Phu Nhân Không Được Rơi Lệ Khi Ngủ

Chương 16



“Vạch tội kẻ gửi cuốn sổ giả này. Định hủy chứng cứ không thành, quay sang làm bằng chứng giả.”

 

Triệu Ngự sử thu lại nụ cười: “Vẫn chưa đủ sức nặng.”

 

“Cho nên ta phải đi bến Thanh Thạch.”

 

Ông ta trầm mặc một lát: “Nếu phu nhân có thể lôi được cái kho thật ra ánh sáng, hạ quan sẽ cho nó lên mặt tấu chương.”

 

Đêm đó, ta và Bùi Quan Lễ đều thức trắng.

 

Chàng ngồi dưới ánh đèn, cặm cụi vẽ lại tấm bản đồ cũ của bến Thanh Thạch. Lạch nước nào dễ giấu thuyền, kho cũ nào có cửa hậu, bến đò đoạn nào ban đêm không có người canh gác… tất thảy đều được chàng khoanh vùng tỉ mỉ bằng b.út chu sa.

 

Ta gục đầu bên mép bàn nhìn chàng vẽ: “Có phải chàng đang hối hận vì đã dạy ta kiểm kê sổ sách không?”

 

Đầu b.út Bùi Quan Lễ khựng lại: “Không hề.”

 

“Nhìn mặt chàng giống hối hận lắm.”

 

Chàng ngước mắt lên, hằn rõ những tia vằn đỏ: “Ta chỉ đang sợ hãi.”

 

Đây là lần đầu tiên ta nghe chàng tự mình nói ra từ “sợ hãi”.

 

“Sợ ta xảy ra chuyện sao?”

 

“Ừm.”

 

“Vậy sao chàng vẫn để ta đi?”

 

Chàng đặt b.út chu sa xuống, hồi lâu sau mới trả lời: “Vì nàng nói đúng. Ta không thể một mặt khen nàng có bản lĩnh, mặt khác lại chỉ cho phép nàng dùng bản lĩnh ở nơi an toàn.”

 

Chàng rút từ trong tay áo ra một chiếc còi đồng nhỏ nhắn, đặt gọn vào lòng bàn tay ta: “Đây là còi tín hiệu của ám vệ Đại Lý Tự, gặp nguy hiểm lập tức thổi.”

 

Ta trêu đùa: “Thế này có hợp lễ không?”

 

“Không hợp.” Chàng khựng lại một nhịp. “Nhưng hôm nay, ta không muốn luận bàn lễ nghĩa.”

 

Ta cất kỹ chiếc còi đồng, cẩn thận gập tấm bản đồ chàng vừa vẽ vào chiếc hộp tùy thân. Khi chuẩn bị quay về phòng nghỉ, chàng bỗng gọi với theo: “Tống Tri Ninh.”

 

Ta ngoái đầu lại, bắt gặp hình bóng chàng đứng dưới ánh đèn, vạt áo quan vẫn ngay ngắn, nhưng giọng điệu lại khàn hơn thường ngày: “Sống sót trở về.”

 

Ta nhoẻn miệng cười: “Khi ta về, chàng phải bóc cho ta nguyên một đĩa hạt dẻ đấy.”

 

Chàng đáp nhanh như chớp: “Được.”

 

Chuyến đi đến bến Thanh Thạch rốt cuộc không chỉ có mình ta.

 

Trưởng công chúa phái nữ quan trong phủ đi cùng, Đại Lý Tự cắt cử hai ám vệ, còn Bùi Quan Lễ lệnh cho Thanh Hòa tấc bước không rời khỏi ta. Vì vướng bận lệnh tránh hiềm nghi, chàng buộc phải ở lại kinh thành.

 

Trời chưa kịp sáng, chúng ta đã ra khỏi thành.

 

Bến Thanh Thạch nằm ở vùng ngoại ô giao cắt với thủy lộ Giang Nam. Nơi đây từng sầm uất một thời, giờ lại nhuốm vẻ hoang tàn, vắng lặng. Bên cạnh bến đò là một dãy kho cũ, trên cửa khóa dán chằng chịt niêm phong mới cũ chồng lên nhau.

