Phượng Hoàng Rời Khỏi Hoàng Thành

Chương 5



 

Đêm ấy, sau khi ta sai người đem trả thanh chủy thủ, Tề Chiêu đã đến Khôn Ninh cung.

Hắn ngồi đối diện ta rất lâu.

Ánh nến lay động phản chiếu lên long bào đen tuyền, khiến khí chất vốn lạnh nhạt của hắn càng thêm sâu không thấy đáy.

“Nàng quả nhiên rất thông minh.”

“Chỉ dựa vào một thanh chủy thủ, đã đoán ra được nhiều chuyện như vậy.”

Ta cụp mắt, nhìn hoa văn thêu chìm trên ống tay áo hắn, giọng nói nhẹ đến mức gần như tan vào không khí.

“Bệ hạ quá khen rồi.”

Tề Chiêu trầm mặc một lát, sau đó chậm rãi mở miệng:

“Nếu đã vậy, trẫm cũng không giấu nàng nữa.”

“Thôi Tri Vũ là người trẫm đặt trong lòng.”

“Nhưng thời loạn lạc, tình cảm nam nữ chưa bao giờ là thứ có thể đặt lên trước.”

“Lập nàng làm hậu…”

“…là điều kiện trao đổi giữa trẫm và Đào thừa tướng để đổi lấy Kinh Châu.”

Những lời ấy, kỳ thực ta đã sớm đoán được.

Cho nên khi nghe hắn chính miệng nói ra, lòng ta cũng không quá đau đớn.

Ngược lại còn có chút nhẹ nhõm khó hiểu.

Ít nhất hắn không lừa ta.

Ít nhất giữa chúng ta vẫn còn chút thẳng thắn hiếm hoi.

Ta đứng dậy hành lễ.

“Thần thiếp đã hiểu.”

“Tạ bệ hạ thẳng thắn.”

Ta cúi đầu rất thấp.

Bởi vậy cũng không nhìn thấy vẻ mặt của Tề Chiêu lúc ấy.

Mãi thật lâu sau, hắn mới đưa tay đỡ ta dậy.

Đêm ấy, chúng ta nằm cạnh nhau.

Giữa hai người vẫn giữ nguyên xiêm y chỉnh tề.

Những đêm sau cũng đều như thế.

Hai vị biểu tỷ được đưa vào cung, kỳ thực ngay từ đầu ta đã đoán được kết cục của họ.

Chỉ là bị nhốt trong hậu cung, sống mòn cả đời mà thôi.

So với họ, ta ít nhất vẫn còn mang danh hoàng hậu.

Còn họ…

Ngay cả thứ hư danh ấy cũng không có.

Ba tháng sau đại hôn, ta lần thứ hai chủ động tìm gặp Tề Chiêu.

Hắn đang cùng triều thần nghị sự trong ngự hoa viên.

Ta đứng chờ thật lâu bên ngoài, mãi mới đợi được lúc hắn rời đi.

“Bệ hạ.”

Ta nhẹ nhàng giữ lấy tay áo hắn.

“Hai vị biểu tỷ của thần thiếp đều chưa từng hứa gả cho ai.”

“Nếu có thể… xin bệ hạ ban hôn cho họ.”

Tề Chiêu sao có thể không hiểu.

Hai người kia vốn là bị phụ thân ép đưa vào cung để mở rộng hậu cung cho hắn.

Hắn cúi đầu nhìn ta, ánh mắt mang theo vài phần khó hiểu.

“Hoàng hậu.”

“Nếu đuổi họ ra khỏi cung, e rằng thiên hạ sẽ đồn nàng ghen tuông đấy.”

Ta khẽ ngẩn người.

Không ngờ điều hắn nghĩ tới lại là chuyện ấy.

Ta cụp mắt cười nhạt.

“Vậy cứ để bọn họ nói thần thiếp ghen tuông cũng được.”

“Như thế…”

“Bệ hạ cũng không cần tiếp tục bị ép nhận thêm mỹ nhân nữa.”

Tề Chiêu nhìn ta thật lâu mà không nói gì.

