợ nhỏ, chậm rãi đứng lên, hướng đến đám đông phía xa, nghiêm nghị gằn giọng: "Tôi không muốn thấy những loại phế thải như vầy xuất hiện trong công ty nữa! Người nào đang đứng sau bao che cho tên này tốt nhất là nên tự gửi bản kiểm điểm cho tôi, nếu để tôi tự điều tra thì kết quả sẽ là đơn xin thôi việc!"
Dứt lời, Vương Tuấn choàng vai cô vợ xinh đẹp đi vào thang máy chuyên dụng.
Phúc Hưng vẫn nằm im bất động, hèn nhát úp đầu xuống đất đúng tư thế một kẻ bại trận, có c.h.ế.t hắn cũng không ngờ cô gái đã bị hắn phụ bạc ngày trước bây giờ lại là người phụ nữ của tên CEO huyền thoại đó.