 

Người của Đại Lý Tự tiến lên kiểm tra niêm phong.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Nữ quan khẽ thì thầm: “Niêm phong dán tối qua, vẫn còn nguyên vẹn.”

 

Ta lại nhìn chằm chằm xuống khe hở bên dưới cánh cửa kho. Ở đó đọng lại một lớp bột gạo mỏng dính, gió thổi qua liền bay lất phất ra ngoài.

 

Ta ngồi thụp xuống vê một ít.

 

Thanh Hòa hỏi: “Phu nhân, sao vậy?”

 

“Đêm qua đã có kẻ lẻn vào kho.”

 

Nữ quan kinh ngạc: “Nhưng niêm phong không hề bị rách.”

 

Ta đưa tay chỉ về phía rãnh thoát nước nằm khuất bên hông kho. Một song sắt ở miệng rãnh đã bị mài nhẵn thín: “Bọn chúng không vào bằng đường cửa chính.”

 

Nữ quan lập tức ra hiệu cho một ám vệ về bến đò truyền tin, người còn lại cạy miệng rãnh thoát nước. Quả nhiên, bên trong hằn rõ dấu vết kéo lê vật nặng.

 

Chúng ta luồn theo đường rãnh tiến vào bên trong. Kho tăm tối mù mịt. Ánh lửa bùng lên, soi rõ vô vàn bao tải xếp ngay ngắn chồng chất lên nhau, thoạt nhìn chẳng có gì bất thường.

 

Nhưng thứ mùi lởn vởn trong không khí không phải là hương thơm của lúa mới, mà là thứ mùi gỗ mục, ẩm mốc, hòa quyện với chút khói ngai ngái của cỏ ngải cứu.

 

Ta lách vào tít sâu bên trong, sờ thử một bao gạo. Lớp vỏ bao ngoài khô rang, nhưng sâu bên trong ruột lại hơi nhũn.

 

Dùng con d.a.o găm nhỏ rạch một đường ở mép bao. Những hạt gạo lăn tròn ra ngoài. Lớp bên ngoài là gạo mới, nhưng bên trong thì rặt một màu cũ kỹ, mốc meo.

 

Thanh Hòa hít vào một ngụm khí lạnh.

 

Ta sai hạ nhân rạch liên tiếp mười bao, bao nào cũng y như đúc.

 

Sự việc này không còn đơn thuần là tội lỗi của một mình nhà họ Tống nữa.

 

Bọn chúng đã cố ý lấy gạo mới độn ra bên ngoài, lèn gạo cũ mốc vào bên trong. Nếu kiểm tra chỉ lấy mẫu ở lớp ngoài thì chắc chắn đạt tiêu chuẩn, nhưng thứ thật sự rơi vào bát cơm của bách tính, vẫn chỉ là thứ gạo thối rữa kia.

 

Chúng ta chưa kịp rút khỏi nhà kho cũ thì bên ngoài đã rầm rập tiếng móng ngựa.

 

Ám vệ lập tức dập tắt mồi lửa, cả nhà kho chìm vào bóng tối đặc quánh.

 

Có tiếng người quát tháo ngoài cửa kho: “Chắc chắn là chúng đang ở trong đó chứ?”

 

Một giọng khác đáp: “Thấy xe ngựa rồi, người của Bùi Quan Lễ cũng có mặt.”

 

Nữ quan thì thầm: “Phu nhân, đường rãnh nước.”

 

Chúng ta vừa định thoái lui, cửa kho bỗng nhiên bị kẻ nào đó từ bên ngoài đạp tung. Ánh đuốc rừng rực ùa vào. Một gã đàn ông mặc áo ngắn đứng án ngữ ở cửa, theo sau là hơn chục tên tay sai lăm lăm gậy gộc.

 

Ta nhận ra gã. Hắn chính là chưởng quỹ Phương – kẻ từng mò đến Bùi phủ ép ta nói đỡ cho gạo cống của Tống gia.

 

Gã nhếch mép cười nhạt: “Cô nương, không ngờ phải không?”

 

Thanh Hòa lập tức lao ra chắn trước mặt ta.

 

Ta cất tiếng hỏi: “Không phải ngươi đã bị tống giam vì liên lụy từ vụ phụ thân ta rồi sao?”