Cuối cùng, hai vị biểu tỷ đều được ban hôn cho người khác, lấy thân phận chính thê gả ra ngoài.

Mà phụ thân cũng vì chuyện ấy mà nổi trận lôi đình.

Ông tát ta một cái thật mạnh.

Cả đầu ta ong lên, khóe môi lập tức bật m.á.u.

“Đồ vô dụng!”

“Chuyện đơn giản như vậy cũng làm không xong!”

“Nếu thế thì ngươi c.h.ế.t đi!”

hằng nguyễn

“Để người khác có bản lĩnh hơn thay ngươi ngồi vị trí hoàng hậu của Đào gia!”

Phụ thân từ trước tới nay luôn nói được làm được.

Ông đương nhiên sẽ không để ta c.h.ế.t trong Đào phủ.

C.h.ế.t trong cung mới là lựa chọn tốt nhất.

Chỉ trong vòng một tháng ngắn ngủi, ta đã ba lần suýt mất mạng vì trúng độc.

Cũng trong tháng ấy, đại tỷ ở Ích Châu qua đời.

Phu quân của tỷ từng nắm chút binh quyền tại Ích Châu.

Sau này thế lực thất bại, Ích Châu đổi chủ.

Tỷ chạy về Đào gia cầu xin phụ thân che chở.

Phụ thân đồng ý giữ tỷ lại.

Nhưng chưa tới vài ngày, tỷ đã đột ngột c.h.ế.t bất đắc kỳ t.ử.

Người ngoài chỉ tiếc thương số phận bạc mệnh của tỷ.

Chỉ có ta quỳ trước linh cữu mà hiểu rõ hơn ai hết.

“Thỏ c.h.ế.t, ch.ó săn bị nấu.”

Đại tỷ đã không còn giá trị lợi dụng.

Lại còn từng có liên hệ với thế lực cũ của Ích Châu.

Cho nên nàng phải c.h.ế.t.

Khi ấy ta mới hiểu.

Thì ra những kẻ được người đời gọi là anh hùng hào kiệt…

…thật sự có thể lạnh m.á.u đến như vậy.

Biết mình sớm muộn cũng không thoát khỏi kết cục ấy, ban ngày ta càng cẩn thận giữ tròn bổn phận của một hoàng hậu.

Đoan trang.

Hiền thục.

Không để ai bắt bẻ dù chỉ nửa câu.

Chỉ đến đêm khuya, ta mới dám lặng lẽ khóc một mình.

Nỗi tuyệt vọng ấy giống như nước triều âm thầm dâng lên từng chút một, không cách nào ngăn lại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“Hoàng hậu.”

“Đừng suy nghĩ quá nhiều.”

Ta giật mình.

Cứ ngỡ Tề Chiêu đã ngủ say, không ngờ hắn vẫn tỉnh.

Ta vội vàng ngồi dậy nhận tội.

“Là thần thiếp thất lễ.”

“Xin bệ hạ thứ tội.”

Giọng hắn mang theo chút bất đắc dĩ hiếm thấy.

“Đã là phu thê.”

“Không cần lúc nào cũng treo hai chữ ‘thứ tội’ bên miệng.”

Ta lặng lẽ lau nước mắt.

Trong lòng lại nghĩ:

Dù sao ta cũng sắp bị phụ thân bức c.h.ế.t rồi.

Có xin tội hay không… cũng chẳng còn quan trọng nữa.

Có những chuyện ta không cách nào nói hết cho Tề Chiêu.

Huống chi…

Hắn cũng chưa từng hoàn toàn tin tưởng ta.

Giữa lúc ta còn đang thất thần, Tề Chiêu bỗng nhiên hỏi:

“Hoàng hậu có muốn có con không?”

Ta sửng sốt ngẩng đầu.

Còn chưa kịp hiểu ý hắn, mặt đã đỏ lên theo bản năng.

Tề Chiêu bật cười khe khẽ.

“Nếu muốn…”

“Vậy ngày mai hãy truyền tin hoàng hậu có t.h.a.i đi.”

“Để thiên hạ cùng vui mừng.”

Nói xong, hắn thản nhiên nằm xuống như chưa từng nói gì cả.

Mãi tới lúc ấy ta mới hiểu.

Hắn muốn ta giả mang thai.

Ta cúi đầu cười khổ.

Tề Chiêu thông minh đến vậy, sao có thể không nhìn thấu dụng ý của phụ thân khi đưa ta vào cung?

Huống hồ những chuyện gần đây liên tiếp xảy ra…

Có lẽ hắn cũng đã đoán được phần nào tình cảnh của ta.

Hôm sau, ngự y bắt mạch công bố hoàng hậu đã có t.h.a.i gần hai tháng.

Thái hậu nửa tin nửa ngờ.

Bà chất vấn vì sao trước đó không ai chẩn ra hỷ mạch.

Các thái y đồng loạt quỳ xuống giải thích rằng t.h.a.i còn quá nhỏ nên khó phát hiện.

Thái hậu lúc này mới tạm yên lòng.

Thái độ với ta cũng dịu đi không ít.

Người vui mừng nhất dĩ nhiên là phụ thân.

Tin ta m.a.n.g t.h.a.i vừa truyền ra, ông lập tức vào cung diện kiến.

Sau khi cho toàn bộ cung nhân lui xuống, ông đầu tiên mềm giọng nhận lỗi với ta.

Sau đó lại lấy ra một gói t.h.u.ố.c bột đặt lên bàn.

“Đây là gì?”

Ta nhìn gói t.h.u.ố.c, chậm chạp không dám đưa tay nhận.

Ánh mắt phụ thân lạnh như d.a.o.

“Trong hậu cung này…”

“Chỉ có con mới được phép sinh hoàng t.ử.”

Ông đẩy gói t.h.u.ố.c tới trước mặt ta.

“Thứ này không màu không mùi, rất dễ tan trong nước.”

“Mỗi ngày bỏ vào thức ăn của hoàng đế.”

Toàn thân ta lạnh buốt.

Phụ thân muốn Tề Chiêu vĩnh viễn mất đi khả năng có con.

Ta siết c.h.ặ.t đ.ầ.u ngón tay tới trắng bệch.

“Nhưng…”

“Ai dám chắc thần thiếp nhất định sẽ sinh hoàng t.ử?”

Phụ thân bật cười nhạt.

“Nực cười.”

“Không lẽ còn sinh ra thứ khác?”

Nói xong, ông xoay người rời đi.

Chỉ còn ta c.h.ế.t lặng bên cạnh chiếc bàn lạnh ngắt.

Đợi đến khi hoàn hồn lại, bên ngoài trời đã tối hẳn.

Đèn trong điện đều được thắp sáng.

Ta không biết Tề Chiêu tới từ lúc nào.

Lúc này hắn đang ngồi cạnh bàn xem tấu chương.

Mà gói t.h.u.ố.c kia…

Vẫn lặng lẽ nằm giữa hai người chúng ta.

Nghe thấy động tĩnh, Tề Chiêu khép tấu chương lại.

“Hoàng hậu.”

“Dùng bữa thôi.”

Ta im lặng ngồi xuống cùng hắn.

Rõ ràng có rất nhiều điều muốn nói.

Nhưng cuối cùng lại chẳng biết bắt đầu từ đâu.

Đúng lúc ấy, Tề Chiêu bỗng tự tay múc cho ta một bát canh.

Giọng nói bình thản mà ôn hòa.

“Lựa chọn của hoàng hậu…”

“Trẫm đã hiểu rồi.”

Hơi ấm từ chiếc bát sứ chậm rãi lan vào lòng bàn tay.

Cũng khiến trái tim đang lạnh buốt của ta dần bình ổn lại.

Cả đời con người…

Rốt cuộc vẫn phải có thứ gì đó để bám víu.

Cho nên ta ngẩng đầu nhìn hắn.

Lần đầu tiên thật lòng mỉm cười.

“Thần thiếp…”

“Nguyện cùng bệ hạ chung thuyền.”